Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người ơi

2025-04-02 20:10

Tác giả:


blogradio.vn - Cũng đã mấy chục năm rồi vậy mà lòng em tim em vẫn thầm gọi mãi như thế với những yêu thương tràn đầy nhất, với tiếng gọi thật thương, ngày nào vì em thích vậy đó. Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

***

Mãi đến giờ em vẫn muốn gọi anh như thế, như ngày đầu mình gặp nhau tình cờ ngay một khúc cua rất hẹp của cái xóm trọ nơi em và mấy nhỏ bạn cùng chung trọ. Ngày đó em còn là một con bé mười mấy tuổi xa nhà xa ba mẹ xa các anh chị để vào đây học tập, để thực hiện giấc mơ được đi tiếp trên con đường tương lai mà em rất tin sẽ chẳng có gì ngăn cản nổi những khí thế bừng bừng, những cảm xúc dạt dào trong em. Em nhớ lúc đó là vào một buổi chiều đã muộn, em đi mua một ít đồ dùng chung cho cả bọn, mà chắc em đang vội quá nên cái xe đã ngoặt tay lái lại và bị cuốn vào xe của anh đang đi ngược chiều. Mà cũng tại con hẻm nhỏ quá, cũng tại khúc cua đó nhỏ quá nên hai cái xe mới va vào nhau như thế. Rồi em luống cuống vừa xin lỗi vừa lo không biết anh có làm sao chứ chẳng nghĩ cho mình. Còn anh thì lại cuống cuồng đỡ em, đỡ xe của em lên và luôn miệng hỏi em có làm sao không, có bị đau ở đâu anh sẽ đưa em đến trạm y tế gần đây nhất.

Vậy là từ hôm đó mình quen nhau.

Em là cô sinh viên năm đầu tiên của một trường sư phạm, còn anh lại là chủ một quán phở lớn của thành phố đó, mà phút ban đầu anh cứ làm em nghĩ anh là một thầy giáo hay một kỹ sư gì đó thì đúng hơn. Rồi anh cũng chở em đến nhà cũng là quán phở mà anh suốt ngày bận rộn lo toan trăm việc lớn nhỏ. Bây giờ mình đã là vợ chồng, đã là một gia đình nhỏ với hai con ngoan ngoãn học hành, vậy mà những lúc như này em lại càng nhớ rất nhớ những quãng đường đầu tiên mình cùng đi bên nhau. Có gian khó có mỉm cười, có chật vật có âu lo, có quanh co có thẳng tắp, cái nào đến thì hai đứa mình, anh và em, cũng đều đón nhận và sẻ chia cùng nhau. Vì nhiều quá rồi nên em không thể kể ra hết được, chỉ biết mình đã cùng chung lối đã cùng bên nhau đi suốt một quãng đường dài.

Em cũng không biết vì sao sau cái lần bị tung xe vào nhau đó rồi anh tự tìm đến con hẻm và hỏi cho ra nhà em trọ. Anh vào nhà và lấy cớ là đến xem thử em đã khỏe hẳn chưa, có bị đau ở đâu nữa không rồi nhanh chóng anh trở thành bạn của cả bọn luôn. Mà em nhớ đã nhiều lần anh lắc đầu trước những trò nghịch ngợm như quỷ sứ của mấy cô gái tỉnh lẻ lên thành phố học đại học, anh gọi tất cả bọn em là những cô công chúa tinh nghịch. Rồi anh nói sẽ chờ em để mình được là một đôi. Em và các bạn cũng được ăn phở ở quán của anh mấy lần mà tụi nó toàn chọc em là cô dâu tương lai sau này nhớ quản lý quán phở cho tốt. Có đứa còn nói sau này học xong đi làm cô giáo hay trở thành bà chủ quán phở vậy ta, còn em thì cứ đỏ mặt vì những lúc đó có mẹ và chị của anh cứ nhìn nhìn em.

