Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Người về từ nơi xa

2022-11-17 01:30

Tác giả: Linh Hương


blogradio.vn - Anh có còn giữ thói quen chờ người yêu của mình đi làm về không vì ngày đó anh nói anh sẽ và luôn bảo vệ em mỗi khi em cần, anh sợ em gặp nguy hiểm khi đi làm về muộn, vậy tại sao giờ đây anh lại bỏ mặc em một mình với cái rét như muốn cắt da xe thịt này với đôi chân run lẩy bẩy vì lạnh vì mệt?

***

Chỉ là bỗng dưng em thấy thật cô đơn, thấy mệt mỏi, muốn đi đâu đó thật xa nơi này. Anh có cảm nhận được không…

Cái lạnh đầu mùa bao trùm lên khắp các con phố, vẫn như thường lệ 10h tan ca, khi mà đường chỉ còn vài chiếc xe máy chạy thưa thớt, những chiếc lá vàng ruộm rụng lác đác xuống lề đường, khi mà chẳng còn ai muốn bước chân ra ngoài đường giữa cái lạnh 10 độ C này. Em vẫn môt mình lặng lẽ, chậm rãi bước từng bước về phía trước vì dường như em vẫn tin còn anh đứng bên đó chờ em.

Đã 2 năm trôi qua từ cái ngày anh rời bỏ em không một lời từ biệt nào! Đây có phải là cái kết cho kẻ cố chấp đâm đầu vào một mối quan hệ đã không thể cứu vãn được. Đã lâu rồi em không được thấy hình dáng đó, con người đó và nụ cười đó. Anh có còn giữ thói quen chờ người yêu của mình đi làm về không vì ngày đó anh nói anh sẽ và luôn bảo vệ em mỗi khi em cần, anh sợ em gặp nguy hiểm khi đi làm về muộn, vậy tại sao giờ đây anh lại bỏ mặc em một mình với cái rét như muốn cắt da xe thịt này với đôi chân run lẩy bẩy vì lạnh vì mệt? Ba năm bên nhau mọi thứ dường như trở thành thói quen với em, càng ngày em càng yêu anh càng ngày em càng nhận thấy mình không thể sống thiếu anh, đâu phải em không biết anh là một người yêu sự tự do ghét ràng buộc, nhất là việc em đề nghị kết hôn với anh anh đã chối phăng đi như chưa từng quen biết và anh dọn đi vào lúc nào em cũng không hay. Là tại em, em đã để bản thân mình lún sâu vào thứ tình cảm không nên có này.

Ba năm không quá dài nhưng cũng đâu phải là quá ngắn, em luôn là người cung phụng anh với những sở thích kì dị quái đản đó, em vẫn luôn nói với anh nếu anh không phải là người bỏ đi trước thì em sẽ không bao giờ rời xa anh, anh chỉ gật đầu cười khẽ, có lẽ nụ cười ấy đã đánh dấu cho sự bất cần thiếu tôn trọng từ anh đến nơi em. Rồi ngày ấy cũng đến, cái ngày mà anh rời xa em em đã không nhận được 1 tin nhắn 1 cuộc gọi một mảnh thư nào từ anh, em rối lắm! Em đã tìm đã gọi đã gửi tin nhắn nhưng tất cả em nhận được lại là sự im lặng và thờ ơ từ nơi anh, anh đã quyết định dứt áo mà bỏ em đi từ ngày đó. Đã 2 năm trôi qua rồi vậy mà cho tới ngày hôm nay cảm xúc này, tâm trí này vẫn không thể nào quên được anh. Nỗi nhớ anh vẫn còn đau đáu mỗi khi em nhớ lại và mỗi khi bước ra đường em vẫn giữ thói quen nhìn kĩ xung quanh với niềm hi vọng: “biết đâu anh sẽ lại quay về bên cạnh em.

Hmm…

Em thật hồ đồ phải không anh, làm gì có ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông, giống như việc em muốn anh quay về bên cạnh em là điều không thể. Mùa đông là mùa mà ta dễ cảm thấy cô đơn nhất vì đã chẳng còn ai bên cạnh để vỗ về sẻ chia cả, có lẽ là do em có chấp, không phải là không còn ai vỗ về sẻ chia mà vì không phải anh thì không thể là ai khác.

Em mong mình sẽ sớm gặp lại được anh để nói ra hết nỗi lòng này, để được ngắm nhìn đôi mắt sáng với nụ cười  tỏa nắng ấm áp từ nơi anh, thương nhớ anh rất nhiều.

Anh sẽ không bao giờ thấy được em lúc này tệ như thế nào, và em cũng sẽ không bao giờ tìm lại được anh của ngày xưa nữa, phải chăng thời gian đã làm cho chúng ta thay đổi quá nhiều

© Linh Hương - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Tôi có nỗi buồn chẳng thể gọi thành tên | Radio Tâm Sự

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.

Mùa Xuân của Mẹ

Mùa Xuân của Mẹ

Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.

Giông bão rồi cũng qua

Giông bão rồi cũng qua

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

back to top