Như đã dấu yêu
2021-10-29 01:18
Tác giả:
Hồng Hải
blogradio.vn - Mỗi lần chạy xe qua Viện bảo tàng, Lâm lại tự hỏi liệu ra giêng, cô dâu của Lâm có mặc váy hồng không. Rồi lại thờ người nghĩ liệu đó có phải là dấu hiệu nhung nhớ một người?
***
1. Lâm về rồi, Hoài vẫn còn ngơ ngác. Ngơ ngác vì lời Lâm nói, rằng Lâm chưa muốn cưới đâu, nhưng vì gia đình giục quá, ra giêng mình cưới nhau nhé. Vậy mà Hoài tưởng Lâm đang cuống lên giục Hoài cưới vì lo Hoài đổi ý. Hoài cứ tưởng vậy, rồi tim hẫng đi một nhịp khi Lâm nói Lâm muốn nói với Hoài một chuyện quan trọng, rồi tim lại chênh vênh vì câu nói của Lâm.
Kể cũng lạ, yêu nhau 5 năm, chưa một lần đi quá nụ hôn, vậy mà Lâm không sốt ruột muốn đưa ngay Hoài về làm dâu nhà Lâm sao? Cái lần gặp Lâm lần đầu, cái lần bốn mắt chạm nhau, Hoài đã nghĩ thầm, vậy là sắp có chuyện vui đây. Còn lần ấy, Lâm nghĩ, cô này trẻ con nhỉ, bé xíu lại cắt tóc ngắn như búp bê, thử nói chuyện xem có thông minh không. Mà Hoài thông minh thật. Lâm cứ đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác.
Lần thứ n gặp Hoài thì Lâm thú nhận là Lâm yêu Hoài mất rồi. Yêu mối tình đầu đấy nhé. Hoài cứ cười thôi. Vậy mà Lâm lúng túng. Rồi Lâm bảo coi như Lâm chưa nói gì nhé, Hoài coi Lâm là bạn là Lâm vui rồi. Niềm vui ấy của Lâm phải kéo dài thêm một năm nữa rồi Hoài mới chính thức nói là Hoài cũng yêu Lâm. Yêu mối tình đầu đấy. Hoài cứ ngỡ như Hoài lạc vào một thế giới khác.
Lâm với Hoài giống nhau quá. Yêu đương gì mà cứ “lão già kia” gọi, chả khi nào nói được tiếng anh em dịu dàng. Chuyện vui của Hoài và Lâm bắt đầu rất nhẹ nhàng. Thành quen. Cảm giác ấm áp và gần gũi khi hai đứa bên nhau. Vậy mà tối nay Lâm lại bảo Lâm chưa muốn cưới đâu là sao.
2. Sắp tới Lâm sẽ lấy vợ. Mà cưới ai Lâm còn chưa mường tượng được trong đầu cô dâu của mình như nào. Là Hoài? Hai gia đình đã chuẩn bị cho đám cưới được mấy phần rồi. Lâm cũng đã lên mạng thử search ngày cưới của Lâm với Hoài. Cái trang web tử vi ấy xem được đủ mọi trò. Nào là xem duyên tiền định, xem cung, xem tuổi, bói bài tây, bói Quan âm… Lâm gõ tuổi của Hoài và lập tức trang web cho ba đáp án. Lâm chọn tháng giêng vì tháng tư thì đã sang mùa hè, còn tháng bảy thì ngâu, các cụ bảo kiêng, không cưới được. Lại hì hụi xem ngày nào trong tháng giêng hợp với tuổi của Hoài, và cả của Lâm nữa. Rồi nhấc điện thoại, nhưng không gọi cho Hoài mà bấm số của Nhi.
“Nhi à, Lâm đây, trưa nay đi ăn cơm cùng nhau đi?”.
Đầu dây bên kia ngập ngừng, rồi bảo, ừ, cũng được. Cả công ty biết Lâm và Nhi thân nhau. Thiên hạ đồn thổi cũng nhiều chuyện. Đôi khi Lâm tự hỏi, mình đang làm gì thế này? Hoài thì vẫn gặp mỗi tối thứ bảy nhưng nắm tay bớt xao xuyến đi một ít.
Trong khi ngày nào cũng gặp Nhi. Nhi mắt cười, môi cười, rạng rỡ và cũng thông minh lắm. Lối đối đáp của Nhi cứ làm Lâm phải mất ba giây suy nghĩ. Nhi thì chả hay biết gì về Hoài, ban đầu gặp Lâm nghĩ tên này chắc đáng tuổi em mình, vì nhìn Lâm trẻ quá. Lúc biết tuổi rồi thì bảo gọi ấy - tớ cho ra bạn bè. Anh người yêu cũ của Nhi thắc mắc sao em 26 tuổi rồi mà xưng hô như trẻ con thế. Nhi cười cười, nghĩ, Lâm cũng trẻ con như Nhi mà.
Vậy nên Nhi hết dè dặt. Cái lần đi xem phim cùng nhau, lúc Nhi đang giật thót mình vì anh chàng diễn viên đẹp trai bị hất tung lên trong một vụ nổ thì Lâm nắm lấy tay Nhi, cù nhẹ vào lòng tay. Nhi lại giật thót người lần nữa.
Hẹn hò kiểu này dễ khiến người ta đau tim thật. Nhi nghĩ, cái người này sẽ làm cho mình khó quên đây. Vậy rồi tranh thủ những lúc rảnh rỗi giữa giờ làm việc chát chít với nhau mê mải. Từ khi chia tay người yêu, Nhi chạy trốn nhiều rồi. Cứ phải lắng mình đi, cứ phải bình thản nhìn tình yêu ngày một xa. Vậy thì lần này sao không ngồi lại đâu đó, cho bình tâm, cho cái người đang hì hụi chạy phía sau kia đuổi kịp.
