Nơi ô cửa có cây bàng xanh mát
2022-11-07 01:20
Tác giả:
Cao Thị Thu Hằng
blogradio.vn - Có những đêm thao thức, tôi mơ màng nhớ tiếng gió nơi cây bàng bên cửa sổ - nơi một phần tuổi trẻ tôi đã để lại, nhớ những ngày tháng tự do nhưng cô độc, nhớ cả những cơn mưa thánh thót tiếng đàn. Đêm chợt mênh mông và thăm thẳm.Tháng năm vẫn vậy, chỉ lòng người đổi thay, nhưng có sao đâu khi ta vẫn sống để tiếp tục viết những yêu thương.
***
Gần 30 tuổi, tôi trong những câu chuyện đùa vui với đồng nghiệp và bạn bè, luôn tự nhận mình già trước tuổi. Em gái tôi luôn chẹp miệng trước những câu nói ấy của tôi, rồi bô lô ba la bằng giọng triết gia nửa mùa của nó “Chưa đến 30 đâu đó, còn 2 năm nữa mới được 30 tuổi ý. Già đâu mà già”. Đi kèm với lời nói ấy, thỉnh thoảng nó lại gửi cho tôi cái váy hoa điệu đà, đôi giày búp bê hay thỏi son.
Tôi kêu ầm qua điện thoại “Chị không dùng đâu nhá”, nhưng nó vẫn bất chấp gửi để cải tạo bà chị bị già hóa sớm. Dẫu vậy, tôi vẫn chỉ ưa những điều tối giản, cả trong cách ăn mặc và lối sống; chỉ như vậy, tôi mới cảm thấy lòng mình bình yên, dễ chịu.
Ngày bước chân vào giảng đường Đại học, thay vì niềm háo hức, mong chờ, lòng tôi tràn ngập nỗi lo lắng về kinh tế. Làm sao để trang trải cuộc sống, để hoàn thành việc học trong khi trước đó, cái ăn cũng là nỗi lo của tôi trong những năm tháng học phổ thông.
Những ngày sau đó, tôi chạy như con thoi giữa việc học và làm thêm. Mệt mỏi và nản lòng là có thật, khi đến ngày hỏi tiền lương 3 tháng từ một chỗ dạy gia sư, bà mẹ giàu có – chủ một tiệm cắt tóc, gắt gỏng nói với tôi “Mày dạy học thế nào mà con chị bảo không học được gì. Thôi, chị trả mày 100 nghìn tiền đi lại nhé”. Tôi nghẹn ngào, nước mắt chỉ chực rơi xuống. Cố mở to đôi mắt nhìn người phụ nữ trang sức lấp lánh trước mặt, tôi bình tĩnh đẩy tờ tiền trên bàn rồi nói: “Có lẽ vậy, chị cầm lấy đi, em cho cháu”.
Tối ấy, trên con đường về, tôi đi lơ lửng giữa dòng người tấp nập trên phố,nhìn những gương mặt trẻ trung, rạng rỡ tíu tít đến những nơi hò hẹn, tôi cảm thấy lạc lõng và cô đơn vô cùng. Ánh đèn đường nhòe mờ trước mắt như hàng ngàn vì sao lấp lóa và tôi lúc ấy, như con đom đóm lạc loài, yếu ớt tìm cho mình một nơi trú ngụ, trong khi bão tố giăng đầy.
Một ngày, nằm đọc sách trong khi lũ bạn cùng phòng kí túc xá đã tíu tít đi chơi sau kì thi kiểm tra kết thúc học phần vất vả, tôi nghe âm thanh thánh thót của bản nhạc “Kiss the rain” vẳng đến. Tôi mở cửa, bất giác đi theo hướng âm thanh, rồi dừng lại trước một người con trai đang ôm cây đàn ghi-ta say mê gảy đàn.
Đắm mình trong tiếng nhạc, tôi quên rằng mình đang nhìn chằm chằm vào anh. Có lẽ cảm nhận được có người đang nhìn trộm mình, anh ngẩng đầu lên. Ngại ngùng, xấu hổ, tôi vội quay đi và vội vã về phòng, đóng cửa lại, trái tim đập nhanh như vừa làm gì sai trái.
Hôm sau, tôi lại gặp anh nơi cầu thang ký túc xá, anh đứng đó như chờ đợi sẵn và bất ngờ gọi tên tôi. Khi tôi thắc mắc thì anh vui vẻ khoe rằng anh hỏi được từ cậu em cùng phòng, học chung khoa với tôi. “Anh có cả số điện thoại của em luôn nhé” – Anh tinh nghịch.
Từ hôm ấy, tôi có thêm một người đồng hành. Anh hơn tôi 7 tuổi, đã ra trường 4 năm, đi làm rồi quay lại trường học cao học. Năm cuối của chặng đường học tập, anh xin vào ký túc xá ở để tiện lên thư viện trường tìm tài tài liệu viết luận văn.