Vậy là mình thành chồng thành vợ sau khi em tốt nghiệp ra trường và có việc làm.

Em tin là cả anh và em đều nhớ nhất giai đoạn đó của gia đình mình. Lúc đó chị hai của anh lập gia đình nên hai đứa phải dọn ra riêng. Mà mẹ nói đúng ra người dọn ra riêng phải là chị hai mới đúng, nhưng vì sức khỏe mẹ cần có chị hai chăm sóc nhiều hơn nên anh đồng ý dọn ra riêng. Mà chẳng hiểu sao mình lại quyết định dọn đi vào một buổi tối cuối mùa đông lạnh buốt. Lúc đó đã hơn chín giờ tối, rồi anh hỏi thuê được một nhà trọ cũng khá đầy đủ tiện nghi. Nhưng cũng nhờ vậy mà sau đó vợ chồng mình mới có được nhà riêng. Vì lúc đó em chuẩn bị làm mẹ nên anh lo đốc thúc mọi việc để mình nhanh chóng có được một tổ ấm mới dù không quá rộng, nhưng cả anh và em đều vui vì đó là gia đình nhỏ của riêng mình. Cũng gần nhà mẹ nên hai đứa cũng dễ dàng chạy qua chạy lại, anh còn phải lo quán phở nữa.

Cũng đã mấy chục năm rồi vậy mà lòng em tim em vẫn thầm gọi mãi như thế với những yêu thương tràn đầy nhất, với tiếng gọi thật thương, ngày nào vì em thích vậy đó. Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn. Cho đến giờ phút này khi cơ thể em lên tiếng gọi thảng thốt bất ngờ, khi em chuẩn bị cho mình chuyến đi xa cuối cùng về một nơi rất rất xa thì em lại thích gọi mãi anh như thế:

Người ơi.

Anh đừng giận em vì em viết như vậy, ai cũng sẽ vậy mà. Em cứ ngẫm nghĩ và nhận ra đó lại là điều tốt cho mỗi người, vì ai cũng sẽ một lần như vậy, mà nếu người ta biết trước và được chuẩn bị trước thì sẽ tốt hơn chứ sao. Cũng chưa lúc nào em thấy bình tĩnh bình thản và dám đương đầu với mọi chuyện như lúc này. Em biết em luôn có tình yêu của anh, em luôn có tình yêu thương của các con mình, của những người thân của em nữa, vậy là quá đủ để em được ấm, để em được cười dù em có xa tận chân trời góc biển. Em biết đó là một chuyến đi rất thênh thang, chẳng ai thích chuyến đi như thế nhưng bắt buộc phải đón lấy thôi. Mà em là người hay nghĩ ngợi hay lo xa nên em viết trước như vậy chứ cũng còn lâu lắm. Vì em biết cơ thể em, biết rõ nhất em mong muốn em mơ ước được bên các con, được bên anh xiết bao nên còn dài lắm, còn lâu rất lâu nữa chuyến đi đó mới với tới được em.

Người ơi.

Ngày xưa, là cách đây mấy chục năm em đã từng gọi anh như vậy khi mình sánh vai nhau bước chung vào một lễ đường. Xung quanh mình lúc đó là những ngọt ngào, những thiêng liêng, những ngân vang của những bản tình ca nồng nàn nhất say đắm nhất. Chúa trên cao đã chứng kiến đã nhìn thấy tình yêu mình trao cho nhau, em đã gọi anh rất nhỏ rất thầm khi ấy, người ơi.

