Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nói với con về hạnh phúc gia đình!

2025-09-12 16:35

Tác giả: Đặng Thị Thu Hường


blogradio.vn - Bởi khi bạn thân tốt rồi, mình cũng khó kết giao với người không cùng tần số, còn lỡ chọn sai người, mình cũng dám buông và lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình, thứ hạnh phúc không phụ thuộc vào bất kỳ ai.

***

Gia đình bất hạnh thì có trăm vạn ngàn lý do nhưng gia đình hạnh phúc có lẽ sẽ có một mẫu số chung. Là nơi người bố được tôn trọng, người mẹ được yêu thương chiều chuộng, và các con được bình đẳng. Là nơi bố mẹ yêu thương con vô điều kiện nhưng các con lại luôn biết ơn về những gì bố mẹ dành cho mình. Là nơi có thể sẻ chia mọi tâm trạng vui buồn, không phải cố gồng lên để thể hiện mình là phiên bản hoàn hảo nhất, và quan trọng nhất là nơi để chúng ta có thể dám là chính mình, dù là khi mình thấy mình thật tệ.

Hôm rồi nói chuyện với chị đồng nghiệp, chị kể con gái chị năm nay đang học năm hai đại học bảo con không thích lấy chồng. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ, tuổi teen bây giờ chắc có lẽ yêu bản thân quá nhiều, yêu tự do nên không thích ràng buộc. Tối về ăn cơm, trong câu chuyện với con gái, năm nay cháu mười chín tuổi, tôi cũng kể lại chuyện con nhà chị bạn kia, con gái tôi lại bảo: “Vậy à mẹ, nhưng con thì lại thích lấy chồng mẹ ạ”. Thoáng chút ngạc nhiên, tôi hỏi lại: “Chả lẽ con đã có bạn trai rồi mà chưa nói gì với mẹ sao?” Con bảo: Ui, con có bạn trai thì mẹ sẽ là người đầu tiên con chia sẻ chứ sao có chuyện con giấu mẹ. Tôi hỏi: “Vậy sao con lại thích lấy chồng?” Con bảo: Con cứ nhìn cách bố đối xử với mẹ, nhìn gia đình mình và con luôn cảm thấy lấy chồng sẽ hạnh phúc lắm, cuộc sống gia đình màu hồng lắm và con sẽ được yêu thương chiều chuộng như mẹ.

Tôi cười nhẹ và bảo: “Không phải cuộc sống gia đình nào cũng giống nhau đâu con”. Con nói: Con biết chứ, nhưng có lẽ lớn lên và nhìn bố mẹ hạnh phúc mỗi ngày nên con mơ tới gia đình tương lai của con cũng như vậy. Tôi thoáng chút  lặng người đi vì cảm động , dù vẫn biết gia đình, môi trường và cách giáo dục ảnh hưởng nhiều đến tính cách suy nghĩ của con, nhưng khi nghe trực tiếp từ chính miệng con nói ra, nhìn hạnh phúc của mẹ mà con muốn được như mẹ, khiến người mẹ như tôi muốn mình còn phải hạnh phúc nhiều hơn nữa. Bất giác làm tôi chợt nghĩ đến chị đồng nghiệp kia, có lẽ tôi đã hiểu một phần lý do con chị ấy không muốn lấy chồng, bởi có thể cô bé đó nhìn vào chính gia đình mình, hình dung cuộc sống gia đình ai rồi cũng như thế.

