Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tớ vẫn luôn chờ mong dù những cơn mưa sau này không còn cậu nữa

2020-09-08 01:27

Tác giả: Na Na


blogradio.vn - Những cơn mưa sau này, không có cậu nữa nhưng tôi lại chẳng thể nào ghét mưa được. Mưa đẹp bởi vì trong mưa có bóng dáng cậu. Tiếng mưa thổn thức bởi vì trong tiếng mưa có tiếng cậu. Và tớ vẫn là cô nhóc năm nào mong chờ một hình bóng trong mưa dù biết sẽ không bao giờ bắt gặp được nữa.

***

Một giọt, hai giọt rồi cả một màn mưa trắng xóa giăng đầy trước mắt.

Tôi tắt màn hình máy tính, đóng lại trang sách còn dang dở, xếp gọn gàng những bộn bề công việc, những lo toan thường nhật vào một góc nhỏ.

Người ta hay nói ngày mình buồn nhất trời sẽ đổ mưa. Nhưng tôi thì không thấy vậy. Với tôi, mưa chỉ đơn giản là mưa, là một thứ gì đó đến và đi rất tự nhiên, rất buồn và cũng rất đẹp.

Mở lên bài nhạc không lời tôi vẫn hay nghe, nghe nhiều đến nỗi mỗi giai điệu của nó dường như đã hằn sâu trong trí óc. Tôi đẩy nhẹ cánh cửa sổ, cảm nhận từng hạt mưa mát lạnh phả vào mình. Tôi lại nhớ cậu nữa rồi.

Tôi yêu mưa. Không hiểu vì sao tôi lại yêu mưa nhiều đến thế. Có lẽ vì mưa đẹp. Vì màu mưa trắng suốt, thuần khiết đến. Vì tiếng mưa dìu dặt, đều đặn rót vào tai khiến lòng tôi bình yên thổn thức. Và vì mưa có cậu.

mua-tinh-yeu-1

Buổi chiều năm ấy, trời mưa rả rích không ngừng. Tôi ở lại hoàn thành nốt mớ giấy tờ thầy giao, khi công việc thì nhìn quanh sân trường đã chẳng còn ai. Tôi thở dài, ngước mặt nhìn bầu trời đã nhá nhem tối, cơn mưa rào không có dấu hiệu sớm kết thúc. 

Không có áo mưa, không có ô, không có mũ…, tôi đánh liều đội cặp sách chạy về. Ra đến cổng trường, chợt tôi va vào một người con trai - là cậu. Tôi lúng túng xin lỗi rồi vội vã chạy đi. Cậu kéo tôi lại, dúi chiếc dù vào tay tôi :

“Cậu cầm đi. Con gái dầm mưa không tốt đâu”.

Tôi tròn mắt, trong đầu không thể nghĩ đến điều gì gì. Đến khi định thần lại thì chỉ còn thấy bóng dáng người con trai khuất dần trong cơn mưa.

Sáng hôm sau, tôi tìm gặp cậu, trả lại chiếc ô và mời cậu bữa cơm thay lời cảm ơn chưa kịp nói trong buổi chiều mưa ấy.

Năm 17 tôi đã gặp cậu như thế. Nhẹ nhàng, ấm áp trong một cơn mưa rào. Sau lần đó, tôi và cậu gặp nhau nhiều hơn, trò chuyện nhiều hơn, hiểu nhau nhiều hơn. Tình cảm tôi dành cho cậu cứ thế mà hình thành. Nó tự nhiên, thuần khiết và đều đặn hệt như mưa, giăng giăng hoài chẳng dứt. Nhưng mà, cậu có thích tôi không.

mua-tinh-yeu-3

Ngày tổng kết, trời mưa. Cậu cầm ô đứng đợi tôi ở cổng trường. Vẫn là bóng dáng quen thuộc ấy, bóng dáng chứa đựng tất cả sự ấm áp và an toàn giữa cơn mưa ồn ào lạnh mát. 