Đôi khi Nhi lại muốn mọi chuyện kết thúc đi, không có nickname quen tên, không có cửa sổ chat nhấp nháy hiện lên trong khi câu chuyện đã dài lê thê, chả còn thông tin gì đành hỏi Lâm đang làm gì đấy. Những tình cảm cứ chồng chéo lên nhau.
Lâm, đọc trong một bài viết trên trang rằng khi cô cáo nào mà thỉnh thoảng lại hỏi đang làm gì đấy thì rõ là cáo đó đã xếp mình vào danh sách các chàng gà dự phòng.
Tối ấy, trong bữa ăn, mẹ Lâm hỏi “Sao dạo này không thấy cô Hoài đến chơi, tự nhiên Lâm cáu, bảo con sẽ không cưới ai hết, đời độc thân muôn năm”. Mẹ giật nảy người, nhìn thằng con đẹp trai mà ngỡ ngàng. Lâm nghĩ đến Hoài, nhớ hôm Lâm nói với Hoài, rằng mình chia tay đi, có lẽ Lâm yêu người khác mất rồi. Hoài lặng lẽ khóc, chẳng nói câu nào.
Lâm nghĩ thà rằng Hoài nổi giận với Lâm, Hoài xỉ vả Lâm, đuổi Lâm ra khỏi nhà có lẽ Lâm đỡ day dứt hơn. Đằng này Hoài cứ im lặng, cứ vẫn là Hoài của ngày 5 năm trước Lâm gặp. Nhưng rồi những mắt cười, môi cười và những câu chuyện hài hước của Nhi làm Lâm bình tâm hơn một chút.
Nhi thì vẫn vô tư nghĩ chắc Lâm chưa hề biết yêu là gì, nói gì đến chuyện có người yêu sắp cưới. Mỗi ngày, cả hai đều cố gắng tìm đủ lý do để hẹn hò, dù chỉ nhìn thấy nhau giữa đám đồng nghiệp tinh nghịch hay chỉ nắm tay nhau trong góc quán cà phê nhỏ mà nghe lòng ấm áp lạ lùng. Những khám phá mới trong tình cảm đôi khi khiến chính người ta phải giật mình.
Nhi đôi khi đã mường tượng trong đầu, Nhi và Lâm sẽ đi chụp ảnh cưới ở Bảo tàng dân tộc học. Chiều chiều, Nhi sẽ ngồi sau xe Lâm đi dạo phố, mà phải bỏ hai tay vào túi áo Lâm như hai kẻ yêu nhau đấy nhé. Còn con gái của hai người sẽ xinh xắn giống như Nhi đang ứ ừ đằng trước, con muốn mang quả bóng bay đẹp đẹp ngoài hồ kia về nhà cơ, bố Lâm mua cho con đi. Nghĩ đến đấy thì Nhi ngủ thiếp đi mất rồi. Còn Lâm thì nghĩ nếu Nhi đồng ý thì ngày hai mươi tháng giêng sẽ là ngày cưới của Lâm và Nhi. Lâm nghĩ rất lâu, có nên kể về Hoài không nhỉ?
3. Nhưng Nhi đã lờ mờ nhận ra các cuộc hẹn hò với Lâm sẽ chẳng được lâu. Nhi cứ day dứt mãi tại sao Nhi lại đọc tin nhắn trong điện thoại của Lâm, cái tin Lâm gửi cho Hoài hôm sinh nhật, Lâm hẹn Hoài đi mua nhẫn cưới.
Nhi nghĩ, vậy là thôi rồi, sẽ không có ảnh cưới ở bảo tàng, chẳng có bóng bay cho con gái, chẳng có những chiều tình tứ ngồi sau xe Lâm nữa. Nhưng rõ ràng là Nhi không quên được. Nhi ngồi đọc lại file word mà Nhi đã lưu lại những câu chuyện chát chít không đầu không cuối của hai người.
Nhi nhớ gương mặt Lâm, mắt Lâm, môi Lâm, cả cái cách Lâm vòng tay qua eo lưng Nhi kéo Nhi về phía Lâm nữa. Nhi bật bài nhạc “Như đã dấu yêu” ngồi nghe hai lần (sến không chịu nổi), nghĩ là mai mình sẽ gửi cho Lâm bài này, và bảo Lâm về với Hoài đi, Lâm không phải nói gì hết cả.
4. Lâm vẫn gặp Nhi ở công ty. Nhi vẫn mắt cười, môi cười với Lâm mà xa cách quá chừng. Lâm vẫn tự dằn vặt, lần cuối cùng hẹn hò. Nhi đã dẫn Lâm đi Bảo tàng dân tộc học, rạng rỡ nắm tay Lâm, nói là sau này đi chụp ảnh cưới Nhi sẽ mặc váy hồng, sau này Nhi sẽ có hai đứa con xinh xắn.
Nhi nói, Nhi cười mà Nhi nghe lòng mình đau ngăn ngắt. Lúc về, Nhi vòng tay ôm Lâm thật chặt, Nhi chả nói gì về Hoài cả. Tối qua Hoài bảo, Hoài hiểu Lâm quá mà, chuyện Lâm nói hôm trước Hoài coi như Lâm nói đùa thôi. Lâm cảm thấy điếng người đi, nghĩ, vậy là trái tim mình nhỏ đi mất rồi.
Mỗi lần chạy xe qua Viện bảo tàng, Lâm lại tự hỏi liệu ra giêng, cô dâu của Lâm có mặc váy hồng không. Rồi lại thờ người nghĩ liệu đó có phải là dấu hiệu nhung nhớ một người?
© Hồng Hải - blogradio.vn
Xem thêm:Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?














