Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi mất cậu ở tuổi 18 đẹp đến vậy

2022-02-20 01:20

Tác giả: DAWN


blogradio.vn - Tôi nghe thấy tiếng cười rộn rã, tôi nhìn thấy bóng lưng của hai cô gái tuổi đôi mươi đang nô đùa dưới tán cây. À phải rồi, hai cô gái đó là tôi với cậu.

***

Gió mùa Đông Bắc tràn về từng đợt kéo theo những cơn mưa phùn rả rích. Cái lạnh của miền Bắc dù chỉ mới chớm thôi những phần nào đã khiến trái tim con người cảm thấy cô liêu, buốt giá. Con đường này nay tôi mới có dịp trở lại, tiệm bánh kia nay cũng mới có “cái cớ hoàn hảo” để ghé qua.

Cầm trên tay chiếc bánh sinh nhật mà lòng thắt lại. Bao nhiêu câu hỏi cứ vậy mà xâm chiếm lấy trí não của tôi. Cậu bên đó ổn chứ? Đang sống một cuộc sống hạnh phúc đúng không? Tôi thững thờ bước dưới làn mưa bụi, cũng chẳng biết cơn mưa này đến tự lúc nào mà lại khiến mái tóc tôi trở lên ẩm ướt.

Điểm đến của tôi là hốc cây đó - nơi chúng ta gặp gỡ sau mỗi chiều tà. Khung cảnh quá đỗi thân thương nhưng lại mang đến cảm giác buồn man mác. Tôi đưa tay khua lung tung trong hư ảo dường như muốn tìm lại hình bóng quen thuộc ấy - cô bạn thân.

Đặt lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, màu sơn đã tàn phai theo năm tháng chiếc bánh sinh nhật dành cho cậu, dành cho tuổi 18 của cuộc đời người thiếu nữ. Bật lên bản nhạc cậu thích, miệng lẩm nhẩm theo giai điệu vui tươi ấy, tôi thận trọng cắm từng chiếc nến vì tôi biết cậu thích sự chỉnh chu đến tuyệt đối. Mọi năm, sau khi tôi cắm nến xong cũng là thời khắc cậu đan đôi bàn tay yếu ớt vào mà nhắm khép lại đôi mi cho những lời nguyện ước. Nhưng năm nay lại chẳng vậy. Cậu đi rồi, cậu bỏ tôi mà theo vị thiên sứ nào đó đến thế giới bên kia. Hạnh phúc hơn, vui vẻ hơn, cậu được trân trọng hơn.

Ngọn lửa trên chiếc nến số 18 ấy oằn mình trong từng làn gió lạnh lướt qua, tưởng chừng như tắt lịm đi. Nó giống với cái ngày cậu từ giã cõi trần này vậy. Nhưng tôi muốn lần sinh nhật thứ 18 của cậu trọn vẹn nhất nên đã xòe bàn tay che ngọn nến trước gió.

Tôi ngồi đó hồi lâu. Trước mắt tôi là gì đây? Tại sao lại hiện lên khung cảnh đó? Bình yên đến lạ lùng. Tôi nghe thấy tiếng cười rộn rã, tôi nhìn thấy bóng lưng của hai cô gái tuổi đôi mươi đang nô đùa dưới tán cây.

À phải rồi, hai cô gái đó là tôi với cậu. Chúng ta đều đã gieo rắc vào kí ức của nhau những mộng tưởng đẹp đẽ nhất thời non trẻ. Chúng ta từng nắm tay nhau chạy thật nhanh để tránh cơn mưa đầu hạ, cùng nhau ngồi trước lò sưởi trong những ngày đông buốt giá. Vậy mà giờ đây chỉ còn lại mình tôi đơn côi.

Gần một năm cậu nói lời giã từ với tôi. Đâu ngờ được đó lại là lần cuối chúng ta nói chuyện và nhìn thấy đối phương. Ngày hôm đó, thời tiết chẳng mấy đẹp đẽ, những đám mây vởn vơ quanh bầu trời bao la, tôi và cậu lại đến điểm hẹn quen thuộc.

