Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu gần mà hóa xa?

2022-10-29 01:25

Tác giả: Minh Anh


blogradio.vn - Em vẫn còn nhớ cảm giác chơ vơ giữa chỗ hẹn sau hơn hai giờ chờ đợi và nhận được tin nhắn: “Anh bận rồi, anh quên mất...”. Hay là nhiều ngày không liên lạc cũng chỉ vì lý do… “Anh bận quá em ơi.” Đó là khoảng cách về sự ưu tiên dành cho nhau.

***

Đã hơn hai năm từ khi chúng ta kết thúc mối quan hệ của mình trong thầm lặng. Vậy mà em vẫn đang trăn trở về lý do khiến hai đứa đã phải vật lộn với chính mình và đối phương trong suốt một khoảng thời gian dài. Em không biết anh còn nhớ cảm xúc lúc đấy hay không, nhưng em vẫn không thể nào quên được cảm giác cô đơn và lạc lõng đến lạ thường ngay cả khi có anh bên cạnh. Em nghĩ rằng: “Yêu gần mà yêu xa chắc chắn là vậy…”.

Người ta hay định nghĩa yêu xa là hai người yêu nhau đang phải xa nhau về khoảng cách địa lý, họ không thể gặp gỡ, không thể cầm tay nhau, ôm trọn nhau vào lòng. Yêu xa khó là vì không thể gần nhau nên không thể cảm nhận được sự thay đổi về cảm xúc, tâm tư của nhau, khó lòng san sẽ nỗi buồn cho nhau hơn. Dần dà, sự đồng cảm dần mất đi và rồi họ xa. Nhưng yêu anh rồi, em mới biết thì ra ở ngay cạnh bên người mình yêu cũng có thể cảm thấy xa cách đến thế… Em nghĩ rằng có lẽ ngay tại lúc bắt đầu mối quan hệ, chúng ta cũng đã khác nhau nhiều đến mức không thể dung hòa rồi.

Anh hơn em mười hai tuổi, khoảng cách là cả một thế hệ. Bạn thân em hay đùa rằng khi anh đang học cấp hai thì em vẫn đang còn ở trong bụng mẹ. Ấy thế mà lúc đó, em cứ cười xuề xòa: “Cái con này, tao đi chung với người yêu tao cũng chưa ai bảo là chú cháu đâu nhá!” Em là vậy, thấy thích anh rồi yêu anh thôi, đâu có khi nào suy nghĩ nhiều hơn…

Anh là Tiến sĩ du học nước ngoài, còn em là cô sinh viên non choẹt từ quê lên phố. Khoảng cách về sự trải đời của chúng ta chắc không chỉ là mười hai năm kinh nghiệm mà còn là sự tiếp xúc rộng mở với thế giới bên ngoài. Cũng vì những điều thú vị mà anh chia s, những bức ảnh thơ mộng ở từng nước anh đã đi qua, những thuật ngữ mà anh dùng nhiều khi làm em phải hỏi bác google mới có thể hiểu - anh đã ghi dấu ấn đậm sâu trong mắt em. Anh cũng là người duy nhất làm em có ham muốn đi du học, đi du lịch đến những nơi anh từng đi qua (chắc anh không biết).

Anh đã từng yêu nhiều người đậm sâu, còn em mới chớm nở khái niệm yêu đương trong tuổi học trò. Có lẽ định nghĩa về tình yêu và cách yêu của anh đã bị nhiều người, nhiều biến cố trong quá khứ mài mòn đi sự mãnh liệt, chỉ còn lại sự tĩnh lặng, ôn hòa. Còn với em, tình yêu giống như ngọn lửa mới được thắp lên cứ phừng phực cháy, đốt hết thảy cả tâm trí, tình cảm mà không được tiết chế một chút nào.

Chúng ta khác nhau như vậy, thế nên…

Khi chúng ta nhìn nhận một vấn đề đều là hai quan điểm đối lập. Tuy anh không phải lúc nào cũng giành phần thắng nhưng vô tình trong những lần trao đổi, anh luôn có ý em thật ngây thơ chưa trải sự đời. Còn với em, nhiều quan điểm sống của anh thật khó có thể chấp nhận. Em mãi không nhận được sự đồng cảm nơi anh. Em không thể thấu hiểu được anh. Đó là khoảng cách trong tư duy và quan điểm sống.

Khi chúng ta yêu đương, em mong muốn được chia sẽ mọi thứ với anh, bên anh mọi lúc mỗi khi có thể. Còn với anh, em chỉ là một sự bon chen không cần thiết giữa bộn bề công việc và xã giao. Em vẫn còn nhớ cảm giác chơ vơ giữa chỗ hẹn sau hơn hai giờ chờ đợi và nhận được tin nhắn: “Anh bận rồi, anh quên mất...”. Hay là nhiều ngày không liên lạc cũng chỉ vì lý do… “Anh bận quá em ơi.” Đó là khoảng cách về sự ưu tiên dành cho nhau.

Và hơn hết khi chúng ta bên cạnh nhau, chúng ta đã không ngừng cãi vã. Cũng không biết từ lúc nào, những cái ôm đã biến mất khi chúng ta xoay lưng lại với nhau, nụ hôn đã giấu đi trong hàng giờ chiến tranh lạnh. Em đã phải tự hỏi lòng rằng đây có phải là tình yêu của người lớn hay không.

