Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những giọt nước mắt rồi sẽ khô đi

2017-09-12 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Tình bạn đó, tình yêu chưa nói ra, tớ không viết nên hồi kết đâu vì tớ biết cậu luôn ở bên cạnh tớ. Những giọt nước mắt rồi sẽ khô đi. Nỗi buồn sẽ chóng qua thôi. Tớ tin một ngày nào đó tớ sẽ đứng trên đầu ngọn sóng, băng qua nghìn trùng biển khơi, qua ngàn mây muôn hình muôn sắc và rồi tớ sẽ lại thấy cậu mỉm cười với tớ trong ánh tịch dương hôm nào.

***

Những giọt nước mắt rồi sẽ khô đi

“Ngoài biển khơi con tàu mờ dần cùng muôn ngàn tia nắng lấp lánh đậu trên mặt sóng. Trên triền dốc thoai thoải, tớ bước chậm rãi trong cơn gió đượm nồng mùa hè rực rỡ. Tớ thấy cậu từ xa như một bức tường rêu phong, loang lổ ẩm mốc, bên dưới là những bông hoa anh túc đang vào mùa nở rộ. Cậu vẫy tay chào tớ, cười thật tươi. Nhưng khi tớ tiến lại thì cậu biến mất. Tớ quên, cậu đã đi rồi. Ngày định mệnh ấy, bánh xe tàn khốc lăn qua người cậu, mặt trời cũng đã thôi mọc trên con đường tớ đi. Tớ nhớ cậu, mọi người cũng nhớ cậu. Tớ vẫn nhớ hình ảnh cậu cầm con mòng biển chạy nhảy trên sóng nước. Tớ bảo cậu thả nó ra đi. Cậu buông tay, chú mòng biển bay cao thật cao rồi lại sà xuống thấp dần. Chúng ta có quá nhiều kỷ niệm trong mùa hè năm đó.”

Kết thúc giờ chào cờ, tôi không vào lớp mà đến thẳng phòng dương cầm nằm khuất sau thư viện. Vừa đẩy cửa nhẹ, từng mảng bụi bay xộc ra, những hạt bụi dính trên tóc tôi. Lâu rồi không có ai ghé đến vì một người đã không còn chơi I have a dream vào mỗi sáng thứ hai. Bóng dáng cậu luôn đong đầy khắp nơi, kể cả bản nhạc cậu hay chơi, tôi vẫn nghe rất rõ. Giai điệu ấy tựa như tiếng sóng rì rào của biển cả. Tôi đang cố ghì chặt nhịp tim mình để không phải nấc lên từng cơn ngay tại đây, ngay tại căn phòng đầy ắp tiếng cười trong veo và những ký ức tươi sáng của hai đứa. Dĩ nhiên cậu không bao giờ muốn nhìn thấy tôi khóc.

“Tớ đang tập bài I will always love you, đến sinh nhật cậu tớ sẽ đàn tặng thay cho lời chúc. Ê, cậu đừng có trưng ra bộ mặt ngớ ngẩn như vậy chứ. Không vui à?”

Tôi mỉm cười đầy nuối tiếc. Hôm đó tôi đã trả lời cậu thế nào nhỉ. Thực sự tôi không nhớ nổi mình đã nói với cậu những gì nhưng những lời cậu nói với tôi, tôi chẳng quên, ngược lại tôi nhớ rõ từng câu, từng chữ.

Sinh nhật tôi chưa tới, tiếng dương cầm lặng im cùng với sự ra đi của cậu. Kể từ đó tôi không còn được nghe tiếng đàn du dương ấy nữa. Cậu đi đột ngột không nói với tôi lời nào cũng chẳng để tôi kịp nói với cậu câu tạm biệt.

Trên bàn là những tờ giấy soạn nhạc nằm ngổn ngang do cậu tự sáng tác có cả những mẫu giấy cậu vẽ nguệch ngoạc khi bị tôi chọc giận. Cậu viết chữ rất xấu. Tôi bảo cậu về nhà rèn thêm đi nếu không cậu có thể không được dự thi tốt nghiệp môn Văn đấy. Cậu thè lưỡi trêu tôi. “Mặc kệ tớ.” Nhưng tôi biết sau lưng tôi cậu âm thầm rèn chữ viết. Có lần tôi mượn tập cậu thấy chữ cậu đẹp hơn lúc trước rất nhiều.

