Người bạn thuở ấu thơ
2018-06-19 01:20
Tác giả:

- Nhà vợ chồng chú Chiến đã rao bán căn nhà rồi!
- Không biết ai sẽ dọn về đây ở?
- Thích thật vì sẽ có hàng xóm mới.
Đây là dãy nhà tập thể dành cho cán bộ công nhân viên nhà máy chè, bố mẹ nó cũng được phân một căn nhà ở đây, căn nhà số 9. Nhà vợ chồng chú Chiến số 10, căn nhà cuối cùng của dãy nhà.
Nó không biết thằng Chung từ đâu chuyển đến, mẹ nó không biết làm gì? Chỉ biết rất ít khi nó nhìn thấy mẹ Chung, sáng nó ngủ dậy thì cô ấy đã đi làm; tối muộn, khi nó phải ngồi vào bàn học sau giờ những bông hoa nhỏ thì nó nghe thấy tiếng cô gọi cửa thằng Chung ra mở.
Thằng Chung bằng tuổi nó, nhà Chung chuyển về dãy nhà tập thể, chỉ nhớ hôm đó là thứ bảy. Sáng thứ hai đi học, cô giáo dẫn một học sinh vào giới thiệu trước cả lớp bạn Nguyễn Thành Chung, cô xếp Chung ngồi gần nó. Hai đứa chơi thân với nhau như bóng với hình, sáng nào thằng Chung cũng quần áo chỉnh tề, đeo cặp gọn gàng sau lưng lóc cóc sang nhà rủ nó đi học cùng, chiều chiều hai đứa dẫn nhau ra bãi cỏ sân bóng trước khu tập thể tìm cỏ gà chơi, thằng chung vụt mạnh cái cỏ gà xuống khiến cái đầu cỏ gà của nó bay vèo xuống đất rồi cười nắc nẻ. Đến lượt nó, nó cũng vụt mạnh lên cái cỏ gà của thằng Chung, có cái đứt có cái không đứt, cứ đứa nào hết nắm cỏ gà trước thì đứa đó thua cuộc.
Hết lớp 4, lên lớp 5 cô giáo vẫn để Chung ngồi cạnh nó, có lần Chung hỏi nó:
- Lên cấp hai bạn thi vào trường nào? Sau này bạn học nghề gì?
- Chắc tớ sẽ vào trường chuyên của huyện! - Nó lại nói thêm - Mẹ muốn tớ sau này làm bác sĩ!
- Bạn thích làm bác sĩ à?
Nó nói với giọng buồn buồn:
- Không biết nữa, nhưng mẹ bị bệnh liên quan đến trái tim, tớ muốn học làm bác sĩ để chăm sóc cho mẹ.
Rồi một buổi tối nó đang học bên nhà, nghe thấy tiếng động lớn bên kia bức tường, tiếp đến là tiếng ấm chén hay bát đĩa vỡ. Dường như nó còn nghe thấy cả tiếng khóc thút thít của phụ nữ, rồi tất cả tự nhiên im bặt trong yên lặng của màn đêm.
Sáng hôm sau Chung vẫn sang rủ nó đi học bình thường, nó cũng quên luôn chuyện tối qua. Trưa đi học về nó thấy cửa sổ nhà Chung mở toang, cánh cửa mà từ ngày mẹ con nó đến chưa bao giờ mở ra, nó nhìn thấy một người đàn ông sau song cửa sổ, rồi lại nghe Chung chào:
- Con chào bố!
Hóa ra đó là bố của Chung
Thằng Chung chạy sang nhà gọi nó:
- Đức ơi đi ra sân đá bóng đi!
Nó chưa kịp trả lời thì mẹ nó từ trong nhà chạy ra cửa nói rõ to:
- Đức phải học bài, cháu đi chơi một mình đi, đừng rủ bạn nữa, từ mai cháu cũng không cần sang nhà rủ Đức đi học nữa đâu vì cô sẽ đưa bạn ấy đến lớp.
Nó chưa kịp phản ứng gì thì đã thấy mẹ nó chạy vào thì thào bên tai nó:
- Con đừng chơi với Chung nữa, bố nó mới cai nghiện về đấy. Trời ơi sao dãy nhà tập thể này lại có thành phần bất chính như thế trú ngụ chứ, lại là hàng xóm sát sườn. Từ giờ con hãy tránh xa nó ra, nếu không lại hư người đấy.
