Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tết của những ngày xưa

2024-02-06 05:25

Tác giả: Muối không mặn


blogradio.vn - Đó là hình ảnh những cành đào cây quất được bày bán ven đường tấp nập người qua lại, những sạp bán hoa quả bày đủ thứ quả mời gọi các bà các mẹ lại mua. Là khoảnh khắc cha chở con trên chiếc xe máy "ghẻ" đi ngắm chợ ngày Tết, tấp nập chen chúc nhưng lại không chịu về.

***

Tết bây giờ chỉ còn là những ngày được nghỉ, chỉ là những ngày không phải vác thân xác đi học đi làm, chỉ là những ngày có nhiều thời gianh rảnh để đi chơi, chu du thiên hạ nhưng lại chẳng có thời gian về nhà. Tết bây giờ cũng bình thường như bao ngày bình thường khác.

Tết xưa vui lắm! Tết bắt đầu từ sự háo hức chờ đợi của những đứa trẻ thơ, bắt đầu từ ngày Tết ông Công ông Táo 23 tháng Chạp, bắt đầu từ việc phóng sanh cá chép ra sông và cũng bắt đầu từ việc sắm sửa dọn nhà, mua đồ mới. Tết xưa đơn giản, không có tiền sắm sửa nhiều nhưng lại tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Đó là sự hạnh phúc của những đứa trẻ ngây thơ chỉ nghĩ đơn giản rằng Tết đến mẹ sẽ mua cho áo mới, sẽ được ăn bánh chưng, bánh kẹo. Đó là sự hạnh phúc của các cụ già khi thấy những người con xa quê trở trở về xum họp. Đó là lúc cả nhà quây quần gói Bánh Chưng, xen vào đó là sự nài nỉ mẹ cha dạy gói của những đứa trẻ hay câu nói quen thuộc non nớt cất lên: "Gói cho con cái bánh bé đi! Đó là khoảnh khắc tất cả mọi người cùng thức trông nồi Bánh Chưng đêm, là hình ảnh bếp lửa bập bùng hồng rực hòa cùng mùi thơm ngọt của khoai, ngô nướng. Và đó cũng là nụ cười của các bà các mẹ khi đi lễ chùa, là tiếng nói ồn ào nhưng huyên náo của những người cha chú khi cùng chung bữa cơm tất niên.

Tết đến mọi thứ đều tấp nập, tấp nập tạm biệt dư vị của năm cũ mà đón chào năm mới. Hình ảnh chợ Tết tấp nập người những năm tháng ấy đã in sâu trong tâm trí người xưa. Đó là hình ảnh những cành đào cây quất được bày bán ven đường tấp nập người qua lại, những sạp bán hoa quả bày đủ thứ quả mời gọi các bà các mẹ lại mua. Là khoảnh khắc cha chở con trên chiếc xe máy "ghẻ" đi ngắm chợ ngày Tết, tấp nập chen chúc nhưng lại không chịu về.

Tết đến, ai cũng nở nụ cười trên môi, niềm nở tươi cười mừng nhau năm mới. Tết năm đó không có đèn nhấp nháy cũng chẳng có đèn cầu đèn chùm mà chỉ có những lá cờ đầy màu sắc được treo khắp đường làng ngõ xóm tung bay trong gió cùng với đó là lá cờ Tổ quốc mà cha mua để dành Tết mang ra treo. Tết xưa không nhất thiết phải có đào đẹp mai già, mà thay vào đó là cây nêu cao vút treo trước hiên nhà.

Nhớ Tết năm ấy, đứa nào cũng đi ngủ thật sớm rồi nhắc cha mẹ gọi dậy đón Giao thừa, ngắm pháo hoa. Ngày ấy trẻ con chúng tôi thích pháo hoa lắm, đứa nào cũng phải mắt chữa A mồm chữ O khi ngắm những tràng pháo đẹp đầy màu sắc. Tết năm ấy đứa nào cũng muốn theo bố mẹ đi chơi, đi chúc Tết họ hàng, thích được phong bao lì xì đỏ và thích cả những mâm bánh kẹo đãi khách ngày Tết nhà hàng xóm. Làm gì có đứa trẻ nào chống được sự cám dỗ của bánh kẹo lạ, bắt mắt.

Tết xưa không chỉ đơn giản là ngày nghỉ mà là sự chuẩn bị tỉ mỉ cho khởi đầu một năm mới, là cảm giác hạnh phúc êm ấm khi cả gia đình cùng nhau xum vầy bên mâm cơm, là sự thành tâm cầu phước khi đi lễ chùa... Tết là khởi đầu cũng là một nghi thức tạm biệt năm cũ. Ngày nay Tết dần mất đi giá trị vốn có của mình, không khí dần lắng đọng vì xã hội thay đổi, áp lực cuộc sống chồng chất lên nhau. Còn đâu cái không khí Tết năm ấy, cái thời gian mà túng thiếu nhưng vui!

© Vani Chanh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Tết Là Về Nhà, Là Sum Vầy l Radio Tâm Sự

Muối không mặn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top