Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình cảm như trò đuổi bắt vòng quanh

2023-04-06 01:30

Tác giả: Ono màu xanh lá (Én)


blogradio.vn - Đời người chính là kì cục như vậy đó, tình cảm như trò đuổi bắt vòng quanh, có lúc ta là nhân vật chính của vòng đuổi bắt này nhưng lại chỉ là nhân vật phụ ở vòng đuổi bắt khác.

***

“Trong đời người có những khoảnh khắc không sao xóa  nhòa nổi. Mà sự hao mòn đó lại chỉ dành cho những rung động chớp nhoáng…” - Trọng sinh chi Trầm Vân Đoạt Nhật.

Màn hình điện thoại dừng lại ở dòng status trên tường một người bạn tôi quen qua diễn đàn đọc truyện, lúc ấy cổ họng bỗng tắc lại và dạ dày cuộn lên từng đợt, mắt thì nhòe đi chẳng rõ lí do. Tôi nhấn like và hủy ngay sau đó vì sợ người ấy sẽ thấy, rồi tôi bỗng thẫn thờ nhớ ra người ấy không còn kết bạn với mình và người bạn này cũng không có mối liên hệ nào với người ấy. Tiếng thở dài nặng nề của tôi thoát ra kèm theo một lần nhấn like lặp lại.

Tôi cười nhạt. Ừ thì, đời người mà, ai chẳng có đôi ba lần nuối tiếc điều gì đó.Vài lần trong quãng ngày lớn lên, tôi đánh mất đôi điều quan trọng.

Tám tuổi, tôi đánh mất một gia đình vẹn nguyên. Đau, khóc, rồi quên đi. Bởi lẽ sự “vẹn nguyên” mà tôi muốn, có lẽ sẽ phá nát sự lành lặn của hai con người luôn mải miết tìm lấy một mảnh vỡ yên bình.

Mười ba tuổi, Nội bỏ lại tôi bên kia bờ sông, lặng lẽ bước nhịp thật dài qua miền khác. Lần đầu tiên trong đời tôi thấm thía mùi vị sự chia ly mang tên sinh ly tử biệt.

Mười lăm tuổi, tôi vụt mất những xúc cảm vẹn nguyên và tinh khôi của Tình Đầu, cho người không hề biết về nó. Người ta nói tình yêu là không hồi đáp, nhưng nếu thậm chí người ta còn chẳng biết về nó, thì liệu tình cảm ấy có thực sự hiện diện hay chỉ là những mộng mị trong cơn mơ xa vời?

Trong những quãng ngày vật lộn để định hình bản thân, xoay vần giữa ấu thơ và trưởng thành. Tôi vẫn luôn hỏi cậu bạn bàn bên:

- Tớ có xấu không?

Khi đó, cậu ấy sẽ cười thật tươi mà bảo rằng

- Không đâu cậu rất đặc biệt!

- Điều gì đặc biệt vậy?

- Cái gì đặc biệt hả? Đôi Mắt. Chỉ đơn giản vậy thôi.

Những lời nói ngọt ngào đó, luôn đi cùng một nụ cười mang nắng. Đời người chính là kì cục như vậy đó, tình cảm như trò đuổi bắt vòng quanh, có lúc ta là nhân vật chính của vòng đuổi bắt này nhưng lại chỉ là nhân vật phụ ở vòng đuổi bắt khác. Đôi lúc trung tâm những vòng tròn ấy giao nhau, nhưng phần lớn thời gian chúng chỉ là những vòng tròn riêng biệt với những trung tâm không bao giờ chạm tới nhau. Cậu ấy hệt người mang tới nắng đầu Đông, ấm áp và rạng rỡ đến lạ kì. Bên cạnh cậu, tôi chẳng qua hệt như chú vịt con xấu xí tự ti. Đôi lần tôi vẫn hay cười mà nói rằng.

- Giá như có một người giống cậu ở cạnh tớ thì hay nhỉ?

- Thế thì sao không để tớ ở cạnh cậu?

Tôi không trả lời, chỉ cười nhạt nhẽo tránh đi ánh nhìn của cậu, rồi gật nhẹ đầu. Tôi của lúc đó, đã gật đầu cho một lời yêu mà chính bản thân tôi không hiểu rằng tình cảm đó không chỉ đơn giản là ba từ ghép lại. Chỉ là lúc ấy tôi còn non trẻ, và trái tim non trẻ không chịu nổi đau đớn, xúc cảm lu mờ đi lý trí để tìm cho mình liều thuốc giảm đau tức thì, mà chẳng hề bận tâm những tác dụng phụ đi kèm. Lúc ấy tôi muốn làm tâm của vòng tròn một lần.

Mọi cô gái đều mơ mình là một nàng công chúa, có Hoàng Tử kề bên và Kị Sĩ tháp tùng. Ai mà chẳng muốn ướm lên người chiếc váy lộng lẫy phát ra ánh sáng chói lòa, nhịp bước nhảy trong tiếng nhạc. Lúc đó cậu ấy như chiếc váy có phép màu đó, phép màu biến vịt con xấu xí thành thiên nga.

