Thanh xuân ngắn ngủi, hãy giữ những kỷ niệm đẹp nhất của tình yêu
2022-11-09 01:25
Tác giả:
JessyĐào
blogradio.vn - Cô biết rằng mọi chuyện đã quá muộn để bắt đầu lại, đành cất giữ mọi chuyện cho riêng mình, để không làm phiền đến cuộc sống của anh, và cũng chẳng ai phải bận tâm cho cảm xúc của cô nữa. Ngày cưới của mình, cô cũng không mời anh đến, cô muốn anh có thể lưu giữ trọn vẹn hình ảnh đẹp của nhau thời học sinh, cũng là mối tình đầu tiên của cả hai.
***
10 năm rồi, mỗi khi nhắc lại chuyện tình ấy, lòng cô lại bồi hồi, trân trong một tình cảm đẹp, xen lẫn sự tiếc nuối, tiếc nuối cho những lỗi lầm của mình, để mất đi một người thương cô sâu sắc.
Cô và anh quen nhau cũng thật tình cờ, cả 2 người cùng học chung trường cấp 3, anh học trên cô 1 lớp. Với sự trầm tính của mình, ít khi nào cô la cà, đi chơi hay tham gia cổ vũ đá banh, mặc dù tuần nào các lớp cũng có đội giao lưu với nhau. Bởi trong cái se lạnh của Đà Lạt, đá banh sau giờ tan học luôn được bọn con trai hưởng ứng nhiệt liệt, vừa vui, vừa được hâm nóng cơ thể; hay một lý do có phần trẻ con là được mấy bạn gái đi theo cổ vũ, có cơ hội thể hiện và khẳng định phong cách cá nhân của mình.
“Hoàng Ân, hôm nay sinh nhật tao, mày nể mặt tao đi xem lớp 12A3 đá banh đi, có crush của tao, đi 1 mình tao ngại”. Cô giật mình rồi cười nhẹ bởi sự sốt sắng của và ánh mắt háo hức của cô bạn thân làm cô không thể chối từ. Và rồi cũng từ ngày hôm ấy, cô gặp anh, một cậu học sinh điển trai của lớp 12A3, cái lớp được mệnh danh là học giỏi nhưng quậy nhất trường. Dáng người không cao to lắm, nhưng gương mặt thanh tú và ánh mắt biết cười làm cô giao động, một cảm giác chưa bao giờ có, cứ muốn để ý từng cử chỉ, lời nói.
Những ngày sau đó cô cũng âm thầm tìm hiểu những thông tin về anh, sau giờ học cũng hay đi chơi cùng đám bạn, nhất là đi cổ vũ đá banh, lý do duy nhất là để gặp anh. Vào một ngày trời mưa phùn nhẹ, cái lạnh dần tràn về nhưng muốn níu chân học sinh ở lại với trường, đang miên man với những dòng suy nghĩ, rải bước dắt xe đến cổng trường, định mặc chiếc áo mưa vào thì anh xuất hiện trước mặt cô, tay cầm mấy đóa hoa hướng dương vừa mới hái còn chưa chưa kịp bó, anh bảo “Anh thích Ân”.
Mặc kệ bao nhiêu ánh mắt dồn về hai người, kèm theo những tiếng cười khúc khích, nhỏ bạn thân đẩy nhẹ Ân về phía anh. Vậy là mối tình chính thức bắt đầu từ đó.
Trải qua bao nhiêu kỷ niệm vui buồn cùng nhau, học tập chăm chỉ có, vui chơi quên lối về cũng có. Ân còn nhớ rất rõ ngày mà anh cùng đám bạn bị người ta chặn đánh, không biết sự dũng cảm từ đâu tới mà cô đỡ nhát dao thay anh, cũng may là không quá nặng, Nhưng cũng nhờ đó, Ân nhận ra anh quan tâm mình như thế nào, anh trọng ân tình đến nhường nào, cũng như thương cô hơn, chăm sóc cô nhiều hơn. Câu chuyện tình tuổi học trò được viết tiếp với những ngày tháng vui vẻ, bình yên.
Đến khi anh thi tốt nghiệp và chuẩn bị vào Sài Gòn học, cô cũng vừa bước vào lớp 12. Tình yêu xa trở thành một rào cản vô hình, lớn dần, lớn dần làm cho Ân đánh mất đi niềm tin.
Anh không còn thường xuyên nhắn tin hỏi thăm, quan tâm cô nữa, không còn những cuộc video call, những lời động viên chia sẻ. Cô nhắn tin cho anh, mãi đến 1,2 hôm mới được trả lời. Cô thấy hụt hẫng và buồn, rồi tự vẽ ra trong đầu bao nhiêu suy nghĩ.
Mỗi lần được nói chuyện với nhau cũng không mấy hào hứng, vui vẻ nữa. Cô cố gắng hỏi xem có chuyện gì với anh, anh bận đến nhường nào sao lại không trả lời mình, nhưng chỉ nhận được câu trả lời từ anh “Việc học anh nhiều quá”. Đôi khi anh lại cáu và lớn tiếng nữa. Rất nhiều câu hỏi trong đầu, cô muốn đi tìm đáp án nhưng lại không đủ dũng cảm đối diện, không đủ tự tin bước vào Sài Gòn tìm anh.
