Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh âm gọi về ký ức

2024-06-06 19:20

Tác giả: Thùy Nhi Nguyễn


blogradio.vn - Thời hoa niên rực rỡ nhường vậy. Nếu gom góp tất cả lại cũng đủ để viết lên một bản hòa âm đẹp đẽ đến nao lòng.

***

“Thử tưởng tượng, nếu một sớm mai thức dậy, chợt nhận ra mọi thanh âm đã biến mất...”

“Nếu một ngày mọi âm thanh đều biến mất, có lẽ chúng ta sẽ mất đi những ký ức đẹp đẽ nhất trong cuộc đời mình.”

Miền ký ức là một vùng đất kỳ lạ: không có kết thúc và cũng chẳng có lấy một điểm bắt đầu. Nó dễ bị chìm vào quên lãng nhưng in hằn vào lòng dấu vết của thời gian vẫn đang phập phồng tồn tại mỗi ngày. Tấm vé quay trở lại quá khứ thật ra dễ dàng hơn mọi người vẫn nghĩ: Chỉ một thanh âm bất ngờ vang lên từ đâu đó cũng có thể mang ta quay trở lại vẹn nguyên ký ức những năm tháng xưa cũ ấy.

Cầm trên tay chiếc cát-sét đầy vết xước, tôi ấn nút chạy tới, để ngược trở lại dòng chảy vô tận của thời gian…

Tôi bừng tỉnh khỏi giấc ngủ mệt nhoài. Bên ngoài kia, ánh sáng vẫn chưa kịp hiện ra nơi chân trời. Con người có khả năng nhìn trong bóng tối, dù vậy thì thứ trước mắt chỉ là một gam màu đơn sắc. Hình ảnh ta vẫn quen nhìn thấy nay mờ dần, cho đến một ngày không còn đọng lại chút gì cả. Chúng lặng lẽ ra đi như kẻ vô tâm bỏ đi mà không thèm khép cửa, để lại những khoảng trống vụn vỡ không cách nào ghép lại hoàn chỉnh.

Rồi tôi bỗng nghe thấy tiếng bước chân. Tiếng bước chân quen thuộc của mẹ vang lên thật khẽ trên hành lang, như thể sợ bất cứ tiếng động nào bản thân gây ra cũng sẽ phá tan giấc mộng đẹp của những người mẹ yêu quý đang say giấc trong căn nhà này.

Hình như suốt thời ấu thơ mơ hồ đầy những kí ức lẫn lộn ấy, đã bao lần tôi thiếp đi trước khi nhận ra tiếng bước chân của mẹ…

Cái thuở xa vời ngày nào, khi tôi còn là một đứa bé nhỏ xíu, bướng bỉnh mà vẫn rất trẻ con. Đứa trẻ ấy có một nỗi sợ mỗi khi màn đêm buông xuống. Mắt luôn mở thao láo còn tai thì không bỏ sót bất cứ tiếng động “đáng sợ”nào phát ra từ xung quanh. Vì vậy hầu như đêm nào mẹ cũng phải ngồi bên cạnh kể cho tôi nghe chuyện cổ tích hay lời ru êm ái mênh mang. Giọng mẹ trầm lắng vang lên giữa đêm khuya cứ thế thật dễ dàng xua tan đi mọi lắng lo. Lần nào cũng thế, chìm trong tiếng mẹ tôi ngủ từ lúc nào. Tiếng khép cửa cùng tiếng chân bước xa dần trên mặt sàn chỉ còn là dư âm sót lại vào buổi sáng hôm sau.

Như thể vẫn là ngày đầu tiên được sinh ra ấy, âm thanh đầu tiên tôi nghe thấy là giọng nói hạnh phúc của mẹ cha. Âm thanh bắt đầu cho biết bao năm tháng hạnh phúc sau này.

Vậy nên hãy cứ yên tâm nhắm mắt mà chìm vào những giấc mộng lành mỗi tối. Bởi những âm thanh đầu đời những đấng sinh thành đem lại luôn là món quà quý giá nhất mỗi đứa trẻ nhận được trong đời. Nếu mai này khó khăn có làm tôi yếu lòng, tôi sẽ tìm về với lời cha tiếng mẹ, tìm về với hồi ức của một thời thơ ấu yêu thương.

...

Như cây non nhờ ánh mặt trời mà vươn mầm, tôi lớn dần lên giữa muôn vàn thanh âm xao xác của cuộc sống. Cuộc sống luôn đầy ắp tiếng động. Chúng bị trộn lẫn với nhau, tranh giành từng nốt cao chót vót, cũng có khi đánh rơi rải hợp âm trầm vào trong thinh lặng.

Khả năng kỳ diệu nhất của âm thanh có lẽ là luôn chất chứa trong lòng hàng trăm hàng vạn dòng hồi ức.

“Ký ức đang bật cười đấy, cậu có nhìn thấy không?”

Tôi lắng nghe tiếng cười của cô bé làm sáng bừng góc sân trường. Bọn trẻ dẫm lên lá khô rụng khắp mặt sân, mặc kệ lá phượng đang rơi đầy trên tóc. Sau này tôi luôn ước, giá như mình có thể cười rộ lên như một đứa trẻ. Thật hạnh phúc, vì tôi đã luôn mỉm cười thật tươi trước khi nụ cười phai tàn theo tháng năm.

“Ký ức đang khóc đấy, cậu có thấy được không?”

Mỗi năm mùa mưa đều đặn đến, mang theo những nỗi buồn chẳng thể hong khô. Nghe từng giọt nước nặng nề rơi trên mái tôn, tôi xếp gọn lại chồng ký ức của mình. Mối tình đầu tôi buông tay vào một chiều mưa tháng tám. Tiếng khóc của cậu ấy bị mưa át mất, còn tôi từ ấy mặc nhiên coi tiếng mưa rơi là âm thanh của những kỷ niệm buồn...

“Ký ức đang kể về tuổi trẻ của chính cậu đấy, cậu có cảm nhận được không?”

Thời hoa niên rực rỡ nhường vậy. Nếu gom góp tất cả lại cũng đủ để viết lên một bản hòa âm đẹp đẽ đến nao lòng.

“Bản hòa âm của kí ức.”

Liệu có người nghệ sĩ tài hoa nào đủ khả năng để đem bản nhạc này biểu diễn trên những phím đàn đen trắng không nhỉ?

Tôi và cậu đâu cần đến người nghệ sĩ nào. Tự tay chấm đẫm giọt mực ký ức, viết lên bản nhạc đặc biệt của riêng ta. Người duy nhất có thể cảm nhận và rung động trước ký ức của chính mình một cách chân thực nhất còn ai khác ngoài ta cơ chứ.

Cho dù chỉ qua chiếc cát-sét cũ. Cho dù chỉ bằng những thanh âm...

© Thùy Nhi Nguyễn - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Không Thể Cùng Nhau Đến Suốt Kiếp | Radio Tình Yêu

Thùy Nhi Nguyễn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

back to top