Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sau tất cả, bên con vẫn luôn có một gia đình

2016-10-08 01:35

Tác giả:


blogradio.vn - Sau tất cả, con nhận ra đối với con trên thế giới này, điều quan trọng nhất chỉ có hai từ. Đó là: GIA ĐÌNH

***

Đã lâu lắm rồi con mới có lại cảm giác nhớ nhà, nhớ ba má, nhớ đứa cháu bé bỏng của mình và nhớ tất cả những gì của nhà mình ba má ạ!

Có lẽ 4 năm sống ở Sài gòn là 4 năm con đã thay đổi bản thân mình nhiều nhất. Từ cô bé nhút nhát, tự ti ngày nào giờ đã có thể cởi mở, hòa đồng được với mọi người. Con còn nhớ cái ngày bước lên xe vào thành phố bon chen và nhộn nhịp này, con đã hồi hộp lo lắng rất nhiều. Đã có biết bao suy nghĩ trong con lúc đó hiện liên, con sợ, sợ phải làm quen với một môi trường mới, sợ phải tiếp xúc với nhiều người, sợ thay đổi con người mình và rồi câu nói quen thuộc “Cố lên con gái nhé!” của ba má đã như lấy lại niềm tin cho con rất nhiều.

Ngày đầu tiên sống ở một thành phố lạ, con còn nhớ ngày ấy mưa rất nặng hạt, đường phố thì lúc nào cũng đông đúc và ngập nước, con đã lạc gần 3 tiếng đồng hồ mới có thể tìm được đường về nhà để sau này khi có bản đồ bên cạnh rồi con vẫn nhận ra hầu như con đường nào ở đây cũng có dấu vết bị lạc không hồi kết của mình. Rồi những ngày tiếp theo đó là chuỗi ngày con tập tành đi làm thêm, những buổi học vừa kết thúc là lại lật đật đạp xe thật nhanh đến chỗ làm vì sợ trễ giờ. Kết thúc một tháng đầu thử việc tiền chưa kịp cầm nóng tay đã phải đóng sạch vào tiền phòng, con đã tự tạo cho mình làm quen với cách xưng hô, cách ứng xử với những tình huống không mong muốn đối với những người khiếm nhã dành cho mình.

Sau tất cả, bên con vẫn luôn có một gia đình

Có những lúc bước chân về đến phòng, con mệt đến nỗi chỉ muốn nằm ườn ra không làm bất cứ gì cả, để nhắm mắt lại và ngủ một giấc thật ngon. Quả thật để một đứa chưa va chạm bên ngoài như con phải chịu áp lực từ nhiều phía quả thật rất khó khăn. Nhiều đêm, chỉ vừa nghe giọng ba hoặc má nói trong điện thoại, nước mắt con đã sẵn trực tuôn trào, một phần vì quá nhớ một phần vì tủi.

Con nhớ cái lần đầu tiên bị chủ nhà đuổi đi vì không có tiền phòng, lần đầu tiên trong người đến tờ 500đ giữ xe đi học cũng không có, lần đầu tiên được đứa bạn cũng lớp bẻ cho nửa ổ bánh mì vì thấy con nhịn đói, lần đầu tiên bị trộm vào nhà lấy đi những thứ con yêu quý, lần đầu tiên thất tình mối tình gần 5 năm…Để rồi khi nghe ba gọi điện hỏi thăm: “Vẫn ổn chứ con?” con chỉ biết òa khóc nức nở như một đứa trẻ lên ba, khóc vì nhớ nhà, khóc vì sợ, khóc vì lạc lõng và hụt hẫng giữa chốn đông người, khóc vì biết bao ấm ức con giấu bao lâu nay như được giải thoát. Không chần chừ một chút nào con đã xách ba lô bắt xe đi 16 tiếng để về nhà, để được trở về nơi con được yêu thương, được cảm thấy mình bé bỏng và an toàn nhất. Thế nhưng thời gian đã giúp con nhận ra, nếu ta không thể chấp nhận đối mặt với những khó khăn, thử thách của cuộc sống này thì con mãi mãi không bao giờ trưởng thành và khôn lớn được.

Sau tất cả, bên con vẫn luôn có một gia đình

Rồi cái lần con nhận ra sự quý giá của tính mạng khi bị sốt nặng đến nổi hôn mê phải nhập viện, lúc đó con mới thấy mình thèm được sống đến mức nào. Một đứa chưa làm được gì cho đời, chưa báo hiếu được cho ba mẹ mà ra đi thì quả thật quá ấm ức, vậy nên con luôn xem những đứa nhảy cầu vì thất tình thật là ích kỉ.

