Tôi mất cậu ở tuổi 18 đẹp đến vậy
2022-02-20 01:20
Tác giả:
DAWN
blogradio.vn - Tôi nghe thấy tiếng cười rộn rã, tôi nhìn thấy bóng lưng của hai cô gái tuổi đôi mươi đang nô đùa dưới tán cây. À phải rồi, hai cô gái đó là tôi với cậu.
***
Gió mùa Đông Bắc tràn về từng đợt kéo theo những cơn mưa phùn rả rích. Cái lạnh của miền Bắc dù chỉ mới chớm thôi những phần nào đã khiến trái tim con người cảm thấy cô liêu, buốt giá. Con đường này nay tôi mới có dịp trở lại, tiệm bánh kia nay cũng mới có “cái cớ hoàn hảo” để ghé qua.
Cầm trên tay chiếc bánh sinh nhật mà lòng thắt lại. Bao nhiêu câu hỏi cứ vậy mà xâm chiếm lấy trí não của tôi. Cậu bên đó ổn chứ? Đang sống một cuộc sống hạnh phúc đúng không? Tôi thững thờ bước dưới làn mưa bụi, cũng chẳng biết cơn mưa này đến tự lúc nào mà lại khiến mái tóc tôi trở lên ẩm ướt.
Điểm đến của tôi là hốc cây đó - nơi chúng ta gặp gỡ sau mỗi chiều tà. Khung cảnh quá đỗi thân thương nhưng lại mang đến cảm giác buồn man mác. Tôi đưa tay khua lung tung trong hư ảo dường như muốn tìm lại hình bóng quen thuộc ấy - cô bạn thân.
Đặt lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, màu sơn đã tàn phai theo năm tháng chiếc bánh sinh nhật dành cho cậu, dành cho tuổi 18 của cuộc đời người thiếu nữ. Bật lên bản nhạc cậu thích, miệng lẩm nhẩm theo giai điệu vui tươi ấy, tôi thận trọng cắm từng chiếc nến vì tôi biết cậu thích sự chỉnh chu đến tuyệt đối. Mọi năm, sau khi tôi cắm nến xong cũng là thời khắc cậu đan đôi bàn tay yếu ớt vào mà nhắm khép lại đôi mi cho những lời nguyện ước. Nhưng năm nay lại chẳng vậy. Cậu đi rồi, cậu bỏ tôi mà theo vị thiên sứ nào đó đến thế giới bên kia. Hạnh phúc hơn, vui vẻ hơn, cậu được trân trọng hơn.
Ngọn lửa trên chiếc nến số 18 ấy oằn mình trong từng làn gió lạnh lướt qua, tưởng chừng như tắt lịm đi. Nó giống với cái ngày cậu từ giã cõi trần này vậy. Nhưng tôi muốn lần sinh nhật thứ 18 của cậu trọn vẹn nhất nên đã xòe bàn tay che ngọn nến trước gió.
Tôi ngồi đó hồi lâu. Trước mắt tôi là gì đây? Tại sao lại hiện lên khung cảnh đó? Bình yên đến lạ lùng. Tôi nghe thấy tiếng cười rộn rã, tôi nhìn thấy bóng lưng của hai cô gái tuổi đôi mươi đang nô đùa dưới tán cây.
À phải rồi, hai cô gái đó là tôi với cậu. Chúng ta đều đã gieo rắc vào kí ức của nhau những mộng tưởng đẹp đẽ nhất thời non trẻ. Chúng ta từng nắm tay nhau chạy thật nhanh để tránh cơn mưa đầu hạ, cùng nhau ngồi trước lò sưởi trong những ngày đông buốt giá. Vậy mà giờ đây chỉ còn lại mình tôi đơn côi.
Gần một năm cậu nói lời giã từ với tôi. Đâu ngờ được đó lại là lần cuối chúng ta nói chuyện và nhìn thấy đối phương. Ngày hôm đó, thời tiết chẳng mấy đẹp đẽ, những đám mây vởn vơ quanh bầu trời bao la, tôi và cậu lại đến điểm hẹn quen thuộc.
