Tuổi 17 của tôi, cậu vẫn luôn là người đặc biệt
2020-10-15 01:25
Tác giả:
Minh Anh
blogradio.vn - Tuổi 17 của tôi đã qua đi với những rung động nhẹ nhàng nơi trái tim. Vốn dĩ câu chuyện giữa tôi và cậu còn chẳng có được một khoảnh khắc gọi là đặc biệt. Nhưng sau đến nhiều năm sau này dư vị của nó vẫn mãi ở lại trong một ngăn nhỏ nào đó trong trái tim tôi.
***
Gửi cậu, chàng trai năm 17 tuổi
“Những năm tháng ấy vì một người thích màu xanh mà tôi đem lòng yêu cả bầu trời”.
Người ta thường nói năm tháng tuổi học trò là những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, ý nghĩa và đáng nhớ nhất. Thanh xuân ấy là những ngày tháng vô tư vui đùa bên bè bạn, là những đêm vùi đầu trong đèn sách, là người bên ta năm 17 tuổi sẽ chẳng đi với ta đến cuối con đường.
Thanh xuân của mỗi người qua đi sẽ đều để lại trong ta một hình bóng thật đẹp. Và trong tôi cậu mãi là hình bóng đẹp nhất. Là nuối tiếc tuổi 17 mà tôi mang theo đến mãi sau này.
Năm tháng ấy tôi vì sự vô tư, hài hước của cậu mà trái tim đã lần đầu loạn nhịp. Tôi ngỡ rằng đó chỉ là những rung động nhất thời của tuổi mới lớn nhưng thì ra không phải.
Hình bóng cậu xuất hiện trong tâm trí tôi ngày càng nhiều thêm, ánh mắt tôi chẳng biết từ bao giờ luôn tìm kiếm cậu giữa sân trường rộng lớn. Và cứ thế tình cảm mà tôi dành cho cậu cũng ngày một nhiều hơn. Mỗi ánh mắt cậu nhìn tôi dù chỉ là lướt qua đều khiến tôi xao xuyến. Mỗi câu nói dù chỉ là bâng quơ cũng đủ khiến tôi suy tư.
Những năm tháng ấy cậu chính là động lực to lớn nhất để tôi phấn đấu hết mình trong học tập. Tôi đã luôn cố gắng để khoảng cách của tôi với cậu trên bảng xếp hạng có thể rút ngắn xuống dù chỉ là một chút. Cố gắng mỗi ngày để cậu chú ý đến tôi nhiều hơn. Nhưng dường như mọi sự cố gắng của tôi lại chẳng đổi lấy được bất cứ tín hiệu nào từ cậu.
Càng chú ý đến cậu, càng thích cậu tôi lại càng cảm thấy tự ti về bản thân mình nhiều hơn. Bởi cậu của khi ấy quá nổi bật, quá xuất sắc còn tôi chỉ là một cô bé tự ti mờ nhạt. Và có lẽ sẽ chẳng bao giờ cậu thích tôi đâu. Cứ thế tình cảm tôi dành cho cậu vẫn luôn là điều thầm kín trong tôi.
Rồi một năm, hai năm và ba năm trôi qua, chúng ta cũng đã đến lúc phải rời xa nhau. Buổi bế giảng hôm ấy tôi có thật nhiều điều muốn nói với cậu nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Quãng đường chúng ta cùng nhau đi về ngày hôm ây tôi đã mang trong mình biết bao cảm xúc hỗn độn. Dù là đi bộ dưới cái nóng oi bức của mùa hè nhưng tôi vẫn chẳng cảm thấy chút mệt mỏi nào.
Tôi cảm thấy quãng đường hôm ấy sao lại ngắn ngủi đến thế. Nó ngắn như sợi dây tơ duyên của chúng ta giữa dòng đời rộng lớn này. Để rồi khi đi hết con đường ấy chúng ta chẳng còn được thấy nhau giữa bộn bề cuộc sống. Để rồi cậu mãi mãi là miền kí ức xưa cũ trong hoài niệm của tôi.
Sau này mỗi lần quay trở về trường cũ ánh mắt tôi dường như vẫn cố kiếm tìm một hình bóng quen thuộc. Hình bóng của chàng trai năm 17 tuổi. Những có lẽ hình bóng ấy sẽ mãi chỉ còn trong kí ức của riêng tôi.
Chúng ta ai rồi cũng phải trưởng thành. Và khi quay đầu nhìn lại mới thấy tình cảm tôi dành cho cậu những năm tháng ấy thật đẹp. Đó là sự non nớt, vụng dại, trong trẻo của tuổi mới lớn. Là những e ngại suy tư giấu kín trong lòng. Là những cảm xúc chẳng thể nào đặt tên. Là sự nuối tiếc của trái tim chưa một lần được cất lời.
Tuổi 17 của tôi đã qua đi với những rung động nhẹ nhàng nơi trái tim. Vốn dĩ câu chuyện giữa tôi và cậu còn chẳng có được một khoảnh khắc gọi là đặc biệt. Nhưng sau đến nhiều năm sau này dư vị của nó vẫn mãi ở lại trong một ngăn nhỏ nào đó trong trái tim tôi.
Có lẽ đó cái mà người ta gọi là tình đầu, và dù không có khoảnh khắc đặc biệt nào cả nhưng cũng đủ để khiến con người ta nhớ mãi về sau.
© Minh Anh - blogradio.vn
Xem thêm: Từng vì anh mà quên cả bản thân mình
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.






