Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đêm

2024-02-11 04:20

Tác giả: Vani Chanh


Có ai nói với cậu rằng mặt trời buông xuống mặt trăng lên là lúc mà tâm con người tĩnh nhất chưa. Tĩnh không phải là yên tĩnh mà là tĩnh lặng để lắng nghe trái tim, thấu hiểu lí trí.

Tĩnh tâm là để cho tâm mình lắng xuống để mà thấu hiểu trái tim, thấu hiểu bản thân mình. Đêm rồi, sẽ chẳng ai làm phiền tớ nữa. Chẳng có tiếng cằn nhằn của mẹ, tiếng la mắng của cha hay tiếng mấy đứa em léo nhéo, nô đùa. Giờ đây chỉ có mình tớ thu mình trong căn phòng tối, vùi mình gọn trên giường với chiếc chăn bông bên cạnh là chiếc điện thoại còn sáng.

Đêm, tất cả mọi người đã say giấc, thế giới giờ đây chỉ còn lại vài người còn thức. Thức bận tăng ca vì chậm dealine, thức vì mất ngủ bệnh tuổi già, thức vì nhậu nhẹt tụ tập và cũng thức vì trong lòng cô đơn, nhiều suy nghĩ. Nhưng tớ thích cảm giác ấy cậu à. Tớ thích càm giác yên tĩnh về đêm, cái cảm giác không ai làm phiền nữa để tâm tịnh mà suy nghĩ chuyện đời. Đêm, đủ yên tĩnh để tớ ngắm nhìn lại bản thân, suy nghĩ về hành động và lời nói, nhìn nhận về bản thân của quá khứ, hiện tại hay cả ở tương lai.

Thu mình gọn một góc, đêm tớ có thể cười.

Tớ cười vì vô tình đọc được một câu chuyện vui, lướt trúng một video hài hước. Tớ cười vì nhớ lại những mối quan hệ đẹp mà tớ đã từng đi qua, cười vì nhớ lại những kí ức đẹp còn tồn đọng trong tâm trí. Tớ cười khi nhớ lại những thành tựu mà bản thân đã đạt được trong hành trình ngắn ngủi vừa qua, những thành tựu không thể quên được ấy. Đêm, tớ cười rồi, cười vì những kỉ niệm đáng nhớ, cười vì tững kỉ niệm đã qua đi và không bao giờ quay lại nữa.

thumb_660_3b61f27e-0da6-4e89-b3f6-7e266fd92882

Và tớ cũng khóc rồi. Tớ khóc vì một câu chuyện buồn tớ đã cố tình đọc, tớ khóc vì những lời nói hành động của những người xung quanh. Tớ khóc, khóc vì nhớ đến những chuyện buồn, những chuyện đau lòng mà không buông bỏ được. Khóc vì những người tớ đã gặp, đang gặp và chưa gặp. Đã có ai dạy cậu bỏ ngoài tai những lời lẽ không hay, không để bụng những gì làm bản thân phải suy nghĩ? Nhưng tớ không làm được! Tớ lục lại trong cái kí ức ấy, tớ thấy được lời lẽ hành động của những người kia. Có phải không tớ là người nhạy cảm hay chỉ là đang muốn làm vừa lòng thiên hạ toàn dân. Tớ cảm thấy cuộc sống này thật tệ. Hôm nay tâm trạng tớ không vui.

Tớ tự thưởng cho bản thân mình một câu chuyện cảm động, một câu chuyện mà có thể khiến tớ sướt mướt để xóa tan đi tảng đá đè nặng trong lòng, để thanh tẩy những gì rối ren, để tạo cho bản thân một chấp niệm mới mà quên đi những gì đã cũ. Một kẻ tâm thần!

Đêm nay trời không trăng không sao, bên ngoài cửa sổ trời tối đen pha chút áng xanh vốn có của bầu trời. Xen vào khoảng không gian đen tối ấy là lập lòa ánh đèn đường mờ mịt. Đêm nay tớ không khóc, tớ nằm nghe những bản nhạc chill chill, mắt tớ vẫn mở nhưng hồn tớ đâu rồi, một khuân mặt lặng thinh đầy suy nghĩ. Hôm nay thấy các em bé chơi đùa hồn nhiên ngây thơ, những đứa bé vô lo vô nghĩ cười khúc khích, tớ như chìm vào thế giới của ngày thơ. Đêm nay tớ nhớ! Tớ nhớ những ngày xưa ấy, tớ cũng từng như bao đứa trẻ kia. Tớ cũng từng hồn nhiên vô tư chơi đùa với đám bạn. Tớ cũng từng là một đứa trẻ con, ngây thơ và trong sáng. Tớ cũng từng có đám bạn chơi thân từ thưở lọt lòng hằng trưa trốn mẹ đi chơi, cũng từng là đứa trẻ đáng tự hào của cha mẹ, từng là một cô bé hoạt bát tự tin. Đôi lúc thấy các em bé đùa nô tớ thầm nghĩ, tớ cũng từng như thế mà! Thế nhưng tất cả chỉ dừng lại ở hai chữ "đã từng" ấy. Tớ chìm đắm trong dòng suy nghĩ bên tiếng nhạc du dương, tớ lạc vào trong thế giới chẳng bao giờ quay lại được. Tớ lại nghĩ nhiều!