Hôm ấy, tôi thấy mắt cậu sưng lên, tôi thấy những vết bầm tím xuất hiện dày đặc trên cơ thể cậu. Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra với người bạn này của tôi? Tôi gặng hỏi nhưng đáp lại là lời nói dối đầy thương đau:
- Bị ngã rồi va vào cánh của thôi mà, không có gì đáng lo đâu. Với lại đêm qua thức xem phim cảm động nên khóc thôi...
Cậu cười. Nụ cười chứa sự gượng gạo. Tôi chẳng phải kẻ nhiều chuyện nên cứ ầm ừ cho qua. Nhưng lúc đó tôi cảm nhận rõ sự khác biệt của cậu so với thường ngày.
Lúc chia tay nhau, cậu nói muốn ôm tôi. Tôi cũng chẳng ngần ngại mà trao cậu cái ôm thật lâu như những người đi xa mới gặp lại. Cậu dặn dò tôi đủ điều. Dặn tôi không được thức khuya, không được ăn những đồ ăn đóng hộp vì tôi bị dị ứng với chúng. Cậu mong tôi thật hạnh phúc và chạm tới ước mơ của mình. Tôi cũng khó hiểu với những hành động của cậu.
Chúng ta tạm biệt nhau. Rẽ sang hai lối tách biệt. Cậu vẫn đứng đó. Có lẽ cậu chờ đến khi bóng tôi khuất dần sau những tia nắng yếu ớt thì mới rời đi, trở về căn nhà đã đem lại không ít khổ đau cho cậu.
Tối đến, cậu gửi tôi dòng tin nhắn vỏn vẹn vài chữ: “ Hãy sống thật hạnh phúc và vui vẻ nhé. Chúng ta mãi là bạn dù ở đâu chăng nữa. Tạm biệt!”. Tôi gọi và nhắn tin cho cậu rất nhiều nhưng chẳng thấy hồi âm. Lòng tôi chợt nóng như lửa đốt. Cảm giác lo lắng, sợ sệt bao trùm lên tôi. Vì lí do gì mới được chứ?
Nhưng rồi tôi lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ với bài hát cậu ưa thích. Sáng dậy, tôi hay tin cậu đã rời bỏ tôi, bỏ lại năm tháng thanh xuân rực rỡ mà tan vào hư vô. Tôi quỳ khụy xuống nền đất trơn trượt. Từng giọt nước mắt lăn dài hòa lẫn vào những cánh hoa cúc họa mi. Tôi chẳng thể giữ cậu lại chốn nhân gian khốn khổ này.
Sang thế giới bên kia không có tôi chắc cậu vẫn ổn nhưng thiếu cậu, tôi như mất đi dưỡng khí để duy trì sự sống. Rồi ai sẽ là người bầu bạn với tôi mỗi buổi hoàng hôn? Ai sẽ cùng tôi thắp đèn hoa đăng mỗi khi muốn cầu nguyện điều gì đó? Hơn cả ai sẽ khỏa lấp được chỗ trống của cậu để lại trong tôi?
Cậu ở nơi đó không cần phải nghe những lời mắng nhiếc, chửi rủa từ họ. Càng không phải chịu đựng những trận đòn roi đau thấu xương tủy. Hãy làm lại ở bên ấy nhé. Hãy sống một đời an nhiên, thanh bình. Hãy nở rộ như đóa hoa lưu ly nhé!
Thế giới này nợ cậu quá nhiều thứ rồi. An tâm ngủ ngon, thiên thần của tôi. Quên mọi đau buồn đi, hãy chìm vào giấc ngủ thiên thu này để cậu mãi là cậu, mãi là người bạn chí cốt của tôi.
Điều ước sinh nhật lần thứ 18 của cậu, tôi sẽ thay cậu ước nhé? Tôi mong kiếp sau ông trời thương xót cho tôi và cậu vẫn tiếp tục là bạn của nhau nhưng cậu hãy đến thế giới này sau tôi được không, để tôi có thể bảo vệ cậu khỏi tay của những kẻ tàn độc đó. Bây giờ hãy ngủ ngon nhé, bạn của tôi.
Chúc mừng sinh nhật cậu ở tuổi 18.
© Tiêu - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hẹn gặp lại em ở một cuộc đời khác ít nỗi buồn hơn | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống









