Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một tấm vé khứ hồi về ấu thơ mang tên 'bánh Tò Te'

2020-09-24 01:25

Tác giả: Hồng Hải


Blogradio.vn - Tôi chỉ nhớ được những cái đơn giản như là Tết Trung Thu sẽ được ăn bánh nướng bánh dẻo, Tết Nguyên Đán được ăn bánh chưng, Tết Hàn thực được ăn bánh trôi, Tết Đoan Ngọ - mẹ sẽ làm bánh Tò Te.

***

Chợt một ngày ký ức ùa về, giống như cánh diều gặp gió bay cao bay cao bay cao hơn nữa...

Tháng sáu khi mùa sen về, trên từng con phố Hà Nội, đâu đâu cũng bắt gặp từng bó sen hồng, sen trắng xếp chồng cao chồng thấp phía sau xe thồ, tôi tà tà phóng xe máy phía sau một bác chở sen vào nội thành bán. Ngày hôm qua khi mẹ gọi điện, tôi mới chợt nhận ra, mình đã để quên ở đâu đó hai từ “sống chậm”.

Cơn mưa mùa hè ập xuống, rào rào trên những mái tôn xanh xanh đỏ đỏ… Trong giấc ngủ mơ hồ, dường như có thứ gì đó thanh thanh mát mát khẽ khàng chạm lên cổ, tôi mơ thấy ngôi nhà và tôi chính là cô Tấm trong câu chuyện cổ tích Tấm Cám mà bà ngoại tôi kể hôm xưa… mẹ Tấm đang gõ gõ sống dao lên gốc cây thị và nói “sang năm mà không nhiều quả thì sẽ chặt mày đi thôi!”.

Cô Tấm nghe mẹ nói vậy vừa khóc bù lu bù loa vừa luôn miệng nói: “Mẹ không được chặt cái cây! Mẹ không được chặt cái cây!”

Tôi giật mình tỉnh dậy, hóa ra đó chỉ là một giấc mơ, qua tấm vải màn phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ tôi thấy mẹ đang ngồi gõ sống dao lên gốc cây roi, hóa ra hôm nay là mùng 5 tháng 5, tết Đoan ngọ, mẹ đang “làm phép dọa cây”. Theo quan niệm dân gian quê tôi, vào ngày tết Đoan Ngọ, bà hoặc mẹ thường dậy sớm để sắp bánh tò te cúng tổ tiên, sau đó sẽ đến từng giường để quyệt chút vôi lên cổ người trong nhà, gọi là làm phép tiêu trừ sâu bọ cho người thân, rồi ra vườn chọn một gốc cây to nhất trong vườn “làm phép dọa cây” với mong muốn đến mùa, cây cối trong vườn nhà sẽ  sai hoa nhiều trái. Tôi bất giác đưa một ngón tay lên dờ trên cổ, đúng chỗ được quyết vôi, lớp vôi mỏng đã khô từ lúc nào. Mẹ cũng vừa vào tới, đưa cho tôi chiếc bánh Tò Te và nói:

- Con ăn bánh này! Nếu hôm nay trời mưa chứng tỏ sâu bọ đã bị tiêu diệt!

- Thế nếu trời không mưa thì sao ạ? – Tôi hỏi ngược lại.

- Chắc chắn trời sẽ mưa, năm nào trời chẳng mưa vào ngày này, con cứ đợi từ giờ đến tối mà xem.

Tôi không tin lắm, có lẽ năm ngoái trời mưa vào ngày này thật, nhưng những năm trước đó thì sao!? Mẹ không thể nhớ hết được nhiều năm như vậy. Vì chỉ mới có từ năm ngoái đến năm nay thôi mà tôi cũng đang hoang mang với câu hỏi – Năm ngoái có mưa không nhỉ? Sao mình chẳng nhớ gì?

Và suốt những năm kế tiếp tôi cũng chưa bao giờ nhớ được là vào ngày Tết Đoan Ngọ trời có mưa hay không! Tôi chỉ nhớ được những cái đơn giản như là Tết Trung Thu sẽ được ăn bánh nướng bánh dẻo, Tết Nguyên Đán được ăn bánh chưng, Tết Hàn thực được ăn bánh trôi, Tết Đoan Ngọ - mẹ sẽ làm bánh Tò Te.

Bánh được gói bằng lá cây Mai (thuộc họ nhà tre trúc) theo hình chiếc kèn, khi thổi phát ra âm thanh “tò te... tò te…” nên có lẽ cái tên bánh Tò Te xuất phát từ đây. Nguyên liệu làm bánh gồm đỗ đen và gạo nếp. Gạo nếp phải là loại đều hạt, đỗ đen phải được ngâm qua một đêm cho mềm, rồi trộn đều với muối hạt cho đậm đà. Sau đó đem tất cả nguyên liệu gói trong lá Mai theo hình cái phễu, dùng lạt giang buộc chặt lại. Bánh luộc khoảng bốn tiếng đến khi tỏa mùi thơm ngào ngạt là chín. Ở các vùng quê khác thì tôi không biết, nhưng ở quê tôi bánh Tò Te thường được làm và ăn vào dịp Tết Đoan Ngọ với quan niệm dân gian ăn cho mát, và bị đỡ rôm sảy.

Ngày hôm qua khi mẹ gọi điện bảo gửi bánh Tò Te, tôi mới giật mình tự thoại:

- Ngày mai là Tết Đoan Ngọ ư!?

Người ta thường nói Thời Gian là kẻ vô tâm, nhưng tại sao không tự hỏi ngược lại biết đâu Thời Gian lại đang nói Con Người mới chính là những kẻ vô tâm nhất. Ấu thơ vội qua thanh xuân vội tới, khi đã bước qua tuổi trưởng thành vẫn vô tâm như vậy, phải chẳng nó thuộc về bản tính rồi ư! Thế nên không thể nhớ nổi đã bao mùa mẹ gửi bánh Tò Te, cây roi già ngoài vườn kia đã mấy độ được mẹ “làm phép” nên luôn sai hoa trĩu quả.

Rất rất lâu rồi chẳng được mẹ “làm phép” quệt vôi trừ sâu bọ, rồi một ngày Lọ Vôi nằm sâu trong xó cửa hiểu chuyện, giận hờn cái kẻ xa xứ vô tâm, nó chẳng nói chẳng rằng âm thầm đổ trắng lên cả miền ký ức, khiến tôi chẳng bao giờ nhớ được Tết Đoan Ngọ trời có mưa hay không nữa?!

Tôi hỏi thăm mẹ về Lọ Vôi, Mẹ bảo Lọ Vôi tủi thân nên nó tự niêm phong hóa đá, bà không têm được trầu, tôi chợt khóc vu vơ…

Mặc kệ Thời Gian và Con Người vô tâm, mẹ vẫn làm bánh Tò Te vào ngày Tết Đoan Ngọ, lại gửi xuống cho tôi một vé tàu khứ hồi trở về miền ký ức, nơi của ấu thơ đội nón lá cọ theo chân cha đi vặt lá Mai bên đồi, tối nghe tiếng mẹ xóc gạo gói bánh, mùi lá Mai thoang thoảng trong gió hè.

Một tấm vé khứ hồi… tôi nhìn thấy chị em tôi cùng lũ trẻ cầm chiếc bánh Tò Te nói cười toe toét, rồi đưa lên miệng bắt chước theo động tác của người thổi kèn, chiếc bánh im thin thít không phát ra bất cứ tiếng kêu nào, cho nên chúng tôi phải tự kêu “te tò te… te tò te”, kêu như vậy được một lúc thì thèm quá bóc vội cái bánh ra ăn, có đứa ăn nhanh quá để dính tèm lem hạt nếp, hạt đậu lên môi lên má trông chẳng khác nào chú hề trong ghánh xiếc vô danh.

Tôi biết nếu không có tôi, mẹ sẽ thêm nước vào lọ vôi cho bà, không có tôi mẹ sẽ cùng bố lên đồi hái lá Mai, và chỉ có bố nghe tiếng mẹ xóc gạo gói bánh bên hiên nhà…

Những chiếc bánh Tò Te đội nón lá cọ chạy lên đồi gọi mẹ, nắng lung linh đổ đầy trên khắp sân ga, rực rỡ một vùng trời ký ức… Cảm ơn mẹ đã giữ ấu thơ cho con suốt chiều dài nỗi nhớ… Cảm ơn mẹ đã gửi cho con một tấm vé khứ hồi để trở về miền ký ức tươi đẹp trong cuộc sống biết bao bon chen bộn bề này.

© Hồng Hải - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Bỏ lại những bộn bề để trở về với mẹ | Family Radio

Hồng Hải

Cầu mong cho thế giới luôn hòa bình, người người ai cũng được ăn no mặc ấm, ai ai cũng có nơi để trú ngụ, để gió mùa đông không nghe tiếng rên rét buốt dưới những gầm cầu, để nắng mùa hè bớt như thiêu như đốt, để trẻ em được như bao trẻ em cùng trang lứa với mình

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

back to top