Anh nói anh bị thu hút bởi đôi mắt của tôi. “Ánh mắt em buồn lắm ý, nó làm anh xao xuyến ngay từ cái nhìn đầu tiên”. Chúng tôi cứ âm thầm bên nhau như thế, chẳng có lời yêu nào được thốt ra, chỉ có những rung động tinh khôi khi được gặp nhau mỗi ngày, khẽ chạm tay trên con đường lên thư viện ôn bài hay đợi nhau tan học dưới hàng cây phượng vĩ đỏ rực đến cháy lòng. Tôi chẳng nghĩ gì nhiều về tương lai. Chỉ thấy rằng từ khi biết anh, cuộc sống của tôi có thêm những thanh âm tươi đẹp. Tôi cứ nghĩ thời gian sẽ trôi qua êm đềm như thế.
Anh bảo vệ luận văn thành công mà không báo với tôi, rồi lặng lẽ rời đi. Không một lời chia tay, tạm biệt. Tôi hụt hẫng. Tôi dằn vặt bản thân. Lẽ nào tình cảm của tôi cũng như những bản nhạc không lời, chẳng biết bắt đầu từ khi nào và cứ âm thầm kết thúc, để lại trong tim biết bao dư vị xót xa. Tôi nhớ anh từng hỏi tôi “Em hiểu ý nghĩa của bản nhạc Kiss the rain không?”
Anh say sưa kể rằng “Anh nghĩ là bản nhạc ấy dành cho những người ôm một mối tình không thành. Khi đi dưới cơn mưa, họ khóc, nước mắt hòa vào cơn mưa chảy tràn trên khuôn mặt, hôn vào mưa thật ra là hôn vào nước mắt”... Những cơn mưa sau này, liệu có ai đứng khóc dưới mưa vì một mối tình dang dở.
Thời gian cứ cuồn cuộn chảy, tôi tốt nghiệp ra trường. Bài toán mưu sinh chẳng bao giờ dễ dàng. Tôi vật lộn với công việc mong trụ lại thành phố. Chẳng phải bởi sự hào nhoáng, xa hoa của chốn thị thành mà bởi tôi cũng chẳng tìm ra được lối đi nào khả thi hơn. Tôi ôm tâm hồn chằng chịt những vết thương và nỗi mặc cảm, loay hoay với mơ ước của cuộc đời mình, rồi tự trói buộc mình với bao trách nhiệm. Tôi gồng mình lên để sống, khó nhọc và mệt mỏi biết bao.
Tôi thuê một căn phòng trọ ở tầng 2. Căn phòng có một khung cửa sổ lớn, sát một cây bàng xanh mát. Ngồi gần cửa sổ, vươn tay ra là chạm vào vào những lá bàng non tươi, mát rượi. Sau một ngày làm việc, tôi thường ngồi gặm nhấm nỗi buồn của mình nơi khung cửa ấy. Gió lùa qua tán lá lao xao, rọi vào tôi ánh nắng yếu ớt của buổi chiều muộn. Ngồi tĩnh lặng hồi lâu, cảm nhận rõ những áp lực và tổn thương dồn nén lại đủ để tôi bật khóc. Những giọt nước mắt chầm chậm bò trên gò má, rồi rớt vỡ đâu đó. Chẳng biết nỗi buồn sẽ đeo đẳng tôi bao lâu?
Rồi mọi thứ sẽ đi vào quỹ đạo của nó. Cuộc sống sẽ có một bến bờ để con người neo đậu. Dần dần, tôi tìm được hạnh phúc trong những điều bình dị, giản đơn thường ngày. Nỗi buồn về tình yêu, công việc, hoàn cảnh cũng nguôi ngoai. Tôi trở về quê, tạm biệt phố phường khói bụi. Tôi lập gia đình, may mắn có hai thiên thần nhỏ bên mình. Những chông chênh của tuổi trẻ cũng bình ổn trước tiếng cười của trẻ thơ. Tâm hồn rạn vỡ của tôi được chữa lành bởi những niềm an yên ấy.
Có những đêm thao thức, tôi mơ màng nhớ tiếng gió nơi cây bàng bên cửa sổ - nơi một phần tuổi trẻ tôi đã để lại, nhớ những ngày tháng tự do nhưng cô độc, nhớ cả những cơn mưa thánh thót tiếng đàn. Đêm chợt mênh mông và thăm thẳm.Tháng năm vẫn vậy, chỉ lòng người đổi thay, nhưng có sao đâu khi ta vẫn sống để tiếp tục viết những yêu thương.
© Cao Thị Thu Hằng - blogradio.vn
Xem thêm: Những vết thương rồi sẽ lành thôi em à | Radio Tâm sự
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.







