Người lạ
2021-09-01 01:15
Tác giả:
Hồng Hải
Có một người thật lạ
Mình đăng gì cũng like
Nhưng comment rất ghét
Toàn tỏ ý chê bai.
Chê mình lùn như nấm
Mắt thì to quá trời
Tóc dài như đuôi phượng
Lấy đâu ra người thương.
Ừ thì mình mét rưỡi
Ừ không biết làm duyên
Nhưng tim mình mềm lắm
Xoa dịu bao ưu phiền.
Hôm nay đăng cái ảnh
Trước biển đứng một mình
Kèm một câu thả thính
“Biển và em nhớ anh”.
Thực ra là đang diễn
Cô bạn chụp hộ thôi
Có người cho mình nhớ
Đời vui quá mất rồi.
Comment bay tới tấp
Biết ngay họ chê bai
Trời xanh mây trắng thế
Nấm ơi xê ra ngoài.
Mình dễ thương như thế
Biển xanh ngát màu mây
Là có mình tô điểm
Biển mới xanh thế này.
Mình hỏi dò “Ai đó?”
Thì chỉ thấy mỉm cười
Còn nhắn tin bảo nhỏ
“Nhớ người ngoài ít thôi”.
© Hồng Hải - blogradio.vn
Xem thêm: Bốn mùa đi và yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Mình muốn một tình yêu như vậy!
Họ không nói nhiều, không can thiệp quá sâu vào cuộc sống của nhau, không lãng mạn ngọt ngào, không hứa hẹn, không sở hữu, cứ thế hiện diện bên nhau, lắng nghe, an ủi.

Lỡ duyên
Trăng treo lẻ bóng bên đồi Gió ru khúc cũ nghẹn lời chia phôi Người đi để lại bồi hồi Ta ngồi đếm mãi một thời đã xa

Chia ly - khi khoảng cách không thể xoá nhoà ký ức
Cảm giác sắp chia ly ấy cũng thật khó giải thích. Có lẽ chỉ đơn thuần là cảm xúc trống vắng khi bàn ăn trong nhà thiếu đi mất một người thân thuộc, hay sự lạc lõng trong một không gian đã từng đầy đủ,... Chắc đó là sự hụt hẫng khi có những điều vốn tưởng chừng là vậy nhưng nay đã sắp không còn.

Tình khó phai
Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình
Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười
Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Người ơi
Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

Kí ức muốn lãng quên
Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"
Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương
Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.