Non nước Ninh Bình
2025-06-07 17:30
Tác giả:
Dương Trần
blogradio.vn - Thầm nghĩ chính nơi đây, hàng mấy trăm năm trước đã từng có các bậc anh hùng của dân tộc tung hoành, tôi lại càng dấn bước mạnh hơn, chắc hơn, tựa hồ như cơ thể được tiếp thêm một luồng sinh lực của nơi khí thiêng hội tụ, vạn vật quy hòa.
***
Vùng Hoa Lư – Ninh Bình quả thật là một vùng đất địa linh nhân kiệt, cảnh sắc không đâu sánh bằng. Ngay từ lúc đặt chân tới nơi đây, tôi đã phải gật gù mà than phục tài trí của những bậc cha ông xưa kia đã khéo chọn chỗ để đóng đô. Tôi bước đi trên con đường rộng, xung quanh là những dãy núi cao và hiểm trở, xa xa là lấp loáng dòng soongg quanh năm chảy nước xanh trong. Vừa đi, tôi vừa lâng lâng một cảm xúc kì lạ. Vừa bồi hồi, náo nức, lại tự hào, kiêu hãnh. Thầm nghĩ chính nơi đây, hàng mấy trăm năm trước đã từng có các bậc anh hùng của dân tộc tung hoành, tôi lại càng dấn bước mạnh hơn, chắc hơn, tựa hồ như cơ thể được tiếp thêm một luồng sinh lực của nơi khí thiêng hội tụ, vạn vật quy hòa.

Nhưng đẹp nhất của Hoa Lư không phải là những dãy núi cao bao bọc cả một vùng đồng bằng rộng lớn hay là những hôm nắng đẹp dìu dịu. Đó chỉ là minh chứng cho thấy tài trí trong cộng cuộc dựng và giữ nước của ông cha. Muốn thăm thú, du ngoạn và thưởng thức chất thiên nhiên của vùng này, người ta phải tới khu Tràng An mới chính xác. Đây là một khu du lịch có cả bàn tay của thiên nhiên và con người cùng góp vào để tạo nên một nơi non nước hữu tình, nghìn năm có một. Tôi lấy làm thích thú khi được chèo những chiếc thuyền độc mộc, xuôi theo dòng sông, lướt qua những dãy núi cao như gươm chọc trời, chui vào những hang đá sâu trong lòng núi. Những hang đá được nước mài mòn qua hàng triệu năm đã tạo nên vô số hình thù kì quái. Tôi có cảm tưởng như dòng nước chảy là một người thợ đục đẽo miệt mài và tỉ mỉ hoàn thành tác phẩm của mình bất kể thời gian và công sức. Và ngay lúc này, phô diễn trước mắt chúng tôi chính là những đường nét chạm trổ vô cùng kì công và tinh xảo mà có lẽ những người thợ lành nghề và khéo tay nhất trên thế gian cũng khó lòng mà làm được.
Đi qua những hang đá, thuyền lại chảy xuôi ra ngoài trời. Vừa qua một cái hang dài và sâu, tôi ngỡ ngàng khi nhìn thấy từ hai bên bờ, những bãi lau sậy như những hàng người đứng dọc hai bên bờ sông đang đón chào du khách tới thăm một vùng đất có một không hai trên thế giới. Nước sông trong và mát rười rượi. Trời chỉ dám điểm tô thêm một tí nắng như thể làm hoàn hảo thêm hành trình của những du khách. Phía xa hơn, những ngọn núi khổng lồ và to lớn giống như những vị mãnh tướng thời xưa, vẫn uy nghiêm, hùng dũng đứng sừng sững như những linh thần bảo vệ vùng đất có lịch sử trên dưới ngàn năm này.
Thuyền tôi cập bến vào một vùng đảo nhỏ trên sông. Ngay tai nơi đây, người ta đã cho xây dựng một ngôi chùa to lớn, cổ kính và trang nghiêm. Những mái ngói cong vút, những ngọn cờ phấp phới trong gió, khói hương lan tỏa đang chờ những đoàn người hành hương từ khắp miền tổ quốc. Tôi đứng ngay trước thềm của đảo, ngắm nhìn một vùng quang cảnh rộng lớn với sông, với núi, với những con thuyền đang xuôi dòng nước chảy, miệng ngâm nga mấy câu thơ không biết có từ bao giờ.
Nhưng Ninh Bình không chỉ nổi tiếng vì cảnh đẹp, mà còn hút hồn người với món ăn đặc sản: dê núi. Nói rằng món ăn này hút hồn người quả không sai. Dê nơi đây luôn leo trèo trên những vách núi cao, gần như dựng đứng nên thịt của chúng rất săn và chắc. Nếu những tảng thịt ấy được vào tay một người đầu bếp có hạng, hẳn anh ta sẽ có thể làm ra được vô số món ăn khác nhau. Thịt dê núi ăn chắc nhưng không dai, lại có phần mềm những không bị bã và nhũn. Nếu được trộn và nấu cùng nhiều loại gia vị khác nhau, món thịt nơi đây chắc sẽ thành đệ nhất ẩm thực. Tôi từng nghe nói rằng thịt dê vùng này chỉ dành cho vua chúa ngày xưa. Nếu quả đúng thế, thì hẳn miếng thịt mà tôi sắp ăn tới đây sẽ khiến tôi đứng cùng hàng với vua chúa ngày xưa mất.
© Trần Minh Dương - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hồi Ức Hoa Dã Quỳ (Phần 1) - Cuộc Gặp Định Mệnh | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






