Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi có một chú chó tên Tô

2020-10-25 01:05

Tác giả: Thanh Trúc Nguyễn


blogradio.vn - Tôi hay tự hào khoe thằng bạn hàng xóm: “Con Tô nhà tao là đẹp nhất, lông nó trắng bóc”. Thằng bạn biểu môi: “Ốm nhom ốm nhách mà đẹp cái gì, con trai là phải cao to mới đẹp”. Mặc kệ lời nhận xét của thằng bạn, với tôi, Tô vẫn là chú chó đẹp nhất, thông minh nhất.

***

Sáng nay, đi đường, tôi thấy người ta đang thui một chú chó nhỏ trong đống rơm. Khói bay mù mịt, mùi thịt thơm phưng phức. Ấy vậy mà, tôi lại thấy mắt mình cay cay. Chắc chắn là không phải vì khói rồi. Tôi là người không thích ăn thịt chó, và sẽ không bao giờ ăn thịt chó. Tôi không theo bất kì một tôn giáo nào, cũng không phải theo chủ nghĩa đạo đức “ăn thịt chó là man di mọi rợ”. Chỉ vì, tôi nghĩ đơn giản, mỗi chú chó nhỏ, trước khi trở thành món ăn cho người khác, đã từng là người bạn thân thiết với một ai đó. Tôi cũng có một chú chó như thế.

Cách đây 20 năm, Tô lần đầu tiên bước chân vào nhà tôi. Khi ấy tôi còn là một con bé 5 tuổi đang học mẫu giáo. Nó là món quà từ một người bạn của mẹ tôi. Nó có bộ lông trắng muốt, một đốm đen nhỏ trên lưng và hai cái đốm nâu gần mắt. Nội tôi nói, nó là con chó “bốn mắt”, mà chó bốn mắt thì “khôn cải trời luôn đó nghe”, theo lời nội tôi. Ban đầu, ba tôi đặt cho nó cái tên Roberto Carlos, theo tên một cầu thủ Brazil rất nổi tiếng thời đó. Cái tên hay ho là vậy, nhưng qua “tam sao thất bản” bởi những người trong gia đình tôi (nhất là nội tôi), nó chỉ còn cái tên cụt ngủn và khá buồn cười: Tô. Nhà tôi gọi nó là Tô từ đó.

Nó chỉ ở nhà tôi một thời gian khá ngắn nhưng đã chứng kiến nhiều biến cố của gia đình tôi. Năm đó, trước tin đồn tận thế, hàng hóa đắt đỏ, khan hiếm. Nghề làm nón lâu đời của khu phố nhà tôi lâm vào cảnh lao đao. Cái xưởng nhỏ mà mẹ tôi đang làm phá sản. Thất nghiệp, mẹ tôi chuyển sang nghề bán chuối chiên. Tôi vẫn nhớ như in cái hình ảnh chị tôi, năm ấy 10 tuổi, đi học về là cắp cái thúng chuối chiên đi rao bán khắp xóm. Tôi chẳng làm gì được, chỉ lon ton theo chị, chú chó nhỏ của tôi cũng lững thững theo sau. Nhìn hình ảnh hai đứa trẻ, một 10 tuổi, một 5 tuổi, chú chó nhỏ và cái thúng chuối chiên, ngoại tôi lại ứa nước mắt.

Những ngày trời mưa, mẹ tôi bán không được, thức ăn của nó sẽ là chuối chiên. Nhìn nó ăn ngon lành miếng chuối chiên nguội ngắt, mềm nhũn, nhão nhão, tôi vô tư vỗ tay hoan hô nồng nhiệt. Tôi vui vì nó chẳng giống mấy chú chó nhà giàu kiêu kì của hàng xóm, nó chấp nhận mọi thứ mà tôi cho nó, chấp nhận một cách vui vẻ, dù đó chỉ là một miếng chuối chiên ế.

Những ngày bán được hàng, mẹ tôi lại mua về một hộp sữa Ông Thọ. Sữa Ông Thọ thời ấy chỉ 7 nghìn một hộp. 7 nghìn, nhưng đối với tôi đó là một thức quà vô giá. Mẹ pha cho hai chị em tôi mỗi đứa một ly, và không quên cho Tô một dĩa. Nó thèm sữa lắm. Liếm hết cái dĩa rồi, đã lên nhà trên rồi, mà chốc chốc nó lại chạy xuống bếp liếm một cái rồi nữa lại chạy lên. Đến khi cái dĩa bóng loáng như đã được rửa thì mới thôi. Nhìn nó, ai cũng thấy buồn cười. Và thấy thương. “Phải chi có tiền ngày nào cũng mua cho nó uống…”, nội tôi xót xa.

Nó có bộ lông trắng muốt, với tôi, cứ màu trắng là đẹp. Tôi hay tự hào khoe thằng bạn hàng xóm: “Con Tô nhà tao là đẹp nhất, lông nó trắng bóc”. Thằng bạn biểu môi: “Ốm nhom ốm nhách mà đẹp cái gì, con trai là phải cao to mới đẹp”. Mặc kệ lời nhận xét của thằng bạn, với tôi, Tô vẫn là chú chó đẹp nhất, thông minh nhất.

Nhưng tôi thương nó không phải vì nó đẹp hay nó thông minh. Tôi thương nó vì những buổi trưa nắng nó lững thững đi theo chị em tôi với cái thúng chuối chiên. Tôi thương nó vì nó đã ăn một cách ngon lành miếng chuối chiên ế. Tôi thương nó vì tôi chẳng bao giờ cho nó được uống sữa tử tế.

