Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời
2026-01-16 15:33
Tác giả:
blogradio.vn - Trưởng thành không phải là được đi xa, mà là khi ta nhìn người ta được bố đón về, còn mình thì phải tự học cách làm "người lớn" trong những cuộc gọi FaceTime đẫm nước mắt.
***
Suốt mười tám năm qua, thế giới của tôi chỉ bé bằng một bàn tay: là ngôi nhà nhỏ thơm mùi cơm mẹ nấu, là chiếc xe cà tàng tôi đi học mỗi ngày. Tôi từng khao khát cái gọi là "tự do", từng mơ về một thành phố rực rỡ ánh đèn, nơi tôi có thể tự mình quyết định mọi thứ mà không cần nghe những lời cằn nhằn hay sự bao bọc quá kỹ lưỡng. Nhưng rồi, ngày tôi thực sự chạm tay vào sự tự do ấy cũng là ngày tôi thấy lòng mình chông chênh nhất.
Sáng hôm đó, bố và tôi cùng chiếc vali nặng trĩu lên thành phố nhập học. Căn phòng trọ tầng bốn cũ kỹ, nóng bức và đầy bụi bặm. Tôi nhìn bố – người đàn ông vốn dĩ luôn mạnh mẽ, nay lại lúi húi quỳ xuống lau từng kẽ gạch, rồi cặm cụi sửa lại cái vòi nước bị rò rỉ cho con gái. Mồ hôi ướt đẫm tấm áo sơ mi sờn vai, nhìn bóng lưng ấy, tự dưng sống mũi tôi cay xè.
Khi mọi thứ đã tạm ổn, tôi tiễn bố ra bến xe. Thành phố bắt đầu lên đèn, dòng người hối hả lướt qua nhau như những vệt màu nhòe nhoẹt. Bố đứng ở cửa xe khách, tay vịn chặt vào thành xe, quay lại nhìn tôi một lần nữa. Đôi mắt bố đầy lo âu, nhưng vẫn cố nở một nụ cười thật hiền. Bố vẫy tay, giọng nói khàn khàn lọt thỏm giữa tiếng còi xe inh ỏi: “Con ở lại ráng học giỏi, đừng nhịn ăn, giữ gìn sức khỏe nhé... Bố về đây.”
Tôi cố nén sự xúc động, vẫy vẫy tay thật mạnh, nở nụ cười tươi nhất có thể để bố yên lòng rồi hét thật to: "Bái bai bố nhé! Bố về với 'giấy kết hôn' ở nhà nhé, không phải lo cho con đâu!"
.jpg)
Tôi đùa thế để át đi tiếng nấc, thực chất cổ tôi có thứ gì đó làm tôi nghẹn ứ lại, để bố thấy con gái bố vẫn tinh nghịch, vẫn vững vàng. Nhưng khi cánh cửa xe khép lại, chiếc xe lăn bánh mang theo bóng hình thân thuộc nhất của cuộc đời tôi khuất dần sau ngã tư đông đúc, tôi đứng chết chân giữa phố xá xa lạ. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra: "Trưởng thành" hóa ra không hề lộng lẫy như tôi tưởng. Nó là khi ta nhận ra mình không còn được che chở trong cái kén an toàn, là khi lời dặn "đừng nhịn ăn" trở thành mệnh lệnh quan trọng nhất để tôi không được phép gục ngã.
Những ngày đầu ở Sài Gòn – thành phố lớn nhất miền Nam này – thật chẳng dễ dàng. Có những buổi chiều tan học, nhìn bạn bè được bố mẹ chạy xe đến đón, nhìn họ cười nói ríu rít đằng sau lưng áo người thân, tôi bỗng thấy mình nhỏ bé đến tội nghiệp.
Một buổi tối, khi đang ngồi ăn bát mì tôm úp vội, điện thoại báo có cuộc gọi FaceTime từ bố. Màn hình hiện lên gương mặt hớn hở của bố và mẹ đang ngồi ở gian bếp quen thuộc ở quê. Vừa nhìn thấy mặt hai người, bao nhiêu sự mạnh mẽ giả tạo trong tôi bỗng chốc tan biến. Tôi bĩu môi, nói nửa đùa nửa thật qua màn hình: "Con đúng là đứa trẻ đáng thương bị bố mẹ 'bỏ rơi' ở cái thành phố lớn nhất miền Nam này mà. Người ta đi học có bố đón về, còn con thì chỉ biết đứng nhìn người ta được bố đón thôi..."
Bố cười khà khà, bảo tôi lại khéo "văn vở", nhưng tôi thấy mắt bố chợt dịu lại, chứa chan nỗi xót xa. Mẹ thì cuống quýt hỏi xem hôm nay con ăn gì, có bị gầy đi không.
Tắt điện thoại, căn phòng trọ lại trở về với vẻ im lìm của nó. Tôi nhận ra rằng, dù mình có đang ở cách nhà hàng trăm cây số, dù có đang phải tự mình đối mặt với bão giông của thành phố xa lạ, thì sợi dây kết nối với bố và mẹ ở quê vẫn luôn là điểm tựa vững chãi nhất. Tôi không hề bị bỏ rơi, tôi chỉ đang bắt đầu hành trình tự mình lớn khôn, để một ngày nào đó, tôi có thể tự hào nói với bố, mẹ rằng: con gái bố đã thực sự làm được.
(Còn nữa)
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.





