Dù hạnh phúc hay khổ đau thì bên mình vẫn có một gia đình
2016-09-13 01:05
Tác giả:
Một câu chuyện về nỗi lòng của cô gái thi trượt đại học và nhận được sự yêu thương của cha mẹ mình
Trượt đại học, Khánh Hà vô cùng tuyệt vọng. Không chỉ có bố mẹ mà chính cô cũng đã kỳ vọng vào bản thân quá nhiều.
Lúc xem xong điểm chuẩn, Thùy nắm lấy tay cô, chừng như muốn an ủi. Hai đứa bạn thân, một đứa đỗ một đứa trượt, thật trớ trêu. Thùy không biết phải nói thế nào, cũng không biết nên vui hay nên buồn trước tình huống trái ngang thế này. Cô tỏ ra lúng túng. Khánh Hà đành vui vẻ, bình thản nói:
- Tớ không sao - Nhưng thực sự nước mắt nuốt ngược vào trong mặn chát.
Chỉ mới ngày hôm qua đây thôi, Hà còn sống trong trạng thái hạnh phúc. Điểm chuẩn dự kiến đang giảm và điểm thi của cô thì chênh tới hơn điểm lận. Hà nhìn thấy lấp lánh niềm vui trong mắt mẹ và cái vỗ vai khích lệ của bố mặc dù ông không nói gì. Cô cũng đã định sẽ tự thưởng cho mình một chiếc váy hàng hiệu tuyệt đẹp vào ngày hôm nay.
Giờ thì... nó chỉ còn trong giấc mơ nhẹ nhàng của cô đêm qua.
Hà không biết làm cách nào mình có thể về nhà được trên chiếc xe đạp từ quán net trở về trong cơn mưa xối xả. Thấy cô con gái vẫn hay nũng nịu mình ướt lướt thướt, mẹ cô giục:
- Con sao vậy? Vào tắm ngay đi không ốm đấy.
- Không đâu mẹ - Hà mỉm cười.

Hà lúc ấy chỉ muốn bật khóc, muốn ôm lấy người mẹ sinh ra cô, nhưng mà người cô đang ướt. Cô kìm lòng lại.
- Không phải mua đâu. Mẹ đã mua rồi. Con nhìn trên bàn xem. Chúc mừng sinh nhật con nhé! – Mẹ nói.
Hà nhìn ra chiếc bàn theo tay mẹ. Những đóa hoa lan cát tường, loài hoa cô yêu thích hơn cả hoa hồng, đang chúm chím nụ. Chỉ có một bông đang nở xòe cánh như nụ cười tươi rói chúc mừng cô nàng thêm một tuổi mới.
- Con cảm ơn mẹ! - Hà nói mà nước mắt rơm rớm.
Tắm táp xong, cả nhà ăn cơm sớm để tổ chức sinh nhật. Cô cố vui, thổi tắt ngọn nến cuối cùng. Chiếc bánh sinh nhật với lớp kem trắng ngần, mấy bông hoa hồng nhỏ nhắn và một lớp ruy băng quấn quanh vỏ bánh. Đẹp, nhưng với Hà chẳng ý nghĩa gì.
Cậu em trai nhỏ, học lớp 2, bước tới tặng chị một quyển sổ nhỏ, để chị ghi nhật ký về những hồi ức tốt đẹp. Thằng bé nói thế, Hà cũng muốn có hồi ức tốt đẹp để viết.
Mẹ thì tặng một chiếc váy mới, đẹp không kém váy hàng hiệu mà cô thích. Bố tặng đôi bông tai, nói con gái mà vào đại học cũng cần làm điệu. Hà cũng muốn thử, nhưng tự nhiên thấy mình không xứng đáng.
Sáng nay, định biết điểm xong sẽ mời mấy đứa gần nhà tụ tập một bữa ngoài quán hát hò. Nhưng lúc này, chẳng vui vẻ gì mà lại đi hát. Hà quyết định sẽ chỉ ở nhà. Mẹ vui mừng, lúi húi chuẩn bị làm cơm cả buổi chiều.
- Chị ơi, cười kìa chị - thằng bé nhắc khi chụp ảnh lưu lại tuổi 18 cho chị. Khoảnh khắc này sẽ mãi mãi khắc ghi với cảm giác thất vọng nặng nề. Một ngày trôi qua quá dài.
Khuya rồi, Khánh Hà bước ra ngoài ban công lặng lẽ, có gió mát. Sao sáng nhấp nháy trên bầu trời nhưng không vơi được cái màn đêm đen đặc trong lòng cô gái vừa sang tuổi mới.
- Con làm gì thế? Sao vẫn chưa đi ngủ? - Tiếng mẹ vang lên làm Hà bất giác giật mình - Muộn rồi đấy!
Hà mỉm cười:
- Dạ vâng, con đi ngủ đây ạ.
Khi mẹ chuẩn bị quay bước đi, Hà bỗng thấy mình gọi lại:
- Mẹ ơi, con...
- Con ngủ sớm đi. Có gì mai hãy nói.
- Vâng.