Bố mẹ cô bé đều là người thích sống ảo, thích tô vẽ hạnh phúc để khoe với thiên hạ nhưng sau cánh cửa, những giông tố nổi lên họ âm thầm gánh chịu. Là những khi ông chồng say rượu lại lôi vợ con ra mắng chửi chẳng cần lý do. Mà chuyện nhậu nhẹt  của ông chồng như là cơm bữa. Là những khi chị vợ đi vắng dù vì bận việc hay bất cứ lý do chính đáng nào, nhưng chỉ vì không có ai cơm nước hầu hạ, ông chồng cũng chửi bới om xòm. Là những bữa cơm chan nước mắt chỉ vì món ăn nào đó không hợp khẩu vị của bố. Là chẳng cần một sai sót nào quá lớn, chỉ là bỗng dưng bực tức vô cớ, mọi giận dữ đều sẵn sàng trút hết lên đầu vợ con. Có lẽ đó chính là lý do khiến cô con gái nghĩ rằng, cuộc sống gia đình là những chuỗi ngày như thế, phút trước có thể được cả thiên hạ trầm trồ vì đăng những những tấm ảnh du lịch ăn uống sang chảnh, ngay lập tức phút sau có thể đã là  những trận cuồng phong giáng xuống. Để rồi chính chị đồng nghiệp kia cũng từng nhiều lần thốt lên chua chát: “kiếp sau tôi chẳng muốn lấy chồng.”

Con gái tôi từng hỏi: “Sau này lấy chồng, làm thế nào để chọn đúng người mẹ nhỉ?” Câu hỏi của con khiến tôi nhớ lại tình yêu và sự lựa chọn của chính mình. Khi tôi yêu và lấy chồng tôi bây giờ, ai cũng bảo tôi dại vì nhà chồng vừa xa vừa nghèo. Nhưng lúc đó bằng tất cả sự ngây thơ chân thành của tuổi mới lớn, tôi chỉ biết làm theo tiếng gọi con tim yêu là lấy mà không tính toán hơn thiệt. Mãi tới sau này tôi gặp một chị, lần đầu tiên có người nghe qua tình yêu của tôi khen tôi dũng cảm. Lúc đó tôi cũng không biết là tôi thật sự dại dột như lời nhiều người nói hay là tôi dũng cảm như chị động viên. Nhưng qua nhiều thăng trầm, ngọt ngào có mà tủi hờn cũng không ít, giờ đây tôi có thể tự mãn với lòng mình, niềm tin tôi trao đi đã đơm hoa thơm kết trái ngọt, xứng đáng với công sức chúng tôi nuôi dưỡng, vun trồng.

Tôi nói với con gái, đúng người hay không, không ai có thể trả lời được. Nhưng có một điều trên đời này cái gì cũng có giá của nó. Và điều mình có thể làm chỉ là tu dưỡng bản thân thật tốt thay vì ngồi ước tìm được người bạn đời xuất sắc. Bởi khi bạn thân tốt rồi, mình cũng khó kết giao với người không cùng tần số, còn lỡ chọn sai người, mình cũng dám buông và lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình, thứ hạnh phúc không phụ thuộc vào bất kỳ ai.

Gia đình bất hạnh thì có trăm vạn ngàn lý do nhưng gia đình hạnh phúc có lẽ sẽ có một mẫu số chung. Là nơi người bố được tôn trọng, người mẹ được yêu thương chiều chuộng, và các con được bình đẳng. Là nơi bố mẹ yêu thương con vô điều kiện nhưng các con lại luôn biết ơn về những gì bố mẹ dành cho mình. Là nơi có thể sẻ chia mọi tâm trạng vui buồn, không phải cố gồng lên để thể hiện mình là phiên bản hoàn hảo nhất, và quan trọng nhất là nơi để chúng ta có thể dám là chính mình, dù là khi mình thấy mình thật tệ. Gia đình hạnh phúc là nơi cho chúng ta niềm tin, dù thế giới ngoài kia có quay lưng hết lại với mình, mình vẫn sẽ không đơn độc, chỉ cần về với gia đình, ta sẽ vẫn được yêu thương, che chở đùm bọc.

Vậy chốt lại, cuộc đời thì phức tạp lắm, chẳng giống như bảng cửu chương để cứ học thuộc là ra đáp án đúng. Lòng người cũng nông sâu khó lường, đôi khi bên nhau cả thời gian dài vẫn còn ngỡ ngàng vì những bí mật chôn dấu. Chúng ta cũng chẳng ai dám vỗ ngực sẽ nhìn thấu tâm can người khác để biết mình gặp đúng người hay không. Thật thà ngây thơ quá thì dễ tổn thương khi kỳ vọng tan vỡ mà hoài nghi nhiều quá sẽ khiến mình trở lên cô độc.

