Anh có còn nhớ mùa mưa ngâu năm ấy?
2020-08-11 01:26
Tác giả:
Phạm Nguyệt
blogradio.vn - Cuộc đời con người vẫn luôn đổi thay như ruộng bể nương dâu, trong cuộc hành trình đấy, chúng ta nhất định phải sống cho những năm tháng hiện tại có như vậy khi chia xa mới không nuối tiếc. Tuổi trẻ chúng ta xem đam mê là nguồn sống, còn đối với thanh xuân, thì hoài niệm lại trở thành tất cả.
***
Cậu lại quên mang theo ô à, Bình An
- “Tớ có đem đấy, nhưng tớ cất rồi”
- “Khỉ thật, cậu thích ướt mưa lắm à”
- “Đúng là tớ thích ướt mưa, nhưng tớ lại thích được cậu che ô cho tớ hơn đấy, Hoàng Thanh ạ”
Đứng trước bến chờ xe buýt, giọng nói líu ríu của Bình An cất lên với khoan thái yêu đời, làm Thanh đỏ bừng mặt, từ hốc mắt tới mũi, cả chân tay cũng đỏ như mận. Cầm chiếc ô che cho Bình An mà cứ run cầm cập, không biết tại vì cái lạnh của cơn mưa ngâu đầu tháng 7 ấy hay vì lời trêu ghẹo của Bình An mà cậu run như vậy. Cũng chỉ vì câu nói đấy, duyên mệnh đã đỗ bến đợi chờ.
Tháng 7, tháng của những cơn mưa kéo nhau về, đua nhau rơi lộp độp trên mái hiên, rơi ngả nghiêng trong cái không khí tịch mịch của sân trường. Chẳng khác gì An và Thanh, tất cả các sinh viên khác đều không yêu nổi cái mùa mưa ngâu ấy, cả những lúc bắt xe buýt, lúc kẹt xe, tắc đường, làm quần áo ngập trong nước mưa và bùn bẩn. Ấy vậy mà An và Thanh đã có cho nhau những kí ức tưởng chừng sống mãi trong năm tháng sinh viên ấy.
An và Thanh là những người bạn cùng chung lớp trong mái trường Đại học ấy. An đẹp, cái đẹp thanh tao, nói khác hơn chính là cái đẹp mà Thanh - lớp trưởng của An tận 3 năm Đại học ấy hằng say mê. Thanh thích An từ ánh nhìn đầu tiên, cậu không nói không rằng như những chàng trai xung phong theo đuổi An, cứ lặng thầm lo lắng và bảo vệ cô ấy bởi cái tính tình của một lớp trưởng hiền hòa, An bắt đầu nhận ra tình của của Thanh. Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với nét đẹp nhu mì và thanh tao ấy, Bình An lại mang cho mình cái cá tính cực năng động, nhiều lần phải làm cho Thanh vắt óc, đau đầu. Thế nhưng sâu trong lòng ấy, Bình An đã yêu Thanh tự khi nào.
Tình yêu đến đôi khi cũng rất bất ngờ, trong những hoàn cảnh mà ta không tưởng. Mưa ngâu, liệu đó có phải là thời điểm kết thúc những mối tình dang dở, hay là nơi bắt đầu những kỷ niệm thanh xuân ấy.
- “Alo, trời mưa rồi đấy, cậu đừng bắt buýt đi học, tớ đang trên đường qua đón cậu đây, nhớ đừng ăn sáng nhé, tớ có làm cơm nấm đấy”
Giọng Thanh cất lên như rú trong cơn mưa ngâu, lật đật chạy thật nhanh băng qua những hạt mưa như châm chọc vào gương mặt hiện rõ nét vui tươi như tình yêu được tưới mát của cậu mà chạy đến bên An thật nhanh.
An hớn hở diện tươm tất đồng phục nhà trường, đứng đợi Thanh, còn không quên mang chiếc ô mà cô đã cất công đi lựa hàng tiếng đồng hồ ở mọi cửa hàng gần nhà. Cô quyết định tặng Thanh chiếc ô làm món quà đầu tiên đánh dấu mối tình mưa ngâu ấy, cũng để làm kỉ niệm cho hai đứa sau này.
Thanh đèo An trên chiếc xe đạp thồ băng qua con đường trải nhựa, gió thổi ù ù vào mang tai, ấy vậy mà Thanh không quên ghẹo An:
- “Này An, cậu có biết rằng heo đang lên ký không”
- “Cậu dám nói tớ heo à, nhéo này nhéo này”
An và Thanh vui như được mùa, trong mưa, cả hai đều lạnh, thế nhưng tình yêu đã sưởi ấm hai con tim đang yêu ấy.
