Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trái Đất thật sự sẽ tròn

2024-06-28 19:10

Tác giả: Maiy


blogradio.vn - Những cuộc nói chuyện cùng với người đó, hay những lần cố tình tìm cách nói chuyện. Tất cả là vô giá. Quay về thời gian đó, chắc tôi sẽ buộc nó lại mất, không để nó trôi đi.

***

Đôi khi, gặp được ai đó trong đó là một may mắn. Nhưng muốn gặp một người không hẹn có là chuyện khác hay không?

Sao hôm nay trống vắng thế? Tôi tự bất giác hỏi mình.

Cái cuộc sống này phải bươn chải nhiều lắm, thời gian đâu mà nằm xuống rồi nghĩ ngợi lung tung. Lương ba cọc ba đồng nhưng vẫn phải ráng, để sống hết đời.

Đó là những suy nghĩ vin vông mà tôi từng nghĩ về cuộc đời sau này của chính tôi. Khi tài chính bên tôi là một gánh nặng thì tôi chẳng tha thiết nghĩ tới chuyện khác. Nhưng nếu có chuyện gì quan trọng hơn, có lẽ tôi sẽ quên mất ngay chuyện vừa nãy.

Tôi có một mối tình. Mối tình do tôi thầm thương trộm nhớ người ta. Đã trải qua hết 5 năm trời nhưng tôi vẫn không cách nào quên được người. Cái thứ mà người ta gọi là tình yêu, đó là một thứ xa xỉ, không tồn tại đối với suy nghĩ lúc ấy của tôi. Ấy vậy, mà cái thứ xa xỉ ấy lại đeo bám tôi suốt một thời gian dài. Tận 5 năm.

Buổi tối đó, cứ ngỡ đối với tôi nó tẻ nhạt lắm. Chỉ là những giây phút chép bài từ trên bảng xuống quyển tập hay là đôi tai chăm chú lắng nghe thầy cô giảng bài. Là những tiết học ấy. Nhưng có lẽ đã khác rồi. Tim tôi có một cảm giác lạ vì bàn tay này vô tình nắm lấy một bàn tay khác trong vô thức. Tình đến với tôi, nó chỉ vỏn vẹn cái nắm tay ấy thôi, chỉ chừng hai phút trong cuộc đời.

Từ ngày đó, những tiết học đã không còn bình thường nữa. Có một động lực khác khiến tôi phải ngồi vào bàn, khiến đôi chân phải đi đến trường, khiến não bộ không thể nào thoát khỏi hình bóng người.

Thật ra thì, trước đó, tôi cũng chẳng quan tâm gì người đó cả. Có một môn học được xếp ngồi chung nhưng cũng chẳng nói nhau một lời. Chẳng thiết tha quan tâm. Nhưng kể từ ngày đó, cái nũng nịu người đó làm tôi phát điên, sợ bị lộ cái tấm chân tình này, cái khiến tôi thay đổi nhiều thứ.

Những cuộc nói chuyện cùng với người đó, hay những lần cố tình tìm cách nói chuyện. Tất cả là vô giá. Quay về thời gian đó, chắc tôi sẽ buộc nó lại mất, không để nó trôi đi.

Hay là những lần tìm kiếm thông tin về người đó, những lần đảo mắt nhanh chóng khi người đó quay xuống, những khi não bộ phải tìm hướng về của người đó.

Đối với chính tôi ngày đó, tình yêu nó giản dị vô cùng và cũng ngây thơ nữa. Chỉ muốn cho người đó những thứ họ cần ngay cả khi bản thân phải chịu thiệt. Thiết tha được gần ở người đó, mong mỏi giây phút người đó gọi tên, người đó nhờ vả.

Cái thời gian tôi tìm thấy tình yêu đầu đời của mình chỉ vọn vẹn năm tháng. Sau thời gian ấy, không còn được gặp nữa nên cứ tìm cách hoài.