Cuối cùng, chia tay là điều không tránh khỏi. Em đã lặng lẽ biến mất, anh cũng không kiếm tìm. Hai con người khác nhau nhiều như thế - cùng nhau đi chung một đoạn đường, rồi lại trở lại hai con đường song song. Gió tầng nào gặp mấy từng đó. Chỉ vì không đủ lý trí nhận ra chân lý đó nên lúc ấy em mới dây dưa mãi không chịu ngừng. Thật là khó cho anh và đau lòng cho em

Còn bây giờ,…

Mỗi ngày em vẫn đang cố gắng hoàn thiện bản thân. Học tập, đọc nhiều sách, rèn luyện tư duy và trở nên lý trí hơn. Em dặn lòng mình phải bình tĩnh sống và sáng suốt trong mỗi một lựa chọn tiếp theo trên đường đời. Em luôn trân trọng những phút giây đang trải qua và luôn biết ơn những điều đã xảy ra trong quá khứ. Cũng thật lòng biết ơn anh, vì đã cũng nhau đi chung một đoạn đường. Giờ em biết rằng, trong tình yêu, khoảng cách địa lý không đáng sợ, chỉ sợ lòng người xa cách mà thôi. Và em luôn tin sẽ có người đồng điệu về tâm hồn sẽ cùng anh, cũng như cùng em yêu một tình yêu trọn vẹn và đúng nghĩa...

© Minh Anh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Những ngày biết đau lòng | Radio Tình yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ve sầu mùa hạ

Ve sầu mùa hạ

Tôi vẫn thắc mắc lời hứa đó, tôi và cậu ấy hứa cái gì với nhau nhỉ? Mãi đến sau này, tôi mới chợt nhớ ra rằng tôi đã hứa cùng cậu ấy học với nhau suất năm cấp ba nữa. Nhưng liệu nó có thành sự thật không nhở?

Anh của quá khứ

Anh của quá khứ

Anh cũng có người yêu. Lúc anh công khai người yêu, tim tôi có cái gì đấy hơi nghẹn lại một chút, cũng có cái gì đó hơi đau đau. Tôi cũng mất một thời gian để cân bằng lại cảm xúc. Nghĩ lại thì tôi cũng thấy rất vui, vui vì anh đã tìm được nửa kia để yêu thương và giờ mình cũng thoải mái hơn.

Vị bình yên cho tuổi trưởng thành

Vị bình yên cho tuổi trưởng thành

Không phải tôi mệt mỏi với cuộc sống này đâu, vì tôi biết mọi thứ trên đời này đều rất công bằng kể cả hạnh phúc và bình yên. “Hạnh phúc sẽ được chia quân bình cho mỗi chúng ta trong mỗi giai đoạn của đời người”. Bạn nhìn đời bằng lăng kính màu gì thì cuộc đời và sự hạnh phúc của bạn sẽ phản chiếu lại như thế.

Nhìn bầu trời

Nhìn bầu trời

Tiếng ve rì rào trong gió chiều Anh gọi hè đến trong mơ yêu Gọi mùa hoa nở trong mầm nhớ Tuổi thần tiên qua bao cô đơn

Kí ức xưa

Kí ức xưa

Yêu nhau bằng lời nói Mến nhau qua nụ cười Đôi bàn tay nắm chặt Hạnh phúc chợt vút qua

Những đứa trẻ bất hạnh

Những đứa trẻ bất hạnh

Chúng luôn bị so sánh như một loại sản phẩm, sản phẩm nào tốt thì được ưa thích còn sản phẩm nào xấu sẽ luôn bị loại bỏ. Thế nên có những đứa trẻ đã bị ám ảnh và cố biến mình thành một đứa trẻ ngoan, ép bản thân phải làm được những gì mà cha mẹ mong muốn.

Phép màu của hướng dương

Phép màu của hướng dương

Phép màu của Dương cho tôi biết chỉ cần có niềm tin và nghị lực sống, con người ta có thể mạnh mẽ đến phi thường trước cuộc đời rộng lớn. Chỉ tiếc là phép màu này không trọn vẹn…

Nắng mùa hè

Nắng mùa hè

Ôi! Cái nắng mùa hè ấy Vẫn cứ nhớ mãi miết thôi, Dẫu biết nóng như lửa đốt Nhưng dần rồi cũng quen thôi.

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Không ai tin em là kẻ hay buồn

Cái hình ảnh vui vẻ, tích cực ấy đã đi theo cô quá lâu rồi, khiến cho cô nhầm tưởng đó chính là mình. Mây rất sợ bản thân khóc lóc, buồn bã và yếu đuối. Nói đúng hơn là cô đang sợ mình làm mọi người thất vọng và hụt hẫng.

Đêm ơi có hẹn

Đêm ơi có hẹn

Tôi thấy nhớ, tôi thấy thương, tôi thấy yêu đêm đến lạ lùng, có lẽ chính là đêm đã luôn cho tôi những cảm xúc lúc thật mãnh liệt lúc thật chứa chan và cứ mỗi đêm cứ mỗi nhiều mỗi đầy lên mãi.

back to top