Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tại sao tôi phải bước đi một mình?

2014-09-17 01:32

Tác giả: Nguyễn Hằng Nga


Yêu 24/7 - Tôi vẫn tin một ngày nào đó sẽ gặp một người đàn ông phù hợp và yêu thương tôi thật lòng. Cũng chẳng biết “bao giờ duyên số mới rơi”. Tôi không phải là người vội vã, tôi vẫn bước đi thật chậm rãi. Và dù người chưa đến, tôi vẫn sống cuộc đời của riêng tôi. Thời gian trôi, dòng đời trôi, từng từng, từng người một đã đến và đi. Tôi sẽ nắm tay người cuối cùng chịu ở lại bên tôi.

***

Có một người hỏi tôi rằng tại sao tôi luôn muốn tự mình làm mọi thứ, gạt đi sự quan tâm, giúp đỡ của người khác.

Thực ra thì là con gái ai mà không muốn được yêu thương, chăm sóc. Trong cuộc sống, những người quan tâm đến bạn là bố mẹ bạn, một vài người bạn thân và người có tình cảm với bạn (có thể là người yêu hoặc người đang theo đuổi bạn). Sự quan tâm của bố mẹ dành cho bạn là vô hạn, vô điều kiện. Bạn bè dù có thân nhau đến mấy cũng chỉ quan tâm bạn đến một mức độ nào đó thôi. Còn người có tình cảm với bạn, sự quan tâm của họ có thể nồng nhiệt, ngọt ngào vào những phút ban đầu, nhưng sự quan tâm đó cũng chỉ là hữu hạn. Đến khi tình phai nhạt, đổ vỡ, chia ly, mối quan hệ giữa hai người đã từng yêu nhau nhiều người còn không bằng người dưng.

Vậy nên tôi cũng không hy vọng có người sẽ yêu thương tôi như yêu thương chính bản thân họ. Có nhiều người đã đến và bước qua cuộc đời tôi. Họ đến với tôi, tìm hiểu tôi tựa như tìm hiểu một cái gì đó mới lạ mà họ muốn khám phá thôi. Sau đó họ lại mải miết đi trên con đường của riêng họ, tuyệt nhiên không ngoảnh đầu nhìn lại. Chưa một ai từng muốn sẽ cùng tôi đi hết chặng đường dài còn lại.

đi một mình, độc thân, tự do

Bạn tôi bảo là con gái dù mạnh mẽ, độc lập đến đâu, khi đứng trước người đàn ông của mình cũng nên tỏ ra mềm yếu một chút, ngốc nghếch một chút. Có những việc kể cả mình làm được cũng nên để cho họ làm, không nên cứ ôm đồm quá, chỉ tự làm khổ mình thôi. Tôi cười nhạt. Biết nói thế nào nhỉ? Tôi cũng đã từng yêu. Khi chiếc máy tính của tôi hỏng tôi chỉ mong có người yêu giỏi công nghệ thông tin. Khi bóng điện hỏng tôi cũng mong người yêu có thể giúp tôi sửa nó. Nhưng sự thật là hai mấy tuổi đầu tôi vẫn phải tự mình làm mọi thứ, tự lo liệu được cuộc sống của mình. Bây giờ tôi độc thân, sống cùng một cô bạn thân và cả hai chúng tôi đều có thể lo cho bản thân mình.

Có những việc bạn cứ tưởng là mình không thể làm được khi bạn là con gái. Con gái thì được gọi là phái yếu, chân yếu tay mềm, mong manh như một cánh hoa. Nhưng khi cuộc sống đẩy bạn vào những hoàn cảnh mà bạn không thể không hành động thì lúc đó bạn sẽ biết khả năng của mình đến đâu. Có những việc tưởng như không làm được thế mà lại làm được đấy. Cái này có được gọi là bản năng sinh tồn không nhỉ?

Tôi luôn cố gắng học cách tự làm mọi thứ trong khả năng có thể, chỉ có những việc thật sự quá sức với tôi, tôi mới phải nhờ đến sự giúp đỡ của người khác. Không phải tôi sợ mắc nợ họ, chỉ là tôi cảm thấy mình làm được thì cứ làm cho chủ động. Khi bạn quá phụ thuộc vào người khác thì khi họ không còn tồn tại trong cuộc sống của bạn nữa, bạn sẽ cảm thấy hụt hẫng và bối rối.

