Tháng năm hướng về một người
2024-05-17 18:05
Tác giả:
Hoa Hạ
blogradio.vn - Tôi biết! Tôi không xinh, không vui tính, không giỏi giang. Tôi là người bình thường nhưng tôi cũng xứng đáng yêu một ai đó mà.
***
17 tuổi, là cái tuổi mà không phải người lớn cũng chẳng phải trẻ con.
Trong cái khí trời nóng bức của mùa hạ, tôi không thể ngừng nghĩ về cậu.
Cuối cấp 2, tôi gặp một nam sinh. Cậu ấy có mái tóc ngắn, gọn gàng và sạch sẽ. Khuôn mặt xán lạn, cái mũi cao, đôi môi phớt hồng và ánh mắt xinh đẹp. Cậu ấy là người con trai ưu tú nhất mà tôi từng gặp. Một người thanh lịch và tài giỏi, trái ngược với một đứa quá đỗi bình thường như tôi.
Tôi học rất kém môn hóa học. Khi mà nước mắt đang chờ chực lăn trên má vì sự bất lực đối với đề thi hóa trên mặt bàn lạnh ngắt. Cậu ấy đã đưa đáp án cho tôi, ánh mắt sáng không nhìn tôi mà nhìn về hướng giám thị là những gì tôi vẫn nhớ mãi. Một người tài giỏi, dịu dàng đã chiếm lấy hết ánh mắt của tôi. Khoảng khắc ấy, tôi biết rằng cậu ấy sẽ trở thành người đặc biệt của tôi.
Cấp 3, tôi và cậu học cùng một giáo viên dạy thêm. Cậu chuyển đến lớp học thêm cùng một nhóm bạn, trong đó có người cậu thích. Những bài toán đang chờ giải cứ mờ dần khi tôi nghe loáng thoáng sự ghép đôi cậu và cô bạn ấy với nhau. Tôi nắm chặt bút trong tay, đầu óc cứ dần đờ đẫn đi chẳng thể nào giải nổi bài toán những ngày luyện thi ấy. Ánh mắt tôi không tự chủ nhìn về hướng cậu, trong lòng như nhói lên mỗi khi thấy nụ cười rực rỡ của cậu. Nụ cười chẳng bao giờ là của tôi.
Thu đi đông đến, cậu bị cô bạn ấy từ chối. Tôi không vui nổi khi thấy cậu gượng cười trước những câu đùa vô ý của đám bạn. Tôi mong cậu vui vẻ mãi thôi. Những lúc đi sau đám bạn, tôi thấy ánh mắt cậu trầm xuống. Có vẻ rất buồn.

Tôi và cậu lại thi chung phòng, tôi rất vui mỗi khi cậu bắt chuyện để nói về đề thi. Tôi rung động mỗi khi thấy cậu chăm chỉ ôn bài dưới tán cây xanh mát. Vào mùa thi, cậu hay bị cảm hoặc viêm họng. Tôi thường đem theo những viên kẹo ngậm để khi cậu ho liền đưa ra, mặc dù tôi chẳng thích ăn kẹo và cậu cũng chẳng bao giờ nhận lấy những viên kẹo đó.
Cảm xúc ngày một rõ ràng cho đến khi…
Bạn của cậu và bạn của tôi biết tôi thích cậu.
Bạn tôi hay nói: “Mày thích nó á? Tao ít thấy hai bọn mày nói chuyện lắm”. Tôi chỉ gật đầu, im lặng. Đúng vậy! Tôi thích cậu nhưng tôi sợ, sợ cậu biết và tránh né tôi. Vậy thì đến cả những lần nói chuyện hiếm hoi cùng bị dập tắt.
Bạn của cậu hay nói: “Mày thích nó á? Thằng đấy chỉ thích người xinh thôi!” Tôi cũng gật đầu, im lặng. Tôi biết! Tôi không xinh, không vui tính, không giỏi giang. Tôi là người bình thường nhưng tôi cũng xứng đáng yêu một ai đó mà.
Những ngày tháng thích cậu, tôi thay đổi nhiều. Cậu là người ưu tú, tích cực. Để có thể đuổi theo cậu, tôi cứ chạy mãi không ngừng. Mọi thứ từ tôi như trở nên tốt hơn từ thành tích, tính cách hay cả vẻ ngoài. Nhưng người ngoài nhìn vào vẫn nói tôi chỉ tốn công vô ích thôi.
Giờ đây, khi gặp cậu ngoài hành lang lớp học thì trái tim tôi vẫn cứ rung động. Nhưng trong tôi, không còn có cậu là tất cả. Tôi biết yêu thương bản thân, trân trọng gia đình, bạn thân. Lối suy nghĩ tôi đã phát triển hơn. Tôi có thể yêu điên cuồng nhưng không thể đánh mất bản thân được. Tôi cũng xứng đáng được yêu mà! Tôi muốn dành tình cảm cho những người yêu thương tôi. Tuy nhiên cậu mãi mãi là một ngoại lệ đặc biệt của tôi.
Mong rằng sau này, khi tôi trở nên toàn diện, tôi có thể lấy toàn bộ dũng khí để nói rằng tôi yêu cậu như thế nào. Tôi muốn cậu biết luôn luôn có một người ở đằng sau không ngừng quan tâm, lo lắng cho cậu. Những năm tháng ấy vẫn luôn mong chờ cậu vui vẻ không phai.
© Hoa Hạ - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đôi Khi Rời Xa Là Sự Kết Thúc Nhưng Cũng Là Điểm Bắt Đầu | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 1)
Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.
Hái trăng đêm Đông
Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?
Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)
Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 16)
Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.