Gần cuối năm học, bài vở cũng nhiều hơn, cô cũng tự nhủ rằng thôi cứ để anh tự do, tự lo, lao vào việc học, để lấp đầy sự trống trải trong lòng. Cũng không biết từ lúc nào, cô không còn muốn đợi tiếng chuông điện thoại nữa, những dòng phản hồi tin nhắn của anh cũng ngắn dần, không mấy chú tâm. Phải chăng anh đã thay đổi hay tình cảm của cô chưa đủ lớn.
Đứng trước hai sự lựa chọn là vào Sài Gòn học theo đuổi ngành thời trang mình yêu thích, hay ra Đà Nẵng học sư phạm theo ý muốn của gia đình – nơi có người đang chờ đón cô với ước hẹn từ bé mà hai gia đình đã hứa hẹn. Cô chạnh lòng, giá như anh cho cô nhiều động lực và niềm tin hơn, giá như cô đã không để tim mình rung động vì anh, giá như mối tình chưa bắt đầu và cô không phải trải qua những tháng ngày mong nhớ trong cô đơn, thì chắc cô sẽ đủ lý trí theo đuổi đam mê của mình. Cô quyết định chủ động nói lời chia tay và ra Đà Nẵng học, để quên đi anh, quên đi tất cả những gì đã có, bắt đầu một cuộc sống mới, một giai đoạn mới, người mới, không biết trước mọi chuyện sẽ ra sao, nhưng có một điều mà cô cảm thấy an ủi là gia đình mình sẽ vui, ủng hộ, không phải lo lắng nhiều cho mình.
Gần 4 năm sau lời chia tay ấy, cô vô tình gặp lại một người bạn của anh, và cũng từ đó mới hiểu ra vì sao ngày ấy anh bỗng trở nên lạnh nhạt và vô tâm như vậy. Lúc anh vừa vào năm nhất, cũng là lúc gia đình anh xảy ra nhiều mâu thuẫn vì anh theo học ngành thời trang, trái hoàn toàn với mong muốn của ba anh, tất cả mọi học phí anh phải tự trang trải, vừa đi học, vừa làm thêm, lúc thì làm quán cơm, nhà hàng, khi thì làm gia sư. Mọi chi phí cũng phải tiết kiệm hết mức có thể, nên anh cũng không thể gửi tặng cô những món quà, không thể ngọt ngào ân cần khi áp lực quá lớn đè nặng lên vai của cậu sinh viên năm nhất.
Anh không chia sẻ với cô vì sợ cô lo lắng, cũng không có quá nhiều thời gian để trải lòng, không đủ dũng cảm giữ lại khi cô nói lời chia tay, bởi lẽ chính anh cảm nhận được áp lực, khó khăn, vất vả nơi đây, cuộc sống bon chen chật vật nơi đất Sài Thành.
Giờ đây, anh cũng đã có người cùng sánh bước, đồng hành cùng anh. Hơn nữa, ngày cô ra Đà Nẵng học, gia đình anh xảy ra nhiều biến cố mà cô không được biết, ba mẹ chia tay nhau càng khiến anh chật vật và lo nghĩ nhiều hơn. Một lần nữa bao nhiêu từ “giá như” lại xuất hiện trong đầu. Cô ước mình có thể quay lại ngày đầu tiên mà anh nói thích cô trước cổng trường, có thể quay lại ngày tiễn anh vào Sài Gòn, có thể quay lại ngày cô điền giấy đăng ký học. Cô sẽ vẫn nắm tay anh thật chặt, dũng cảm đi tìm anh để cùng nhau trải qua mọi khó khăn.
Cô trách anh sao không chia sẻ với mình, sao lại một mình gánh vác, càng trách mình hơn vì đã không đủ lòng tin, không đủ kiên định. Cầm điện thoại trên tay, định gọi cho anh, nhưng chợt dừng lại, nhìn quanh căn phòng hơn 2 giờ sáng yên tĩnh với luận văn tốt nghiệp còn đang viết dở, và khung hình gia đình có cả người con trai gia đình chọn đã chăm sóc mình trong suốt mấy năm nay, hít một hơi thật sâu rồi đặt điện thoại xuống.
Cô biết rằng mọi chuyện đã quá muộn để bắt đầu lại, đành cất giữ mọi chuyện cho riêng mình, để không làm phiền đến cuộc sống của anh, và cũng chẳng ai phải bận tâm cho cảm xúc của cô nữa. Ngày cưới của mình, cô cũng không mời anh đến, cô muốn anh có thể lưu giữ trọn vẹn hình ảnh đẹp của nhau thời học sinh, cũng là mối tình đầu tiên của cả hai.
“Thanh xuân ngắn ngủi, hãy giữ cho nhau những kỉ niệm đẹp nhất cho tình yêu. Thanh xuân của em hạnh phúc nhất là những ngày tháng được bên cạnh anh, gửi anh một lời xin lỗi và mong anh luôn hạnh phúc, anh là người sống tình cảm nên chắc chắn sẽ gặp được đúng người, thương anh thật lòng, dù có khó khăn hãy cười thật tươi anh nhé” – những dòng kết thúc trong trang nhật ký mối tình đầu của cô.
© JessyĐào - blogradio.vn
Xem thêm: Miệng cười nhưng không thể giấu nỗi buồn trong ánh mắt | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.