Tôi nghĩ nếu ai yêu những người con gái như tôi thì họ có thể hoàn toàn yên tâm. Bởi vì dù họ có phản bội tôi, có bỏ rơi tôi thì tôi cũng không bao giờ níu kéo hay có thể suy sụp vì thất tình được. Tôi có thể khóc lóc vật vã, khổ sở đớn đau lúc đầu, nhưng sau đó tôi lại trở về với cuộc sống bình thường của mình. Vì không có họ thì tôi vẫn sống nên họ có thể yên tâm yêu người khác, hạnh phúc với người khác mà không phải cảm thấy áy náy với tôi.

24 tuổi, sống độc thân, nhiều lúc tôi cũng muốn có một bàn tay thật ấm nắm lấy tay mình, một vòng tay thật rộng ôm lấy mình và một bờ vai để tựa mỗi khi thấy mệt mỏi. Nhưng người ấy chưa đến và tôi cũng không đi tìm. Tình yêu lúc ngọt ngào nhất là lúc mới yêu, rồi cái vị ngọt ấy cũng nhạt dần theo năm tháng. Khi bạn đã quen với mật ngọt, thật khó để có thể nuốt trôi những đắng cay. Khi bạn yêu một người (thật lòng) cũng giống như bạn ôm một bó hoa hồng toàn những gai là gai vào lòng. Sắc hoa rực rỡ làm bạn quên mất là nó cũng có gai. Đến khi nhận ra thì vết thương đã rỉ máu từ bao giờ.

Nói như vậy không có nghĩa là tôi sẽ đóng chặt cánh cửa lòng mình. Thực ra tôi vẫn chờ ngày người đến thương tôi và nếu người chưa đến thì tôi vẫn sống cuộc đời của mình, vẫn làm những điều mình muốn làm. Tại sao tôi phải nghĩ đến việc bao nhiêu tuổi thì lấy chồng, chồng tôi sẽ là người như thế nào. Người ta có nhiều cách để khiến mình hạnh phúc, không nhất thiết là cứ phải gắn chặt cuộc đời mình với một người đàn ông thì mới gọi là hạnh phúc.

Tuổi trẻ của tôi vẫn lặng lẽ trôi đi như thế. Tôi vẫn tin một ngày nào đó sẽ gặp một người đàn ông phù hợp và yêu thương tôi thật lòng. Cũng chẳng biết “bao giờ duyên số mới rơi”. Tôi không phải là người vội vã, tôi vẫn bước đi thật chậm rãi. Và dù người chưa đến, tôi vẫn sống cuộc đời của riêng tôi, vẫn làm những gì mình thích, vẫn cảm nhận cuộc sống của một cô gái tự do. Thời gian trôi, dòng đời trôi, từng từng, từng người một đã đến và đi. Tôi sẽ nắm tay người cuối cùng chịu ở lại bên tôi.
  • Nguyễn Hằng Nga

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Nguyễn Hằng Nga

Blog: https://iamnga.home.blog/

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

Buông bỏ - Buồn buông

Buông bỏ - Buồn buông

Từ bỏ đôi lúc không phải là hèn nhát mà là dũng cảm, dũng cảm buông tay để có cơ hội. Khoảnh khắc ấy bạn đã lựa chọn con đường hạnh phúc riêng cho bản thân. Cánh cửa này khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra. Buông bỏ chính là một khởi đầu mới cho một kết thúc buồn.

Niềm kiêu hãnh

Niềm kiêu hãnh

Mà tôi tin là tất cả những người dân của đất nước sẽ thấy rất kiêu hãnh rất hạnh phúc khi nhìn hình ảnh của Tổ quốc, hình ảnh của đất nước được bay cao đầy khí phách, đầy oai hùng và thật đầy rất nhiều kiêu hãnh chứa đựng trong đó, và sẽ thêm yêu đất nước mình.

back to top