Bây giờ cho dẫu đã xa cái ngày xưa ấy thì tình yêu mình vẫn rất đong đầy, nhất là trong cơn sóng dữ của em, cũng là cơn sóng dữ của anh của gia đình mình. Nhìn anh nhìn các con đứng ngồi vây quanh em, nhìn bao bạn bè bao người đứng ngồi vây quanh em thì em tin cuộc sống của em còn dài lắm, dài mãi đến khi em ra đi cùng chuyến đi cuối cùng ấy. Ai rồi cũng phải ra đi thôi mà, nhưng mỗi người vẫn ở lại vẫn gửi lại, vẫn để lại bao nhiêu luyến lưu, bao nhiêu tình thương, bao nhiêu những dang dở chưa làm xong chưa làm kịp, và cứ mong những người khác sẽ tiếp nối sẽ tiếp tục làm tiếp thay mình. Dù cho như nào đi nữa thì cả anh và em và các con nữa đều rất tin tình yêu của gia đình mình là mạnh nhất. Đau đớn rồi sẽ qua, đau khổ rồi sẽ trôi, đau thương rồi sẽ hết, và những con đường những chân trời lại thênh thang mở lối trước mắt, để tiếp tục tiếp tục.

Người ơi.

Mãi sau này nữa em cũng sẽ muôn đời gọi anh như thế, một tiếng gọi quá thân thương quá chân tình. Anh hãy nhớ điều đó, cho dù em có ở bất cứ đâu, xa hay gần, gần hay xa, thì tim em vẫn gọi anh hoài như thế. Dù em có mệt dù em có đau, dù em có thất vọng hay hy vọng, dù em có bên anh hay bên các con thì anh hãy nhớ vậy nhé, em muốn gọi anh hoài và gọi mãi, người ơi.

Người ơi.

Tha thiết trong em bao lần, yêu thương trong em bao nguồn, nghĩa tình trong em trọn vẹn. Từ giờ trở đi, em sẽ gọi anh như thế mỗi ngày, khi em nhìn thấy anh và cả khi em không nhìn thấy anh. Để những cơn đau của cơ thể em được tan biến đi, để em lại trở về sinh lực là em của anh, là em của các con mình, như đã tự lúc nào, như của ngày xưa ấy.

Người ơi.

Em gọi anh mãi đến những lúc cuối cùng. Em yêu thương cách gọi đó, em nâng niu trân trọng cách gọi đó, anh hãy nhớ.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cảm Giác Đau Lòng Nhất Là Yêu Đơn Phương Một Người Đơn Phương | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình muốn một tình yêu như vậy!

Mình muốn một tình yêu như vậy!

Họ không nói nhiều, không can thiệp quá sâu vào cuộc sống của nhau, không lãng mạn ngọt ngào, không hứa hẹn, không sở hữu, cứ thế hiện diện bên nhau, lắng nghe, an ủi.

Lỡ duyên

Lỡ duyên

Trăng treo lẻ bóng bên đồi Gió ru khúc cũ nghẹn lời chia phôi Người đi để lại bồi hồi Ta ngồi đếm mãi một thời đã xa

Chia ly - khi khoảng cách không thể xoá nhoà ký ức

Chia ly - khi khoảng cách không thể xoá nhoà ký ức

Cảm giác sắp chia ly ấy cũng thật khó giải thích. Có lẽ chỉ đơn thuần là cảm xúc trống vắng khi bàn ăn trong nhà thiếu đi mất một người thân thuộc, hay sự lạc lõng trong một không gian đã từng đầy đủ,... Chắc đó là sự hụt hẫng khi có những điều vốn tưởng chừng là vậy nhưng nay đã sắp không còn.

Tình khó phai

Tình khó phai

Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình

Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười

Khi mặt trời mỉm cười

Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Kí ức muốn lãng quên

Kí ức muốn lãng quên

Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"

Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương

Yên đơn phương

Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.

Mùa xuân sau cơn giông

Mùa xuân sau cơn giông

Nước mắt ông Tét bất giác trào ra. Ông quay lưng bước đi, nỗi đau và cảm giác tủi hổ đè nặng lên trái tim. "Tết này, mình phải làm gì đó… phải làm gì đó cho con Kiệu," ông tự nhủ, nhưng lòng vẫn trĩu nặng bởi những nỗi buồn chưa tìm được lối ra.

back to top