Phát thanh xúc cảm của bạn !

The Babadook - những câu thoại đầy ý nghĩa và ám ảnh

2019-06-29 08:35

Tác giả: Tùng Minh Lê


blogradio.vn - Ngay giữa bóng đêm và sự nguy hiểm bao vây, hình ảnh tình mẫu tử hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Những phân cảnh cao trào, hay những phân cảnh đơn giản như hai mẹ con nói chuyện với nhau, đều hoàn toàn có thể lấy đi nước mắt của khán giả.

***

Xem trailer The Babadook.

The Babadook (Tạm dịch: Sách ma) là bộ phim độc lập kinh phí đến từ nữ đạo diễn Jennifer Kent. Bộ phim được giới chuyên môn và khán giả đánh giá là một trong những bộ phim kinh dị nổi bật và xuất sắc nhất của năm 2014.

Bộ phim kể về cuộc sống của hai mẹ con Amelia và Samuel. Ngày Samuel ra đời cũng chính là ngày mà bố cậu mất vì tai nạn trên đường đưa vợ đến bệnh viện để sinh hạ cậu. Một đêm Samuel tìm thấy một quyển sách mang tên Mister Babadook và hai mẹ con đã đọc nó. Kể từ đây, sự hiện diện của con quái vật đã khiến cuộc sống vốn chật vật và áp lực của họ trở nên ám ảnh và đáng sợ hơn bao giờ hết.

Bên cạnh diễn xuất tài tình của hai diễn viên chính, các yếu tố kỹ xảo, hình ảnh, âm thanh, không thể không nhắc đến một yếu tố rất quan trọng đã làm nên thành công cho The Babadook, đó chính là một cốt truyện thông minh nhưng đầy tính nhân văn cùng những câu thoại rất ý nghĩa. Và sau đây, hãy cùng điểm lại những câu thoại “đắt giá” nhất của phim nhé!

“You can’t get rid of the Babadook”, “The more you deny, the stronger I get.”- The Babadook (Tạm dịch: Ngươi không thể thoát khỏi Babadook. Ngươi càng chối bỏ, ta càng mạnh lên.)

Nếu đã xem qua phim, chắc chắn các khán giả sẽ dễ dàng nhận ra ý nghĩa đằng sau con quái vật Babadook. Đó chính là hiện thân của tất cả những cảm xúc tiêu cực và quá khứ đau buồn trong một con người,  là buồn bã, áp lực, căng thẳng, sợ hãi,…

Tất cả chúng ta đều luôn tìm cách giấu giếm những cảm xúc này vào một góc khuất, cũng giống như cái cách mà Babadook luôn xuất hiện trong những góc tối, những góc khuất như đằng sau cánh cửa, dưới tầng hầm,… để gây nên sự ám ảnh cho hai mẹ con hằng đêm. Nó vẫn luôn hiện diện ở đó, dù cho chúng ta có cố tình lờ đi, hay chối bỏ nó, hay cố trấn an bản thân, và chắc chắn một điều rằng chúng ta không thể nào xóa bỏ được nó. Chính cách mà chúng ta đối diện với nó, có thể khiến nó mạnh lên hoặc yếu đi, có thể khiến nó trỗi dậy chi phối, kiểm soát chúng ta hoặc khiến nó bị chế ngự.

Như Samuel, khi thấy con quái vật, cậu la hét, cậu sợ hãi, cậu xua đuổi, nhưng cậu lại không hề phủ nhận sự tồn tại của nó, vậy nên Babadook không thể chi phối tâm trí cậu. Với tất cả những cảm xúc và suy nghĩ tiêu cực, điều đầu tiên, quan trọng hơn cả, đó chính là biết chấp nhận và đối diện với nó.

the-baba-book-2

“It isn’t real. It isn’t real.”- Amelia (Tạm dịch: Nó không có thật. Nó không có thật.)