Hôm ấy, tôi thấy mắt cậu sưng lên, tôi thấy những vết bầm tím xuất hiện dày đặc trên cơ thể cậu. Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra với người bạn này của tôi? Tôi gặng hỏi nhưng đáp lại là lời nói dối đầy thương đau:

- Bị ngã rồi va vào cánh của thôi mà, không có gì đáng lo đâu. Với lại đêm qua thức xem phim cảm động nên khóc thôi...

Cậu cười. Nụ cười chứa sự gượng gạo. Tôi chẳng phải kẻ nhiều chuyện nên cứ ầm ừ cho qua. Nhưng lúc đó tôi cảm nhận rõ sự khác biệt của cậu so với thường ngày.

Lúc chia tay nhau, cậu nói muốn ôm tôi. Tôi cũng chẳng ngần ngại mà trao cậu cái ôm thật lâu như những người đi xa mới gặp lại. Cậu dặn dò tôi đủ điều. Dặn tôi không được thức khuya, không được ăn những đồ ăn đóng hộp vì tôi bị dị ứng với chúng. Cậu mong tôi thật hạnh phúc và chạm tới ước mơ của mình. Tôi cũng khó hiểu với những hành động của cậu.

Chúng ta tạm biệt nhau. Rẽ sang hai lối tách biệt. Cậu vẫn đứng đó. Có lẽ cậu chờ đến khi bóng tôi khuất dần sau những tia nắng yếu ớt thì mới rời đi, trở về căn nhà đã đem lại không ít khổ đau cho cậu.

Tối đến, cậu gửi tôi dòng tin nhắn vỏn vẹn vài chữ: “ Hãy sống thật hạnh phúc và vui vẻ nhé. Chúng ta mãi là bạn dù ở đâu chăng nữa. Tạm biệt!”. Tôi gọi và nhắn tin cho cậu rất nhiều nhưng chẳng thấy hồi âm. Lòng tôi chợt nóng như lửa đốt. Cảm giác lo lắng, sợ sệt bao trùm lên tôi. Vì lí do gì mới được chứ?

Nhưng rồi tôi lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ với bài hát cậu ưa thích. Sáng dậy, tôi hay tin cậu đã rời bỏ tôi, bỏ lại năm tháng thanh xuân rực rỡ mà tan vào hư vô. Tôi quỳ khụy xuống nền đất trơn trượt. Từng giọt nước mắt lăn dài hòa lẫn vào những cánh hoa cúc họa mi. Tôi chẳng thể giữ cậu lại chốn nhân gian khốn khổ này.

Sang thế giới bên kia không có tôi chắc cậu vẫn ổn nhưng thiếu cậu, tôi như mất đi dưỡng khí để duy trì sự sống. Rồi ai sẽ là người bầu bạn với tôi mỗi buổi hoàng hôn? Ai sẽ cùng tôi thắp đèn hoa đăng mỗi khi muốn cầu nguyện điều gì đó? Hơn cả ai sẽ khỏa lấp được chỗ trống của cậu để lại trong tôi?

Cậu ở nơi đó không cần phải nghe những lời mắng nhiếc, chửi rủa từ họ. Càng không phải chịu đựng những trận đòn roi đau thấu xương tủy. Hãy làm lại ở bên ấy nhé. Hãy sống một đời an nhiên, thanh bình. Hãy nở rộ như đóa hoa lưu ly nhé!

Thế giới này nợ cậu quá nhiều thứ rồi. An tâm ngủ ngon, thiên thần của tôi. Quên mọi đau buồn đi, hãy chìm vào giấc ngủ thiên thu này để cậu mãi là cậu, mãi là người bạn chí cốt của tôi.

Điều ước sinh nhật lần thứ 18 của cậu, tôi sẽ thay cậu ước nhé? Tôi mong kiếp sau ông trời thương xót cho tôi và cậu vẫn tiếp tục là bạn của nhau nhưng cậu hãy đến thế giới này sau tôi được không, để tôi có thể bảo vệ cậu khỏi tay của những kẻ tàn độc đó. Bây giờ hãy ngủ ngon nhé, bạn của tôi.

Chúc mừng sinh nhật cậu ở tuổi 18.

© Tiêu - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Hẹn gặp lại em ở một cuộc đời khác ít nỗi buồn hơn | Radio Tình Yêu

DAWN

Cho em, cho chúng ta, cho những hồi ức còn dang dở, em nhé!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top