Thời ấy, tôi tập tành sử dụng mạng xã hội. Đây là một bước đột phá trong cuộc đời của tôi. Thật ra, tôi chẳng muốn sử dụng chút nào nhưng khi nhớ ra rằng người đó cũng sử dụng ứng dụng này. Thế là, tôi tìm cách theo đuổi theo. Tình cảm đầu tiên của tôi, dường như đã ngự trị gần hết cả về lý trí. Người đầu tiên tôi kết bạn không phải là những bạn bè thân thiết của tôi.

Tôi tìm kiếm tên người đó một cách vui sướng rồi gửi lời mời kết bạn. Thời gian đợi phản hồi, tôi run lắm! Không biết sẽ như nào! Nhưng mà người đó chấp nhận thật. Tôi vui mừng lắm! Tôi liền chào hỏi, nói vài ba câu tán gẫu mở đầu cuộc trò chuyện. Cái câu chuyện vô vị đó kéo dài được chừng khoảng mười phút đồng hồ. Rồi kết thúc. Kết thúc tận 5 năm trời.

Do tôi, chính tôi và tôi là người đã làm đứt đi tình yêu đầu đời của mình, cắt luôn sợi dây tình bạn chừng năm tháng. Sau này, tôi mới thấy được sự mù quáng của mình. Nhưng đã quá muộn. Mọi thứ đã không như tôi mong đợi. Tôi đã chờ, đã chờ rất lâu để mong năm sau gặp lại người đó nhưng người đó đã không còn ở đây nữa rồi. Họ đã có cuộc sống mới, ở một nơi tốt đẹp hơn, ở một nơi không nhìn thấy tôi.

Lời xin lỗi đối với tôi bây giờ là vô giá. Tôi còn không thể gửi lời xin lỗi thành thật nhất của mình dành cho người đó. Họ cũng chẳng thiết tha mà phải nghe những lời nói của một kẻ tệ hại như tôi. Tôi thật đáng xấu hổ!

Gặp tôi là người đó, chắc tôi sẽ không thể tha thứ, cũng như chẳng tha thứ cho bản thân mình ngày đó.

Sau này, khi tôi chín chắn bản thân, tôi kiên quyết gửi cho họ một lời kết bạn lần nữa. Và chính mình tự giải quyết câu chuyện năm ấy.

Nhưng có một sự thật khác được phơi bày. Người đó không còn nhớ tôi là ai nữa.

Bạn là ai? Câu hỏi ấy tuy ngắn gọn nhưng dài nỗi đau. Không còn nữa. Đã kết thúc thật rồi. Chẳng thể nào cứu vãn nữa.

Từ đó, tôn trọng quyết định của người đó và cũng như sự tha thứ cuối cùng cho bản thân mình. Tôi không còn gửi lời kết bạn hay nhắn về bất cứ tin nhắn nào nữa. Cứ xem như là hai người dưng.

Ngay bây giờ, khi tôi sắp trở thành một người lao động thì tôi mong mình sẽ gặp lại người đó dù chỉ một lần. Trong cái thành phố rộng lớn ấy, chỉ mong thoáng qua gặp một lần để nhìn thấy người đó sống tốt như thế nào. Dù sao, tôi vẫn rất mong gặp người đó. Mặc dù, bây giờ tôi vẫn còn dõi theo người đó, biết được cuộc sống học tập của người đó rất tốt, cũng thấy được người đó qua những bức ảnh trên các trang mạng. Nhưng vẫn muốn gặp người đó một lần.

Có lẽ, khi gặp gỡ, tôi vẫn mong mình gặp được họ trong quán nước, một nhà hàng, hay chỉ là cái thoáng qua đường. Tôi sẽ không còn nhắc về ngày xưa nữa.

"Thoáng qua cũng đủ rồi, gặp được nhau một lần cũng là cái duyên, Trái Đất thật sự sẽ tròn mà."

