Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng ba mùa nhớ

2021-03-19 01:20

Tác giả: Khánh Trần


blogradio.vn - Tháng ba về ta muốn mua tấm vé quay về quá khứ của những năm tháng mấy năm về trước, trên chuyến tàu ngược thời gian để thấy ngày đó ta không ảm đảm như bây giờ, để thấy nhiệt huyết của tuổi thanh xuân trong đôi mắt sáng long lanh hơn sao trời và quan trọng hơn cả đó là nó không phủ đầy một mảng u buồn.

***

Dòng thời gian vẫn trôi, cuộc sống vốn dĩ mang trong mình rất nhiều điều vội vàng. Mới đó mà tháng ba đã gõ cửa, ngoài kia nắng đã lững thững vàng, ráng chiều nhuộm vàng cả một góc trời lúc chạng vạng, cơn gió lạnh còn sót lại vui đùa trong con hẻm nhỏ vắng người qua lại, những bông dã quỳ gục đầu xơ xác bên thềm vắng đìu hiu từ bao giờ. Chẳng ai ngăn nổi thời gian, nó cuốn ta đi theo dòng đời hối hả, bon chen. Đôi khi, giữa cái hối hả bon chen đó ta đánh mất mình bởi những giây phút vội vàng.

Những ngày tháng ba, không gian vắng lặng, cảnh vật lặng lẽ và giờ lòng người cũng hờ hững buồn tênh. Thời gian vẫn cứ lặng lẽ trôi trên đôi mắt người chờ đợi một điều gì đó đã quá đỗi. Nhiều khi bản thân tự nhủ rằng khi màn buông xuống là khởi đầu cho một hừng đông lại về, khi cơn mưa đến sẽ gột rửa hết những hoài niệm xa xôi, nhưng sao lòng vẫn mãi ôm những hoài niệm xa xôi. Nhưng có một hiện thực là có ai bước qua cuộc đời mà không vấn chút bụi trần, có ai không một lần ôm cho riêng mình một quá khứ mà không níu kéo một chút hy vọng… Biết sẽ về đâu khi cuộc sống này quá thực dụng và lòng người quá ích kỷ đây…

Tháng ba về ta muốn mua tấm vé quay về quá khứ của những năm tháng mấy năm về trước, trên chuyến tàu ngược thời gian để thấy ngày đó ta không ảm đảm như bây giờ, để thấy nhiệt huyết của tuổi thanh xuân trong đôi mắt sáng long lanh hơn sao trời và quan trọng hơn cả đó là nó không phủ đầy một mảng u buồn. nơi đó ta thấy con tim và tâm hồn không mỏi mệt, ta vui với những điều bình dị đến lạ thường như tiếng chuông gió leng keng khi làn gió lướt qua… và tất cả đó chỉ là ước muốn xa vời khi ta nhặt lấy từng cánh hoa mỏng tang rơi vội đêm qua, dịu dàng nhẹ ép vào lòng bàn tay, như cố níu lấy một chút hơi ấm của ngày xưa. Cánh hoa ấy không buồn, chỉ có cuộc tình giang dở của ai đó vương buồn, vương hoài nhớ thương vì một người đã xa.

Người ta bảo tháng ba là tháng của yêu thương, nhưng ta lại lang thang một mình trên con phố nhỏ tĩnh lặng ta cố tìm kiếm, nhặt nhạnh những mảnh kí ức về bản tình ca bên ngoài ô cửa, để rồi tự mình gặm nhấm với những kỷ niệm yêu thương đã xa. Tia nắng cuối ngày yết ớt xuyên qua kẽ lá rơi nhẹ trên mảng tường trắng đã loang lổ màu của bụi thời gian, lòng ta lại thổn thức. Phố vẫn lặng lẽ mặc kệ, ta vẫn lẻ bóng bước đi … Lòng tự hỏi thời gian đã trôi qua bao lâu rồi? Một quảng thời gian chưa đủ để xóa đi tất cả kí ức về nỗi nhớ, ta vẫn chơi vơi giữa ngổn ngang giữa dòng ký ức và hiện tại.  Đã mấy lần tháng ba đến rồi đi qua, có khi nào tâm hồn trở lên chai sạn, nhớ rồi thương, thương rồi nhớ lối xưa ta từng qua đến bao giờ lãng quên, những con phố quen  rồi bỗng bỗng dưng thành lạ.

Ta lại về với căn phòng ngổn ngang những bức tranh chưa vẽ xong, những mảnh giấy viết còn dang giở, những bộ váy chưa kịp xếp gọn… để kết thúc một ngày dài lang thang tìm kiếm hơi ấm qua từng kỷ niệm để rồi lại thấy chính mình đứng giữa những bóng đen, âu lo cho câu hỏi không thể trả lời. Đến bao giờ khi tháng ba quay về trái tim ta yên bình không còn muộn sầu với những kí ức xa xôi một thời đã qua. 

© Khánh Trần - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Blog Radio 696: Sống hiên ngang như một cái cây dù cuộc đời quật mình tơi tả

Khánh Trần

Nắng rồi cũng sẽ phai nhạt khi chiều về

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)

Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Nhà có hoa Tigon (Phần 6)

Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.

Chốn quê

Chốn quê

Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.

Thạnh xuân tôi có bạn

Thạnh xuân tôi có bạn

Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Nhà có hoa Tigon (Phần 5)

Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.

back to top