“Vậy điều mẹ muốn nói với con là gì” – con gái tôi hỏi. Tôi mỉm cười: “Đó là sự hoàn thiện bản thân mỗi ngày và học cách biết ơn, con yêu à”. Khi con biết giá trị bản thân và yêu bản thân đúng mực, con sẽ không cho phép ai đối xử tệ với mình. Họ tệ với mình lần một là lỗi của họ nhưng để họ tệ với mình lần hai thì đó là lỗi của mình. Còn lòng biết ơn sẽ khiến con nhìn đời qua lăng kính nhiều thiện cảm để tự mình hài lòng với những gì mình có, để biết sửa sai sau mỗi lần vấp ngã thay vì oán trách đổ lỗi. Như thế chúng ta luôn làm chủ cuộc đời của chính mình để tự mình tìm thấy niềm vui hạnh phúc không phải trông chờ từ người khác.

Có lần đi siêu thị, bắt gặp những bạn nhỏ đòi mua đồ chơi, khi không được đáp ứng là lăn ra ăn vạ, con gái tôi lại trêu mẹ: “Mẹ thật hạnh phúc nhé vì con luôn hợp tác chứ không bao giờ làm mẹ khó xử thế”. Tôi véo mũi con mà rằng: “Là do tôi đã giáo dục chị tốt chứ sao”. Tuy là nói vậy nhưng trong lòng tôi cũng cảm thấy có chút sung sướng tự hào, đúng là mình cũng đã luôn cố gắng không nuông chiều con thái quá và dăn dạy con từng chi tiết nhỏ, nhưng không phải đứa trẻ nào cũng tiếp thu được hết. Con gái tôi lại cắc cớ hỏi lại: “Giáo dục thế nào để con cái hiểu chuyện mẹ nhỉ, chứ mẹ cũng chưa từng bao giờ nói với con là con không được ăn vạ”. Đến đây, tôi cũng thấy lòng mình bối rối, bởi cũng chẳng có công thức nào để giáo dục con cái, và cũng chẳng phải với ai cũng áp dụng cùng bài như nhau. Chẳng phải thế mà dù một gia đình, cùng cách giáo dục nhưng con cái vẫn mỗi người mỗi tính đó sao.

Tôi chợt nhớ đến lời một cô bạn từng nói với tôi. Cô bạn đó bảo hãy học cách biết ơn bạn à, khi biết ơn, dù chỉ là việc nhỏ thôi. Đơn giản chỉ là mỗi ngày biết ơn vì đã có chồng hay con chợ búa cơm nước giúp mình để mình có thể chuyên tâm hoàn thành công việc, chỉ thế thôi nhưng cũng khiến bản thân nhìn mọi việc với tâm thế dễ hài lòng hơn. Bạn bảo tôi, bà cứ thử mà xem, mỗi ngày bà cứ nghĩ và viết ra mười điều biết ơn, làm được thế bà sẽ thấy mọi thứ thay đổi rất nhiều. Ngẫm thấy tưởng chừng việc đơn giản nhưng tôi nghĩ có lẽ giáo dục con trẻ lên bắt đầu từ lòng biết ơn. Nếu là đứa trẻ được giáo dục kỹ về lòng biết ơn, chắc có lẽ lớn lên sẽ sớm trở thành người hiểu chuyện để khó có thể làm việc gì trái luân thường đạo lý. Gia đình hạnh phúc chính là nơi lòng biết ơn luôn hiện diện và mỗi thành viên đều luôn cố gắng mỗi ngày, vì nhau, cùng nhau tận hưởng và trân trọng từng khoảnh khắc bên nhau.

© Đặng Thị Thu Hường - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Hoa Nở Vì Mùa, Người Gặp Vì Duyên

Đặng Thị Thu Hường

Tôi là một nhân viên văn phòng, có đam mê viết lách để viết ra những suy nghĩ, quan điểm của bản thân và được trau dồi kiến thức trong quá trình viết lách.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top