Hà trở vào phòng. Trong giấc mơ lúc vừa mới đặt mình xuống, Hà thấy mình lao từ ban công xuống. Thấy tiếng mẹ gọi thất thanh:
- Hà ơi Hà, đừng! Con!
Nhưng lúc ấy nhanh lắm, Hà thấy thân ê ẩm, nhưng lại rất nhẹ nhàng, bay lên, bay lên trên không trung thoang thoảng gió và sao.
Hà nhớ lại mẹ từng đạp xe cả chục cây số để đưa cho cô cuốn sách để quên khi cô học trên huyện, bố từng cõng cô hàng chục dặm tới bệnh viện khi cô bị tiêu chảy vì ngộ độc thực phẩm. Còn cậu em bé nhỏ, người để dành cả hộp kẹo ngon nhất mà mình thích cho chị, sao cô đã quên? Càng nghĩ tới họ, cô lại càng thấy đau buồn hơn.
Nhưng cô biết làm gì khác đây? Thi lại thêm một năm nữa ư? Một năm nữa biết làm gì khi bạn bè vào đại học cả? Cái giảng đường ngày nào ôn thi giờ đã trống vắng. Người cần ôn chưa tới và người vừa thi thì đã đi xa quá rồi.
Đi học may, làm bánh, đi phu hồ, sửa xe, bán chè... đó chính xác là những gì mà cô nghĩ tới lúc này.
Rồi cô sẽ học liên thông, học tại chức, vừa học vừa làm hay là sẽ lấy chồng, sinh con, lẩn quẩn trong nhà, cơm ăn ngày ba bữa.
Những sự lựa chọn như một cách giải thoát, thật quá hèn nhát? Cô đã không dám đối mặt với những người yêu thương, đặc biệt là không dám đối diện với danh dự của chính mình. Nỗi xấu hổ, dằn vặt, cái nhìn khinh bỉ và thương hại của kẻ khác liệu còn đáng sợ hơn việc tự vẫn hay sao.

...Trong mơ màng, cô thấy mẹ đang ở bên cạnh, đắp khăn vào trán cho cô.
Mẹ lẩm bẩm:
- Con sao thế này? Sốt cao quá! Chắc tại vì dầm mưa rồi.
Đêm ấy, Khánh Hà sốt cao. Người lúc nóng lúc lạnh. Khi mở mắt ra, Hà chỉ biết khóc, ôm lấy mẹ:
- Mẹ... mẹ ơi... con trượt đại học rồi.
Mẹ vỗ về:
- Không sao đâu con. Mẹ cũng đoán thế. Nhưng sao con lại hành hạ bản thân đến thế này? Con định để cả nhà đau buồn khi thấy con không được khỏe hay sao?
- Mẹ... mẹ... con xin lỗi.
- Con cứ nghỉ ngơi đi, đừng lo lắng, cũng không phải xin lỗi mẹ. Chỉ vì chút chuyện không thi đỗ đại học cũng không thể khiến niềm yêu thương của cha mẹ dành cho các con giảm đi. Kì vọng vào con không có nghĩa là nếu con không đạt được, bố mẹ sẽ trách phạt, vì con đã cố gắng hết sức rồi. Thế nên, hai chúng ta tự hào về con. Tùy con lựa chọn, con có thể xuống học nghề hoặc thi lại vào năm sau, nếu con muốn. Hãy cố lên nhé! Con sẽ mau khỏe lại thôi - Mẹ vừa thay khăn trên trán vừa an ủi.
- Con yêu mẹ - Khánh Hà rớm nước mắt - Con sẽ cố gắng để cả nhà mình không thất vọng về con nữa. Năm sau, con nhất định sẽ thi đỗ.
- Ừ. Mẹ ủng hộ con. Lần sau đừng dại dột nữa nhé. Có gì hãy nói với mẹ, đừng hành động một mình. Con hãy nhớ, con luôn có yêu thương dẫn lối, và nhà luôn là nơi để con về.
Đúng vậy. Dù hạnh phúc hay khổ đau, cha mẹ luôn là người yêu thương ta nhất. Hãy trân trọng sự sống, trân trọng từng giây phút ở bên cha mẹ của ta, đừng để khi mất đi mới cảm thấy nuối tiếc, bạn ơi. Tôi chúc mừng bạn đã đỗ đại học, và nếu không thi đỗ thì cũng hãy luôn lạc quan yêu đời, luôn ở bên người mà bạn yêu thương.
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Có thể bạn quan tâm: Chiều sâu của sự sẻ chia
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.
Một thời thanh xuân ngọt ngào
Có những người bước vào đời ta rất khẽ, nhưng ở lại thật lâu trong ký ức. Anh đến trong những ngày hè đầy nắng gió Cao Nguyên, mang theo mùi hương dịu nhẹ và sự chín chắn của một người đàn ông trưởng thành. Giữa những rung động đầu đời, khoảng cách tuổi tác, gia đình và lựa chọn khiến chúng tôi lạc nhau. Dẫu không đi cùng nhau đến cuối con đường, anh vẫn mãi là một phần thanh xuân đẹp đẽ, dịu dàng và đầy tiếc nuối của em.
Một lần nhớ về Ngoại
Nhà ngoại tôi khá rộng, phía trước có một vườn rau cùng với một cây xoài to choảng đến nỗi phải ba bốn đứa cỡ tôi mới ôm xuể. Mùa xoài về, trái xum xuê đủ cho cả đám con nít trong làng ăn cả tháng. Từ vườn, đi thẳng ra sau sẽ tới gian bếp. Gian bếp được xây bằng gạch, không trát vữa. Bếp được đặt trên một bệ xi măng, phía dưới là một khoảng không gian dùng để chất củi. Mùa đông đến, đây là nơi ấm nhứt nhà. Tôi hay ở dưới này với bà tôi, vừa để giữ ấm, vừa để ăn những món ăn mà ngoại ưu ái cho tôi ăn trước. Khi thì một xiên thịt, một con cá nhỏ, hay đơn giản là một trái bắp nướng. Nằm chếch với gian bếp về phía sau là một chuồng bò kiểu cũ, mái lợp bằng rơm lấy từ ụ rơm to đùng đối diện.