Tôi đi loanh quanh, chạm tay vào từng đồ vật có trong phòng. Tất cả đều gắn liền với hình ảnh cậu. Góc cửa sổ ngập nắng nơi cậu vẫn hay ngồi ôn bài, rèm cửa màu cà phê sữa cậu trốn tôi những lần chúng tôi chơi trò trốn tìm. Phía sau cánh cửa ra vào, cậu giả ma hù tôi làm tôi suýt đứng tim. Và ban công đầy hoa rụng chúng tôi từng ngồi chơi oẳn tù tì, ai thua thì phải để cho đối phương nắm tay. “Cậu thua rồi, mau đưa tay đây nào.” Bàn tay cậu thật mềm, thật ấm, ôm trọn lấy bàn tay tôi. Cứ như vậy, chúng tôi siết chặt tay nhau, tung tăng men theo triền dốc đến cảng biển, nơi thuyền buồm neo đậu. Ngư dân lần lượt ra về, chỉ còn tôi và cậu đứng nhìn đường chân trời trong chiều muộn. Tôi còn ngửi được cả mùi của gió thổi lồng lộng từ ngoài biển vào mang theo hương sắc mùa hè thắm thiết.

Những giọt nước mắt rồi sẽ khô đi

“Ngày hôm qua không hề mất đi, không hề phai nhoà mà mỗi ngày lại sáng hơn. Những điều đẹp đẽ của chúng ta, tớ gom lại, cắm hạt giống ký ức xuống sâu dưới lòng đất, tưới bằng nước suối tâm hồn. Một ngày chúng lớn lên, nở hoa mọc lá xanh tươi. Tớ đặt tên là cây Thanh Xuân, hoa Hy Vọng, lá Hoài Nhớ. Tớ cắt một mảnh trời thăm thẳm đặt xung quanh, vẽ thêm vào vườn hoa hồi ức của hai đứa một cánh cửa sổ, cánh cửa ấy luôn mở. Ở thiên đường xa xôi kia, cậu có thể ngó xuống và hồi tưởng cho đỡ cô đơn nhé.”

Hôm qua dự báo thời tiết nói chiều nay sẽ có mưa. Tôi mang ô tới trường, đểnh đoảng thế nào lại để mất ô. Tôi không tìm ra người đã đánh cắp chiếc ô của mình. Hết tiết năm, cơn mưa ào xuống. Tôi ghét dầm mưa nên đành đứng ở hành lang đợi mưa tạnh rồi về. Từng tốp học sinh che dù tiến ra cổng trường. Khoảnh sân đằng trước rợp trời bong bóng mưa. Những đoá anh túc trồng kế bụi hồng đỏ đang run rẩy vì lạnh. Giọng cậu ấy lại vọng đến, thì thầm bên tai tôi.

“Rõ là đồ ngốc, nếu cậu viết tên mình lên thân dù thì đâu có mất.”

“Cậu cứ hay bảo tớ ngốc nên tớ chẳng nghĩ ra được sáng kiến gì.”

“Tại cậu ngốc còn đổ thừa tớ.”

“Này, tớ tập hoài vẫn chưa cưỡi được con sóng nào, tớ nên bỏ cuộc, cậu nhỉ?”

“Nếu cậu từ bỏ thì cậu sẽ không còn là bạn tớ nữa. Chúng ta sẽ cắt đứt quan hệ nếu cậu còn có ý nghĩ đó.”

“Cắt đứt quan hệ? Cậu dám không?”

“Chỉ sợ ai đó khóc nhè thôi.”

Bất giác nhớ lại chuyện xưa, môi tôi mỉm cười nhưng mắt ướt nhoè.

Trời cuối cùng cũng tạnh mưa, cớ sao lòng tôi vẫn còn ướt nhẹp?

“Cậu từng ví von cậu là đại dương còn tớ là thuyền nhỏ. Tớ nói tớ không muốn cậu là đại dương, tớ muốn cậu là hải đăng để soi sáng thuyền đi. Vì đại dương cũng có lúc trào sóng mà tớ thì lại rất ghét sóng lớn vì khi ấy tớ không lướt ván được. Cậu bảo, tớ là đại dương êm ả trong lòng cậu thôi. Còn cậu phải tập đối đầu với những con sóng lớn, có như vậy cậu mới có thể lướt được trên đầu sóng. Một lần nữa cậu lại khiến tớ nghĩ ngợi nhiều và tớ cũng đã nghĩ thông suốt. Thành công không bao giờ đến dễ dàng nếu không trải qua thử thách lẫn những nỗi sợ hãi.”