Và tớ nhìn vào tớ của hiện tại, tớ có còn là tớ nữa không? Tớ giờ đây dần thu mình với thế giới, tớ chỉ muốn sống cho tớ mà thôi. Tớ bây giờ chẳng còn là đứa trẻ hoạt bát, chẳng còn là một đứa con đáng tự hào. Bây giờ đây, tớ có thể thức khuya mà chẳng bị mẹ bắt đi ngủ lúc 9 rưỡi. Tớ ép bản thân mình phải trở nên mạnh mẽ để có thể sinh tồn được trong thế giới ngoài kia. Nhưng có phải không, chỉ những đứa trẻ biết khóc mới được ăn kẹo ngọt? Và cứ thế, trong dòng suy nghĩ ấy, tớ biết rằng tớ đang không sống cho cuộc đời của chính mình. Một kẻ đa sầu đa cảm!

Xã hội xô bồ, cuộc sống giờ đây không còn đơn thuần là được sống. Áp lực, tiền tài, danh vọng ngày càng đè nặng lên đôi vai nhỏ bé của mỗi con người. Tớ không biết đây có phải cuộc sống mà con người hằng mong ước? 

Đêm nay, tớ đang dần chìm vào giấc ngủ. Tớ dường như chẳng phân biệt được mình chìm vào giấc ngủ cùng với tiếng nhạc bên tai hay chìm vào giấc ngủ với câu hỏi đã rõ đáp án: Có cách nào, tôi muốn trở về ngày xưa!

© Vani Chanh - blogradio.vn

 

Mời xem thêm chương trình:

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Hãy để tâm hơn tới những giây phút hiện tại, bởi vì nó mới là thứ có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Tương lai là gì, nếu nó có hãy đưa ra cho tôi xem, và đương nhiên, không ai làm được điều đó.

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

“Bánh trái mùa xưa” - con đường mang theo dấu chân của người tần tảo, chứng kiến tấm lòng thơm thảo, là mái hiên trước nhà của bà già tốt bụng, là tiếng cười reo của đám con nít trong xóm, là tình cảm của hai ông bà già chắt chiu nồng đượm...

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta đều mong muốn có một mái ấm hạnh phúc và vun đắp xây dựng cho thật hoàn mỹ nhưng không phải gia đình nào cũng được như ý.

Tuổi Ngông Cuồng

Tuổi Ngông Cuồng

Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm, tớ chịu nhìn nhận lại tính cách của tớ. Cũng đã mười lăm tuổi rồi, tớ muốn mình phải chững chạc và trưởng thành hơn, không thể lúc nào cũng trẻ con, ích kỷ như thế được.

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Lũ trẻ bây giờ con được sinh ra, tự hỏi cái tuổi thơ thiếu thốn kia có gì mà người lớn quanh chúng cứ mãi đoái hoài. Bây giờ không phải tốt hơn sao?

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

“Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng.” – Đó là câu được đề ở bìa của trang sách. Cửu biệt trùng phùng có thể hiểu đơn giản chính là lâu ngày gặp lại, bạn tình cờ gặp một người ngoài đường, bạn nghĩ đó là lần đầu tiên gặp nhau, nhưng Bạch Lạc Mai nói đó chỉ là bạn đang gặp lại cố nhân, một người mà trong vô lượng kiếp trước đã từng đóng một vai trò nào đó trong cuộc đời bạn.

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những ngày sau này, Sài Gòn đã thay đổi con nhiều. Nhưng con vẫn cảm thấy mình là đứa trẻ tách biệt hoàn toàn so với cái thành phố ấy.

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao tôi đã hy sinh, đã làm mọi thứ cho người ấy nhưng tôi không hề nhận lại điều mà tôi muốn? Thay vào đó là sự hờ hững, coi thường, thậm trí còn tuyệt tình, phản bội khiến trái tim của chúng ta tan vỡ?

Tết

Tết " NHẠT '' hay chúng ta đã lớn ?

Tết - ngày lễ truyền thống của người Việt Nam đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng theo thời gian, có nhiều người cảm thấy Tết ngày nay trở nên nhạt nhẽo và không còn mang lại cảm giác hào hứng như trước. Liệu đây là dấu hiệu rằng chúng ta đã lớn hơn và quan niệm về Tết đã thay đổi?

Anh tôi

Anh tôi

Cầm nén hương trước ảnh người quá cố Cố kìm lòng mà vẫn thấy đau Tết năm trước còn chén thù chén tạc

back to top