Tôi đã quyết định sẽ tỏ tình cậu vào ngày hôm nay. Tuy không chắc là cậu cũng thích tôi, không chắc tình cảm này sẽ được đón nhận và đền đáp. Nhưng tôi muốn nói, muốn cho cậu biết trái tim tôi đã loạn nhịp thế nào mỗi khi vô tình bắt gặp ánh mắt cậu, gương mặt tôi rạng rỡ ra sao khi thấy bóng dáng cậu lướt qua, khi cậu cười với tôi thế giới quanh tôi như bừng sáng, trời xanh hơn, mây trắng hơn, mưa ấm áp hơn,..muốn cho cậu biết nhiều, rất nhiều.

Chúng tôi đi chung ô dưới làn mưa. Suốt cả một chặng đường cậu không nói gì. Tôi nhận ra nét lo âu đượm buồn trong ánh mắt cậu, đôi môi mím chặt chẳng còn mỉm cười và nói với tôi đủ thứ chuyện trên đời. Cậu khác hẳn mọi ngày. Tôi nắm lấy tay cậu, vừa định mở lời thì...

"Cảm ơn cậu”.

Đột nhiên cậu dừng lại, quay sang nhìn tôi đầy dịu dàng nhưng tận sâu đáy mắt chất chứa nỗi bi thương cô độc. Tim tôi thắt lại. Một cảm giác bất an, hoang mang như điện chảy giật khắp cơ thể. Tôi siết tay, cố giữ để giọng mình không lạc đi

"Tại sao?"

Cậu ôm ghì lấy tôi.

"Vì cậu đã xuất hiện trong cuộc đời tớ, cho tớ hiểu thể nào cảm giác thích một người. Nhưng có lẽ...tớ xin lỗi ..xin hãy đợi tớ".

mua-tinh-yeu-2

Giọng cậu nghẹn lại. Cậu khóc, khóc trên vai tôi. Tôi chết lặng đi, không hỏi gì thêm nữa. Chỉ biết ôm chặt lấy cậu, lắng nghe cậu khóc, cảm nhận nhịp tim cậu đập hòa cùng tiếng mưa lách tách ngoài kia.

Lời tỏ tình vẫn chưa thốt ra, cất sâu vào góc nhỏ trong tim bằng tất cả sự nâng niu và quý trọng.

Sau ngày hôm ấy, tôi không gặp được cậu thêm lần nào nữa. Họ nói cậu bị bệnh nặng, gia đình đã chuyển sang nước ngoài để điều trị.

Mưa đưa cậu đến bên tôi nhẹ nhàng rồi cũng mang cậu đi nhẹ nhàng như thế. Câu chuyện của chúng ra không ồn ào nhưng lại cứ thổn thức vọng về mãi trong tiếng mưa. 

mua-tinh-yeu-4

Những cơn mưa sau này, không có cậu nữa nhưng tôi lại chẳng thể nào ghét mưa được. Mưa đẹp bởi vì trong mưa có bóng dáng cậu. Tiếng mưa thổn thức bởi vì trong tiếng mưa có tiếng cậu. Và tớ vẫn là cô nhóc năm nào mong chờ một hình bóng trong mưa dù biết sẽ không bao giờ bắt gặp được nữa.

Sáu năm rồi, tôi vẫn ở đây đợi cậu sáu năm rồi. Đợi một ngày mưa mang cậu về bên tôi. Ở phương trời nào đó, mỗi khi mưa rơi, liệu cậu có còn nhớ đến cô nhóc 17 tuổi năm nào đã va phải cậu trong buổi chiều hôm ấy không?

© Na Na - blogradio.vn

Xem thêm: Ai sẽ cũng em đắm mình trong cơn mưa thanh xuân ấy lần nữa?

Na Na

Cuối cùng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Chưa ổn chưa phải là cuối cùng.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

back to top