© Maiy - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Sau Tất Cả, Bình Yên Là Điều Tuyệt Vời Nhất | Radio Tâm Sự

Maiy

Đừng quá mong những thứ ta không có, nên trân trọng những thứ ta đang có

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vượt qua niềm đau

Vượt qua niềm đau

Tôi nhận ra anh cũng thích tôi giống như tôi đã thích anh vậy. Phải chi tôi đủ dũng cảm để nói ra hết mọi chuyện với anh thì giờ đây tôi không phải hối hận nhiều đến vậy.

Viết về tuổi 22 của chúng ta

Viết về tuổi 22 của chúng ta

Tuổi 22, nơi mà một người trẻ cảm thấy mình nhỏ bé giữa vũ trụ bao la của ước mơ và khát vọng, nhưng cũng không thể tránh khỏi áp lực thời gian và nỗi đau của sự thất bại.

Mơ

Chẳng hiểu sao những ngày đó cô có thể mơ những cái mơ lạ lùng như vậy, toàn là mơ những chuyện quá sức mình, vậy mà cũng mơ được. Vậy là thêm một lần mơ nữa vẫn cứ là mơ chứ cô không biến mơ thành thực được.

Top 5 dòng sách chữa lành đang được ưa chuộng

Top 5 dòng sách chữa lành đang được ưa chuộng

Hiện nay, 5 thể loại sách chữa lành được độc giả ưa chuộng gồm sách khám phá bản thân, phân tích hành vi, kỹ thuật giảm căng thẳng, phát triển kỹ năng sống, kỹ năng giao tiếp.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 4)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 4)

Mỗi người một nơi, không ở cạnh nhưng luôn nghĩ về nhau, trái tim của hai đứa trẻ ấy vẫn luôn hướng về đối phương. Người ta hay nói “Xa mặt cách lòng”, giá như nó đúng với câu chuyện này thì hay biết mấy, sẽ không có hai người yêu nhau mà ôm nỗi tương tư như thế.

Gia đình tôi có một thành viên mắt màu hổ phách

Gia đình tôi có một thành viên mắt màu hổ phách

Tôi nhớ mỗi tối nằm trong chăn ấm đều thiếp đi khi ngắm nhìn nó cuộn tròn ấm áp bên cạnh cái đèn ngủ bể cá giả sủi khí đưa đẩy những con cá nhựa lên xuống trong ánh sáng mờ màu xanh lam. Có lẽ đó là những năm tháng bình yên, vui vẻ nhất trong tuổi thơ của tôi và nó, cũng là những năm tháng mà tình bạn của chúng tôi gắn bó keo sơn nhất.

Bất ngờ 6 lý do khiến bạn không hạnh phúc

Bất ngờ 6 lý do khiến bạn không hạnh phúc

Cảm giác trống rỗng và chán nản có thể dẫn đến trầm cảm. Điều này xảy ra sau một số dấu hiệu cho thấy cuộc sống của bạn có điều gì đó bất ổn.

Hỏi thế gian

Hỏi thế gian

Này ngươi đấy cái suy nghĩ ở trong đầu Ta ghét ngươi vì ngươi có oái ăm Ta điên cuồng ta muốn mình bất diệt Của hồn thơ như đang cháy trong đầu

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Bữa cơm nào cũng thế, hết bà càu nhàu việc tôi thức khuya, dậy muộn thì bố tôi lại chỉ trích tôi không có mục tiêu cho tương lai, không giỏi giang bằng bạn bè… Mẹ tôi cũng hùa theo bà, theo bố tôi. Không khí bữa ăn vì thế mà luôn nặng nề...

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Làm sao mà biết được bên trong vẻ ngoài bất cần của Thịnh lại là một trái tim đang yêu. Cậu thích Mây rất nhiều, thật sự rất nhiều, thích cô từ lúc con bé còn không biết cậu là ai.

back to top