Ba má biết không? Đã có nhiều lần ba má tự trách bản thân vì không giàu có như những gia đình khác, không thể cho con cuộc sống sung sướng như những đứa bạn hàng xóm, nhưng con lại cảm thấy phải cảm ơn ba má rất nhiều vì điều đó, con luôn cảm thấy tự hào về gia đình mình, vì nhờ ba má con được sống cuộc sống tự lập, tự chịu trách nhiệm với bản thân mình sớm hơn so với bạn bè. Con đã biết cách sử dụng đồng tiền, thời gian và sức khỏe một cách hợp lý, đã biết giải quyết những công việc đầy áp lực, biết nhu và cương khi cẩn thiết, biết cách yêu thương bản thân hơn, và đã biết cách hòa nhập với đám đông một cách dễ dàng nhất. Khi trải qua những năm tháng khó khăn ở đây, con nhận ra bản thân mình chai lì ra sao, suy nghĩ của mình chín chắn hơn hẳn và con yêu ba má nhiều đến thế nào. Con thầm cảm ơn ông trời để con được làm con của ba má, để con được yêu thương và được lắng nghe. Nếu được chọn lại một lần nữa con vẫn mong rằng mình sẽ mãi là đứa con giá bé bỏng của ba má.

Sau tất cả, con nhận ra đối với con trên thế giới này, điều quan trọng nhất chỉ có hai từ. Đó là: GIA ĐÌNH

© Hà Thị Tô Ly – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chữa lành hay chắp vá?

Chữa lành hay chắp vá?

Làm mọi điều để quên đi, nhưng khi ngồi lại, họ vẫn thật đau đớn và đáng thương. Rồi vết sẹo trong tim sẽ ở lại đó cho đến khi con tim kia ngừng đập, và trái tim ấy cũng thật buồn khi luôn dè chừng, không thể mở ra lần nữa mà không nghi ngờ hay lo sợ.

Tuổi 16 khó quên

Tuổi 16 khó quên

Chúng tôi hàn huyên tâm sự suốt một đêm dài, đến gần sáng mới bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Đến khoảng 9h sáng tôi mới thức dậy, tôi thấy mình đang ôm Huy, nhìn gần mới thấy rõ, cậu ấy... đẹp... trai quá.

Về anh ơi

Về anh ơi

Hay là mình về đi! Về những ngày anh em ta còn nhỏ Để anh em mình cùng được bên cạnh mẹ

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Mẹ cha chuẩn bị thùng to, thùng nhỏ cho con mang theo hương vị quê nhà, trong hành trang của con còn có tình yêu thương của gia đình mình, con mang theo ước mơ của mẹ cha, mang theo khao khát và mong chờ vào năm mới sung túc.

Ngày đến trường

Ngày đến trường

Tạm biệt nhau để có ngày ta gặp lại Bạn của tôi người bạn thuở xuân xanh Ngày xưa đó phượng hồng áo trắng Ghế nhà trường năm tháng bên nhau.

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Bóng tối có đáng sợ đến mức nào cũng không đáng sợ bằng việc chấp nhận ở trong bóng tối mà không kịp đợi ánh sáng đến.

Nỗi lòng

Nỗi lòng

Ba nó, một người đàn ông nay đã chễm chệ ở cái tuổi vang danh sự nghiệp, tay vẫn đang cầm chén cơm vừa nhận từ người vợ mà ông đích thân đi xin cưới khi còn là cậu thanh niên 18 tuổi không gia đình, không sự nghiệp, không có lấy một tiếng thơm. Giọng ông có hơi chút khàng khàng, khiến bã vai của nó run run vì giật mình.

Tình yêu ấy ngây thơ

Tình yêu ấy ngây thơ

Tớ cũng có một tình yêu tuổi học trò như bao người. Chỉ là nó có chút đau khổ. Có chút day dứt và cay đắng.

Đôi ta

Đôi ta

Hạnh phúc từ đây, màu nắng ấm An lòng duyên thắm, vẹn tình chung.

VIẾT CHO EM

VIẾT CHO EM

Viết cho em, tôi viết cho em Viết tình ta, bài thơ mùa hạ Có ngàn hoa dưới trời tươi nắng Có tình ta còn đôi chút xa…

back to top