Trong cơn mưa ngâu ấy, lần đầu tiên đã hé mở cánh cửa của trái tim non nớt. An và Thanh đã đi cùng nhau qua mùa mưa ngâu ấy. Mà nào có biết trước tương lai sẽ ra sao. Vậy rồi, trong một buổi chiều tàn, ngọn gió mới lùa qua ô cửa. Khi cơn mưa ngâu vừa qua đi, cũng là lúc xua tan những kỉ niệm cùng nhau. Tiếng ve rầu rĩ không còn, hạt mưa rơi rớt dần đi. Biết sao được ý đất ý trời, biết sao được cuộc đời phía trước. Chúng ta đâu thể giữ mãi thanh xuân ở cạnh mình, người cũng vậy, chỉ còn những kỉ niệm ở lại cả một đời.
Khoác nhẹ chiếc áo mỏng bên ngoài, An cố nên tiếng khóc, chút nắng cuối chiều cố kéo lại chút ánh nắng vàng hiu hắt rọi thỏm vào lớp học An. Không ngoảnh mặt nhìn lại, Thanh nhẹ nhàng mà chững chạc:
- “Chuyến bay sắp khởi hành, ngay ngày mai, cậu đến tiễn tớ chứ?”
Lấy tay kéo vạt áo lại gần nhau, ngoài sân, phượng buồn nở cằn cỗi những bông hoa cuối cùng, trong thật thảm hại.
- “Chắc tớ bận, nhưng để tớ sắp xếp”
Vẫn nét mặt ấy, Thanh nói: “lần cuối đấy, nếu còn duyên mình sẽ gặp lại”
An ngồi xuống ghế, không còn giữ cho mình cái tính con gái nhu mì, nước mắt đua nhau chảy xuống. Thanh được gia đình sắp xếp qua nước ngoài định cư, phần cũng ổn định cho tương lai của Thanh sau này.
- Sao cậu có thể nói đi là đi, còn tớ, còn những kỉ niệm của chúng ta, tớ biết phải làm sao?”
Hoàng Thanh lấy hết sức bình tĩnh, ôm An lần cuối, vì hơn ai hết cậu biết tính cách người con gái mình yêu sẽ không đủ sức để chịu nổi cái chia xa mà không một chút hy vọng như thế này. Hít một hơi thật sâu, nuốt cả nước mắt vào trong để có được âm thanh rõ rệt nhất, một phần để An thấy Thanh mạnh mẽ nhường nào:
- “Tớ xin lỗi cậu, hãy cứ khóc thật to khi còn tớ ở đây, rồi ngày mai, hãy cứ là một Bình An mạnh mẽ như ngày chưa quen biết tớ. Chúng ta của sau này sẽ không còn là của nhau, nhưng tớ hứa sẽ giữa mãi cho mình những kỉ niệm bên nhau, như một hoài niệm để chúng ta đôi hồi tưởng về.
An không còn giọng năn nỉ nữa, có lẽ cô đã lớn, cả về suy nghĩ lẫn hành động. Có lẽ đó là ý của trời, là những cuộc bàn giao được sắp xếp từ muôn đời trước thì làm sao có thể thay đổi. Mưa đến, cũng có thể là cơn mưa ngâu cuối cùng. Những giọt mưa mong manh tự ngàn xưa rơi về, như nỗi buồn gõ nhịp buông xuôi, nước mưa mặn nhưng nước mắt có lẽ mặn hơn nhiều. Tình yêu cũng giống như cơn mưa ngâu ấy, dù là dai dẳng hay ngắn hạn, dù là to hay nhỏ, mạnh hay yếu, thì cũng đều có dư vị riêng của nó.
Cuộc đời con người vẫn luôn đổi thay như ruộng bể nương dâu, trong cuộc hành trình đấy, chúng ta nhất định phải sống cho những năm tháng hiện tại có như vậy khi chia xa mới không nuối tiếc. Tuổi trẻ chúng ta xem đam mê là nguồn sống, còn đối với thanh xuân, thì hoài niệm lại trở thành tất cả.
© Nguyệt Phạm - blogradio.vn
Xem thêm: Duyên phận do trời, hạnh phúc do người
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.