Ấy vậy mà, chính tôi lại là người gián tiếp hại chết nó.

Hôm ấy, thằng bạn hàng xóm rủ tôi chơi trò “xiếc chó”. Thằng ấy lấy một cái khăn, tung phấp phới cho con Tô nhảy lên chụp. Và trong một lúc nhảy lên, cái miệng với những cái răng nanh của Tô không chụp trúng được cái khăn, mà trúng cái…đùi của tôi. Chảy máu, sợ quá, tôi khóc nức nở. Ba tôi thấy vậy lấy chổi rượt đánh nó. Hai ngày sau, khi tôi chích đến mũi vacxin chó dại thứ hai thì cũng là lúc nghe tiếng rên ư ử của nó. Nó ra đi vào một buổi sáng sớm, trời mưa lâm râm.

Khi bà cố tôi mất, tôi thấy người ta đào một cái hố to thiệt to, lấy bọc nilon quấn bà cố lại rồi bỏ trong một cái thùng (cái thùng theo óc quan sát trẻ thơ của tôi, thực ra là cái quan tài), thả xuống hố. Tôi dự định khi tạnh mưa sẽ chạy ra mép ao sau nhà đào cái hố tương tự và bỏ nó vào cái thùng như người ta đã làm với bà cố tôi. Thế nhưng, mưa chưa tạnh thì người ta đã đưa Tô đi. Lúc ấy tôi chẳng biết người ta đưa nó đi đâu, chỉ ngơ ngác đứng nhìn. Và khóc.

Chiều hôm ấy, thằng bạn hàng xóm của tôi, cũng là con của người đã mang chú chó của tôi đi, chạy sang nhà tôi và thông báo: “Ba tao đang nhậu thịt con Tô đó”. Tôi không tin, tôi vẫn nghĩ cái dĩa thịt mà ba thằng bạn tôi đang nhấm nháp kia chỉ là thịt bò, thịt heo hay thịt gà gì đó. Nhưng khi nghe nó kể lại cái “quy trình” ba nó làm thịt con Tô, tôi đã tin những lời nói của nó là sự thật.

Tôi đã từng nghe ai đó bảo ăn thịt chó cũng là “văn hóa”, một thứ ‘văn hóa” dân dã, giản dị của người Việt Nam. Hoặc có người lập luận rằng chó cũng là một con vật như bò, heo, gà. Tại sao ăn thịt bò, heo, gà thì được mà ăn thịt chó lại “man di mọi rợ”. Tôi không tán thành cũng chẳng phản đối những ý kiến ấy, chỉ nghĩ đơn giản là, mỗi người có một cảm nhận của riêng họ. Với tôi, nếu ăn thịt chó quả thật là một thứ “văn hóa” thì thứ “văn hóa” ấy tôi không thể nào tiếp thu được. Khi nhìn thấy người ta ăn thịt chó, ngay lập tức tôi sẽ nghĩ rằng ở một nơi nào đó, có một cô bé, một cậu bé nào đó đang khóc vì mất đi người bạn thân thiết của mình, như tôi 20 năm trước. Tôi chưa bao giờ lên án những người ăn thịt chó, họ có suy nghĩ của riêng họ. Chỉ xin một điều duy nhất rằng, đừng bao giờ mời tôi một dĩa thịt chó hay để tôi nhìn thấy bạn ăn thịt chó. Thế thôi.

Ngày ấy, sau khi Tô chết, khoảng hai năm sau, khi học lớp 2, tôi phát hiện mình bị hen phế quản. Căn bệnh chỉ kéo dài đến hết những năm tiểu học, nhưng nó để lại cho tôi một di chứng: tôi bị dị ứng khi chuyển giao thời tiết, dị ứng hoa có mùi nồng nặc, dị ứng lông chó mèo. Từ đó, nhà tôi không nuôi thêm một chú chó nào nữa. Tô trở thành chú chó đầu tiên và duy nhất của nhà tôi.

20 năm đã trôi qua, thời gian ấy đủ dài để có thể xóa nhòa những kí ức. Thế nhưng, với tôi, kí ức về chú chó nhỏ tên Tô như vẫn còn vẹn nguyên, như mới ngày hôm qua. Ngày đó, tôi đã tự trách mình rất nhiều. Giá như tôi không chơi cái trò chơi ngu ngốc ấy. Giá như tôi không khóc và méc ba rằng Tô đã cắn tôi. Giá như tôi can ngăn không cho ba đánh Tô. Giá như tôi có thể giữ Tô lại và không cho người ta mang Tô đi làm thịt. Giá như…

20 năm đã trôi qua, câu chuyện này vẫn còn khiến tôi day dứt mãi. Khi bạn có lỗi với một ai đó, bạn có thể nói xin lỗi và mong người đó tha thứ. Nhưng nếu người đó đã ra đi mãi mãi, bạn sẽ chẳng còn cơ hội ấy nữa, và điều đó sẽ khiến bạn day dứt mãi. Với tôi, dù Tô chỉ là một chú chó nhỏ, nhưng nó vẫn có tình cảm, có lòng yêu thương, có trọn vẹn linh hồn của một con người. Và có lỗi với một con người, hay một chú chó, thì cũng tội lỗi như nhau mà thôi.

© Hoa Hồng Xanh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng? | Radio Tâm Sự

Thanh Trúc Nguyễn

Tôi là người yêu văn chương, thích đọc sách và đam mê viết lách, tìm kiếm một không gian có thể sẻ chia những xúc cảm.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

Hạ đưa ai về

Hạ đưa ai về

Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay

back to top