Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những người cô đơn ấy đến bao giờ mới mạnh mẽ bước ra?

2020-08-23 01:28

Tác giả: Nguyễn Thị Thu Thảo


blogradio.vn - Những người cô đơn thường mạnh mẽ trước người khác nhưng tự yếu đuối trước gương, tự yếu đuối với bản thân mình, tự mình khóc, tự mình nhìn thấy nỗi đau, tự mình an ủi, tự mình vực dây. Và những người cô đơn ấy đến bao giờ mới mạnh mẽ bước ra?

***

Bạn có từng nghe về câu chuyện của những người bạn, những người bạn với tâm trạng là cả một bầu trời cảm xúc. Đó là những người mà đôi khi bạn có thể gọi là những người bạn tri kỉ khi luôn là người lắng nghe câu chuyện của bạn, luôn ngồi hàng giờ để chia sẻ cùng bạn, là người mà bạn có thể tin tưởng để chia sẻ mọi thứ, là người nhìn thấu tâm trạng của bạn và thậm chí đôi khi còn hiểu bạn một cách bất ngờ và đưa ra cho bạn những hướng giải quyết trong bế tắc.

Nhưng bạn cũng biết khi đến lượt bản thân họ, họ lại mông lung giữa rất nhiều suy nghĩ, họ bơ vơ lạc lõng giữa những hướng đi, những sự chọn lựa, những bế tắc mà không biết nên chia sẻ cùng ai. Đôi khi bạn sẽ thắc mắc, thắc mắc tại sao bạn luôn tin tưởng họ để chia sẻ câu chuyện của mình cho họ nhưng đến khi họ có chuyện gì đó người họ tìm đến lại không phải là bạn. Bạn biết tại sao không, chỉ là họ đã quá bản lĩnh để là chỗ dựa cho bạn khi bạn yếu lòng, khi bạn bế tắc, khi bạn mất thăng bằng bạn có thể tựa vào và tìm đến họ.

Không phải họ không muốn cho bạn biết, cũng không phải họ không xem bạn là quan trọng mà do chính họ đã quá coi trọng bạn nên vô hình chung đã tự xây nên cho bản thân mình một màn chắn, một vỏ bọc vô hình cho bản thân. Họ cũng quên mất đi cách chia sẻ những bế tắc, những nỗi đau của mình với người khác, lâu dần sẽ trở thành thói quen, rồi lại thành nỗi sợ. 

3

Và rồi vỏ bọc vô hình ấy, cứ lớn dần lớn dần lớn dần mãi tạo nên thứ mà người ta vô tình không biết mà cũng chắc dám nhắc tới đó chính là sự cô đơn.

Có những câu chuyện về con nhím xù gai rồi bạn sẽ biết rằng một con nhím chẳng bao giờ muốn làm hại ai. Bạn biết không có những người luôn có một cuộc sống của riêng mình, họ không muốn xen vào cuộc sống của bất kỳ ai và cũng không muốn ai bước vào cuộc sống của chính họ. 

Họ nhạy cảm với tất cả mọi thứ, đôi khi một chú cún bị thương cũng khiến họ mủi lòng đau xót. Họ sống trong vùng an toàn, sống theo cách lặng thầm nhất mà họ không muốn gây chú ý với ai, cũng chẳng muốn ai xen vào, can thiệp vào cuộc sống của họ. Rồi sẽ có người sẽ nói tại sao không chịu mở lòng mà đưa mình ra thế giới bên ngoài. Nhưng rồi khi nhìn lại, họ cũng có lý do của riêng mình, đôi khi vì sợ.

Họ sợ thế giới bên ngoài mà họ vô tình bị cuốn trong cái vỏ ốc sên của mình, họ sợ người lạ, họ tránh xa thế giới bên ngoài họ sợ bản thân mình sẽ bị tổn thương. Như con nhím xù lông, họ cũng sợ chính bản thân mình sẽ làm tổn thương những người khác nên luôn cố gắng tạo lớp gai nhọn để đẩy người khác ra xa, càng xa họ càng tốt. Họ không muốn vậy, chỉ là họ sợ, rồi lại vô tình lâu dần, lầu dần lại đắm chìm trong cái vỏ bọc mang tên cô đơn.