Trái ngược hoàn toàn với Samuel, Amelia hoàn toàn không tin vào sự tồn tại của con quái vật. Việc phải chịu đựng một mất mát quá lớn đã khiến cô hoàn toàn suy sụp. Nỗi đau mất đi người mình thương yêu cũng như việc phải vượt qua tất cả mọi thứ một mình cùng việc nuôi dạy đứa con nghịch ngợm, luôn gây phiền nhiễu cho mẹ đã khiến cô chật vật, khổ sở và cảm thấy khó xử với chính đứa con của mình trong suốt nhiều năm. Thay vì chấp nhận sự mất mát kia, cô gần như bất lực, không biết xoay sở cuộc sống của mình như thế nào, và cô chọn cách né tránh mọi thứ, cố tỏ ra mình ổn trước mặt tất cả mọi người. Chính nó là nguyên nhân khiến cô hoàn toàn bị Babadook chiếm giữ và thao túng.

Điều đó tương tự như phản ứng của cô trước sự xuất hiện của con quái vật, cô hoàn toàn có thể cảm nhận được nó, cảm nhận sự ám ảnh và đáng sợ mà nó mang lại mỗi đêm qua từng sự việc kì lạ diễn ra trong chính căn nhà của mình. Nhưng cô lại chối bỏ tất cả, cô không biết làm cách nào để xóa bỏ nên cô chỉ biết trốn tránh, và điều đó lại càng tiếp thêm sức mạnh cho con quái vật, giống cái cách mà từng cơn mất ngủ, từng đợt căng thẳng, lo âu, sợ hãi dần dần gặm nhấm và hủy hoại tinh thần cô.

Câu thoại như một cách Amelia tự trấn an chính bản thân mình qua mỗi đêm, với một hy vọng rằng càng lẩn tránh, càng sợ hãi trước con quái vật thì nó sẽ buông tha cho hai mẹ con cô.

“I promise to protect you if you promise to protect me.”- Samuel (Tạm dịch: Con hứa sẽ bảo vệ mẹ nếu mẹ hứa sẽ bảo vệ con.)

Câu nói đã nói lên tất cả mọi thứ trong tính cách của Samuel. Cậu rất yêu mẹ mình, cậu làm những trò ảo thuật để làm mẹ vui, sẵn sàng làm ra những thứ vũ khí nguy hiểm để bảo vệ mẹ khỏi con quái vật. Ngay cả trong những giây phút căng thẳng, khi mẹ quát tháo cậu, khi mẹ rượt đuổi và sẵn sàng làm hại cậu, cậu vẫn luôn yêu thương mẹ mình và tìm mọi cách đánh đuổi con quái vật trong mẹ. Câu luôn nhìn ra bản chất sự việc, luôn biết rằng người ngay trước mặt có thật sự là mẹ mình hay không. Nhưng ẩn sâu trong đó, Samuel lại là một cậu bé đáng thương. Thiếu vắng đi hình bóng người bố, bị tất cả mọi người xung quanh cho là kì lạ, bạo lực, bị xa lánh và không có bạn bè, cuộc sống của Samuel chỉ có mỗi mẹ bên cạnh, và cũng chỉ có mẹ là người yêu thương mình nhất.

Cậu luôn nghịch ngợm, quậy phá và bướng bỉnh, không nghe lời và luôn quấy rầy mẹ. Nhưng sau tất cả, cậu cũng chỉ là một đứa trẻ khao khát sự yêu thương từ mọi người. Cả hai mẹ con đều đã quá cô đơn với những thương tổn của riêng mình và họ chỉ có thể nương tựa vào nhau. Trong phim không dưới một lần Samuel nói rằng mình yêu mẹ, và tất cả những phân đoạn đối diễn của hai mẹ con đều khiến cho người xem thấy vô cùng cảm động và chân thực.

“I don’t go anywhere.”- Amelia (Tạm dịch: Mẹ sẽ không đi đâu cả.)