Nó cũng bất ngờ, trong đầu óc non nớt của nó, người nghiện rất đáng sợ và xấu xa, nếu bố thằng Chung mới đi cai nghiện về về thì thằng Chung cũng thật đáng sợ và xấu xa giống như bố của nó vậy.
Mẹ nó xin cô giáo chuyển chỗ ngồi cho nó, nếu như không phải đang là năm cuối của bậc tiểu học thì rất có thể mẹ nó đã xin chuyển lớp cho nó cũng nên.
Mẹ nó nói với hàng xóm về bố của Chung. Nó cũng nói với bạn bè trong lớp về bố của Chung. Thái độ của nó với Chung giờ là sự thành kiến và xa lánh. Khi bạn bè trong lớp rủ nhau đi đá bóng trong giờ ra chơi thì Chung ngồi một mình trong lớp.

Đi đến đâu Chung cũng nhìn thấy bạn bè đang nhìn soi mói, chỉ chỏ và nói:
- Bố nó bị nghiện đấy!
Không ai chơi với Chung cả.
Một buổi sáng mẹ nó dắt chiếc xe máy 81 ra khỏi cửa, nó lẽo đẽo theo sau, nó liếc nhìn sang nhà số 10 thấy cửa khóa im ỉm.
Đến lớp nhìn vào chỗ ngồi của Chung cũng không thấy. Nó cảm thấy thất vọng mơ hồ về một điều gì đó.
Khi cô giáo thông báo trước cả lớp tin Chung chuyển trường. Nó thật sự hụt hẫng, cảm giác như vừa đánh mất thứ gì đó vô cùng quý giá mà không bao giờ lấy lại được.
Tối hôm đó, nó ôm lấy mẹ và bật khóc nức nở, nó mếu máo nói trong tiếng nấc:
- Thằng Chung chuyển trường rồi mẹ ạ!
Mẹ nó nghe tin, nhẹ nhàng vuốt lên tóc con trai, nó ngước mắt lên bắt gặp trong đôi mắt của mẹ hai giọt nước mắt long lanh như sương mai buổi sớm.
Anh cũng mặc áo blu trắng, nhưng đang phải đứng bên ngoài phòng phẫu thuật chờ đợi. Bên trong các bác sĩ đang làm phẫu thuật cho mẹ của anh, bệnh tim của bà trở đã trở nên xấu hơn.
Bỗng cửa cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra, người nữ bác sĩ bước ra trước nói với anh:
- Chúc mừng anh, ca phẫu thuật đã thành công!
- Cô có thể cho tôi gặp bác sĩ đã phẫu thuật cho mẹ tôi không ạ!
- Vâng! Là tôi đây!
Vị bác sĩ bước ra từ phòng phẫu thuật vừa bước về phía anh, vừa từ từ kéo chiếc khẩu trang y tế xuống, thân thiết nói với anh:
- Bác gái không sao nữa rồi, cậu vẫn khỏe chứ?
- Ôi! Chung. - tôi sững sờ mất mấy giây trước khi thốt được nên lời.
Chung ôm lấy tôi như đôi bạn thân lâu ngày gặp lại nhau.
Khi bác sĩ Chung đến phòng bệnh của mẹ tôi, bà đã khóc, bà cầm tay Chung vỗ nhè nhẹ và nói:
- Ta thật sự xin lỗi con, Chung ạ!
- Tớ mới là người có lỗi Chung ạ! Vì tớ mà cậu đã ra đi! Tớ đã ân hận suốt những năm tháng sau này và luôn mong ngóng tin tức về cậu.
- Bác cũng như mẹ của cháu, bác không có lỗi gì cả. - Chung đáp lời mẹ tôi, rồi quay sang khẽ đặt bàn tay của mình lên vai tôi nói tiếp:
- Nếu có niềm tin sẽ có điều bất ngờ kỳ diệu. Tớ luôn nhớ về cậu, ước mơ của cậu cũng giống ước mơ của tớ, chúng ta vẫn là đôi bạn cùng tiến như ngày xưa.
© Ngô Thị Thúy Hồng – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.