Bạn có bao giờ nghĩ về những người mạnh mẽ. Hẳn là trong cuộc sống bạn đã từng gặp những người mạnh mẽ rồi đúng không? Tôi đã từng thấy có nhiều người lúc nào cũng vui vẻ và tràn đầy năng lượng, lúc nào cũng luôn mang đến cho mọi người sự một không khí năng động, tràn trề năng lượng. Cuộc sống của họ là hai thế giới khác biệt, sự khác biệt đôi khi còn rạch ròi đến đau nhói. Họ là người chia sẻ niềm vui cho mọi người, đến những nỗi buồn họ không còn biết cách nào để chia sẻ mà tự ôm lấy mà gặm nhấm riêng mình. 

doi_khi_4

Rồi bạn sẽ thấy có một cô gái mạnh mẽ đến đau lòng. Một cô gái có thể tự làm tất cả mọi việc, cô ấy luôn mạnh mẽ và kiên cường, cô ấy luôn giúp đỡ mọi người, mọi thứ, cô ấy muốn mình có thể che chở cho mọi người. Nhưng đến khi về mình lại một mình, cũng chẳng muốn nhờ vả ai. Cô ấy sợ phải làm phiền người khác và cô ghét việc phải làm phiền người khác. Cô ấy mạnh mẽ là như vậy đấy nhưng đôi lúc vỏ bọc mạnh mẽ ấy đôi khi lại cảm thấy yếu đuối đến không ngờ, 

Những người cô đơn thường mạnh mẽ trước người khác nhưng tự yếu đuối trước gương, tự yếu đuối với bản thân mình, tự mình khóc, tự mình nhìn thấy nỗi đau, tự mình an ủi, tự mình vực dây. Và những người cô đơn ấy đến bao giờ mới mạnh mẽ bước ra?

© Nguyễn Thị Thu Thảo - blogradio.vn

Xem thêm: Tự thương mình sau những năm tháng thương người

 

Nguyễn Thị Thu Thảo

rất thích đọc sách, chụp ảnh, du lịch

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thế giới sau con hẻm

Thế giới sau con hẻm

Nắng lại vàng, gió vẫn lay và phía sau con hẻm ngập rác, hết rác rồi thì sẽ lại mộng mơ thôi. Giống như tâm hồn tôi, đã rất lâu rồi mới tìm thấy ánh nắng rực rỡ.

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Dù sau này năm tháng trôi qua, khi vô tình gặp lại, cậu vẫn là chàng thiếu niên có nụ cười ngọt ngào nhất. Cảm ơn vì đã làm cho những tháng ngày học trò vô tư của tôi trở nên rực rỡ và trở thành một miền ký ức tươi đẹp của sau này. Cảm ơn cậu, chàng trai.

Thanh xuân không trở lại

Thanh xuân không trở lại

Minh trở lại trường cũ cấp Hai, nhìn qua cửa sổ cái bàn thứ hai nơi Nguyên ngồi, kí ức nào đó chợt ùa về, dữ dội, như cơn mưa hối hả của chiều nay. Nhìn lớp học thật lâu, đôi khi miệng của Minh thốt ra hai từ “Nguyên ơi”.

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Nhưng rồi một ngày khi những tia nắng chiếu xuyên cửa phòng em, em mới biết mình đã bỏ lỡ bao nhiêu khoảnh khắc đẹp, nhận ra dù có bao nhiêu mối tình em đã mất niềm tin như thế thì cũng có sao. Em sẽ lại bắt đầu bình yên hơn hôm qua thôi.

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ lặng thinh không nói Đôi tay nhỏ xinh với lấy vạt áo mẹ đẫm mồ hôi Miệng bi bô những câu chữ con gói trong lòng “Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại”.

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Tôi gọi người là ‘thiên thần may mắn’ mà cuộc đời đã yêu thương ban tặng cho tôi. Cảm ơn người vì tất cả những điều tốt đẹp đã dành cho tôi. Và tôi muốn nói cho người biết “Cảm ơn vì đã luôn nắm chặt tay em”.

Miền Trung ơi, thương lắm!

Miền Trung ơi, thương lắm!

Tôi chưa bao giờ ngừng tự hào khi là một công dân Việt Nam, chưa bao giờ cảm thấy tình người ấm lên từng ngày như bây giờ khi đọc được những khoản tiền cứu trợ và thở nhẹ phào khi một ai đó được bình an trở về trong cơn lũ.

Em sẽ không vì phút yếu lòng ở bên một người không tình yêu

Em sẽ không vì phút yếu lòng ở bên một người không tình yêu

Đôi khi có những thứ làm chúng ta cứ ngỡ sẽ chẳng thể nào vượt qua nhưng đó chỉ là điều chúng ta suy nghĩ. Rồi thời gian sẽ trả lời tất cả. Thời gian sẽ giúp chúng ta xóa nhòa mọi thứ. Những người đã không còn muốn đi bên chúng ta nữa thì hãy để họ ra đi. Hãy giữ lại cho mình chút tự trọng cuối cùng. Đừng vì một chút yếu lòng mà đem cuộc đời mình vào một cuộc tình không tình yêu.

Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà

Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà

Rồi ba dặn "Xa quê nhiều vất vả Phải biết tự chăm sóc mình con nha Dù khó khăn cũng đừng nên gục ngã" Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà.

Ngày cha trở lại đời con

Ngày cha trở lại đời con

Dù ba vẫn cái kiểu vui vẻ hóm hỉnh như ngày xưa, nhưng con thấy rất rõ, thời gian không thật sự “phẫu thuật” cho vẻ ngoài của ba, mà là đã “phẫu thuật” cho tâm hồn của ba rồi.

back to top