Nhưng tôi lại quên mất rằng, muốn khoác lên mình một chiếc váy thì cũng phải xem bản thân có thở nổi trong chiếc váy ấy hay không. Tình cảm của cậu ấy như đóa Dừa Cạn, rực rỡ và an toàn. Nhưng Dừa Cạn lại là cánh hoa ven đường, người trân trọng nâng niu trồng vào chậu, kẻ không cần lại ngó lơ bước qua. Chú vịt con xấu xí thì chỉ mãi miết tìm lấy một đóa hồng kiêu hãnh đầy gai. Để rồi chính sự tham lam đó, đã đạp nát đóa hoa mỏng manh không phòng bị kia.

Chúng tôi ở bên nhau lúc trẻ dại, rồi xa nhau khi chỉ vừa mới lớn lên. Đó là cái giá phải trả cho sự Trưởng Thành. Đắt và Đau.

Ước mơ và nỗ lực đưa cậu đi tới phương trời mới mẻ khác, bỏ lại tôi với hào quang mình đeo đuổi bao năm. Ngày cậu đi, bầu trời đầy nắng vàng phủ lấy gương mặt tôi, dịu dàng nhưng cũng rực rỡ như cậu ấy. Có điều đó không còn là ánh nắng đậu bên ô cửa mỗi sớm mai vỗ về tôi nữa, người đóng cửa sổ thì nắng vẫn ở đó, nhưng nắng chẳng rọi tới những trái tim thờ ơ.

- Giá như cứ lừa tớ có phải tốt hơn không? - Cậu ấy cười xa cách, cúi nhìn tôi đứng đó.

Tôi chợt thẫn thờ, cậu ấy đã cao hơn tôi tự bao giờ rồi? Tôi cúi đầu nắm lấy góc váy màu xanh lá, sự tinh tế của cậu ấy lẽ nào không nhận ra sự giả vờ ngô nghê của tôi.

- Tớ vì cậu mà rung động, đơn giản chỉ vì một khoảnh khắc chớp nhoáng khi cậu dùng đôi mắt nâu nhạt đọng ánh sáng nhìn tớ cười mà thôi. Chỉ có thế, nhưng người ta đôi lúc dùng rất nhiều thời gian cho khoảnh khắc đó. Đôi khi là rất nhiều đau đớn để quên đi.

Tôi mím môi, nhiều điều nghẹn ứ nơi cổ họng nhưng không thể nào thốt ra nổi.

- Giá cậu dành cho tớ một chút tình cảm thôi thì thật hay.

- Tớ có mà…

- … Chỉ là đó không phải điều tớ mong muốn. - Cậu ấy thở nhẹ, giọng đượm vị ngọt đắng như viên sô cô la nhân rượu. Chếnh choáng và xa xăm lạ lùng.

Đằng xa tiếng thông báo vọng lại về chuyến bay sắp tới, cậu ấy ngước lên trần sân bay rồi lại cúi xuống nhìn tôi, thả nhẹ hành lý và tiến lên vòng tay ôm lấy tôi. Cái ôm ban đầu hờ hững vòng quanh vai tôi, nhưng thoáng chốc cậu ấy vòng tay xuống eo nhấc bỗng tôi lên siết chặt đến nghẹt thở, mũi cậu ấy dụi nhẹ vào tóc tôi rồi buông ra nhanh chóng đến nỗi tôi chưa kịp thở ra sau khi lấy hơi. Bàn tay to với khớp xương dài mảnh thể hiện ngành nghề cậu ấy theo đuổi, vuốt nhẹ lên mí mắt tôi, đến bây giờ tôi vẫn chưa bao giờ quên cách cậu khẽ chạm lên mắt. Dịu dàng, quyến luyến, và… buông bỏ.

Sân bay hôm ấy là lần đầu tiên và có lẽ là lần cuối cùng tôi thấy bóng lưng quay đi của cậu ấy, nhịp bước nhanh kéo theo làn tóc xoăn dài tung lên và hạ xuống những nhịp điệu như Valse mùa xuân. Mầm sống lụi tàn mùa Đông sẽ lại đâm chồi mùa Xuân, hạt giống của cậu ấy đã đâm chồi, còn tôi vẫn ngủ yên.

Tôi đưa tay vuốt nhẹ chỗ mi mắt vừa được chạm vào, nó vẫn còn mùi hương và hơi ấm của cậu. Năm ấy tôi mới mười tám.

Thời gian thấm thoát kéo một vệt màu lên bức tranh ngàn nét, nhoáng cái đã mười năm trôi qua mà tôi vẫn nhớ mãi khoảnh khắc ấy. Bất chợt tôi lại đưa tay lên vuốt nhẹ đuôi mắt mình, ở đó đã hằn lên vài dấu thời gian. Một giọt trong suốt tràn lên những nếp nhăn ấy, lấp đầy nó rồi chảy qua kẽ tay, rơi trên màn hình điện thoại.

Khoảnh khắc ấy hạt mầm đổi thay đã được tưới tắm, vang lên âm thanh nứt vỏ và có lẽ sẽ nảy mầm nhanh thôi.

Tôi nhìn màn hình lần nữa. Bỏ like rồi thoát.

Dẫu sao, tôi không có cái quyền nhấn nút like cho một tình cảm chân thành bị mình đập nát. Chỉ là tôi nợ cậu một lời xin lỗi…

© Én - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Chúng ta không còn là chúng ta, chúng ta vẫn là chúng ta như cũ | Radio Tình Yêu

Ono màu xanh lá (Én)

Xuân Quýt, Hè Đào, Thu Hồng, Đông Hạt Dẻ_Tuyển tập Mùa trong Vị _______________________________________________________

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top