Nhà cậu ở trên đỉnh dốc. Nhà tôi nằm cuối hàng thông xanh rì. Bên cạnh là biển. Một buổi chiều trong sắc vàng của nắng tôi đạp xe xuống dốc. Gió biển mơn man theo triền đồi. Từ xa tôi thấy cậu băng ngang đường, vì chạy quá nhanh tôi thắng không kịp nên đâm sầm vào cậu. Chúng tôi chỉ bị xây xát nhẹ. Cậu cười và còn hỏi tôi có sao không trong khi đáng lẽ ra tôi là người hỏi cậu câu ấy mới đúng.

Trên con đường đung đưa những hàng cây xanh lá, chúng tôi đi về cùng nhau, có khi đạp xe, có khi tản bộ. Chúng tôi kể nhiều về những sở thích của hai đứa, kể hoài không hết. Cậu yêu dương cầm, tôi yêu sóng biển. Cậu có thể đàn ở bất cứ nơi đâu, vào mùa thu lướt thướt hay mùa đông rét buốt, vào mùa xuân mát mẻ hay mùa hè chói chang, vào lúc bình minh ló rạng hay hoàng hôn ửng đỏ ở ngọn núi phía Tây. Tiếng piano của cậu luôn là những âm thanh dịu ngọt xua tan đi những cơn mệt mỏi trong tôi, tiếp thêm động lực cho tôi mỗi khi tôi nản chí.

Những giọt nước mắt rồi sẽ khô đi

Đường tời trường phải đi ngang qua nhà thờ cổ kính có con gà trống bằng đá đặt ngoài cửa. Cậu bảo sẽ có ngày nó gáy đấy, tôi lườm cậu, tớ không ngốc đến mức ấy đâu. Cậu cười to, sảng khoái. Thị trấn nhuộm sắc hè rực rỡ. Ai đó cắm chiếc chong chóng lên mình con gà đá. Chong chóng quay đều khi có gió. Cảnh tượng ấy chẳng có gì đẹp mắt nhưng tôi cứ nhìn mãi. Những tưởng mọi chuyện êm đềm như thế, bình yên như thế cho tới một sáng tôi thức dậy và thấy cậu nằm ngủ mê man. Dòng máu đỏ tươi nhỏ xuống từ trán cậu, chảy mãi không ngừng. Di ảnh cậu đặt lên bàn thờ vào một ngày mưa tuôn xối xả. Vẫn là gương mặt hiền lành. Vẫn là nụ cười sáng ngời xua tan đi mây mù của ngày hôm ấy. Chỉ khác một điều cậu không bao giờ tỉnh dậy nói chuyện với tôi nữa. Kể từ ngày cậu đi, mùa hè úa màu, những đoá anh túc cũng thôi bừng lên sắc hồng thắm tươi. Và tôi tắt hẳn niềm vui. Tuổi 18 đẹp mộng mơ là thế, cậu đi không hẹn ngày về, bao nhiêu dự định ấp ủ, bao khát vọng đẹp đẽ vĩnh viễn ngừng lại.

“Chỉ mình tớ nơi đây nhưng tớ tin rằng mình có thể tự làm mọi thứ mà không cần cậu phải nhắc nhở. Tớ bây giờ thực sự rất ổn, thật đấy. Tình bạn đó, tình yêu chưa nói ra, tớ không viết nên hồi kết đâu vì tớ biết cậu luôn ở bên cạnh tớ. Những giọt nước mắt rồi sẽ khô đi. Nỗi buồn sẽ chóng qua thôi. Tớ tin một ngày nào đó tớ sẽ đứng trên đầu ngọn sóng, băng qua nghìn trùng biển khơi, qua ngàn mây muôn hình muôn sắc và rồi tớ sẽ lại thấy cậu mỉm cười với tớ trong ánh tịch dương hôm nào.

Cuộc đời tớ thay đổi hai lần. Khi cậu đến và khi cậu đi. Giấc mộng ngày hè ở lại. Giấc mộng của chúng ta về những con mòng biển lúc bay cao lúc bay thấp, về con dốc nhiều gió hằn in đôi bóng hình bé nhỏ cười đùa, về tiếng dương cầm ngân mãi suốt những năm tháng học trò, và mai sau…”

© Quách Thái Di – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top