Và đáp lại với tất cả những tình cảm Samuel dành cho mình, là một tình thương con hơn tất cả mọi thứ của Amelia. Có lẽ như tình yêu dành cho đứa con chính là điều duy nhất níu giữ Amelia tiếp tục sống sau ngần ấy năm đau khổ và chật vật. Và tình yêu ấy còn cao cả hơn khi nó vượt lên trên những cảm xúc của cá nhân cô, những đau đớn, buồn tủi, những nỗi niềm khó xử ẩn sâu trong tâm hồn cô. Khi cô bị con quái vật ám, khán giả hoàn toàn nghi ngờ những lời cay nghiệt mà cô nói với Samuel là do cô bị ép nói, hay đó chính là những suy nghĩ của cô vốn đã được giấu giếm, kiềm nén từ lâu, chỉ chực chờ được bùng nổ. 

Có thể thấy quá trình cô đối diện với sự thật và vượt qua nó hoàn toàn tương đồng với cách mà cô đánh bại con quái vật Babadook. Trong suốt cả cuộc đấu tranh, giằng xé ngay trong chính con người cô, tình yêu con vô bờ bến chính là nguồn động lực duy nhất, là ánh sáng duy nhất dẫn dắt cô qua tất cả và đạt đến chiến thắng cuối cùng, chiến thắng con quỹ dữ, chiến thắng chính những góc tối nơi tâm hồn mình.

Ngay giữa bóng đêm và sự nguy hiểm bao vây, hình ảnh tình mẫu tử hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Những phân cảnh cao trào, hay những phân cảnh đơn giản như hai mẹ con nói chuyện với nhau, đều hoàn toàn có thể lấy đi nước mắt của khán giả.

“It’s alright. It’s alright.”- Amelia. (Tạm dịch: Ổn cả rồi. Ổn cả rồi.)

Trong lần hù dọa cuối cùng của Babadook đối với Amelia, cô không còn sợ hãi, trốn chạy hay né tránh. Cô đã dùng chính câu nói này để chế ngự con quái vật. Sau cùng, Babadook không bị tiêu diệt, nó vẫn tồn tại, vẫn lẻn vào trong góc tối, nhưng nó đã không còn đủ sức mạnh để thao túng và chiếm giữ hai mẹ con được nữa. Amelia cũng đã có một cuộc sống mới vui vẻ, hạnh phúc bên đứa con của mình.

Cô chấp nhận đối diện với mọi chuyện trong quá khứ, bước qua những nỗi đau và tổn thương. Sự hiện diện của Babadook làm cho Amelia rất con người, có tính thương con vô bờ là vậy, nhưng cô cũng có những nỗi niềm, những ẩn ức chất chứa sâu kín. Và nếu thật sự không có Babadook, có lẽ Amelia sẽ chẳng bao giờ nhận ra mình đã cô đơn và bị hủy hoại nhiều đến chừng nào trong suốt khoảng thời gian qua, và có lẽ cô cũng sẽ chẳng thể biết được tình yêu thương con của cô to lớn đến nhường nào. Tất cả đã được hóa giải, nhờ vào tình yêu thương cùng sự dung cảm, lòng tin từ mỗi người. Giờ thì mọi thứ đều đã qua rồi, đều ổn cả rồi.

© Tùng Minh Lê – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

10 bộ phim điện ảnh Hàn dựa theo câu chuyện có thật khiến bạn bật khóc

Tùng Minh Lê

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không nhớ anh

Không nhớ anh

Một cô gái tưởng rằng bận rộn, ổn định và một mối quan hệ “đủ tốt” sẽ chữa được cô đơn, nhưng càng sống càng rỗng. Ở bên người mới, cô bình yên mà không rung động; gặp lại người cũ, vẫn còn dư âm nhưng biết không thể quay về. Những cuộc chia tay nối tiếp giúp cô nhận ra: có những người chỉ đi ngang đời để dạy ta cách yêu, cách buông, và sau tất cả, điều cần học nhất là quay về sống thật với chính mình, thay vì dừng lại ở một “nhà ga” không thuộc về mình.

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Tết này con sẽ về (Phần 2)

Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

back to top