Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngồi với đêm

2022-08-23 01:30

Tác giả: Quang Nguyễn


blogradio.vn - Tôi ngồi chênh vênh trong thẳm vực tình ái, tôi đối diện với những nỗi buồn đen đặc tựa chiếc ly cà phê không có đường. Chúng trôi vào tôi thật đắng! Đắng như cuộc tình tựa cây đời phút chốc làm củi hóa tro than.

***

Tôi ngồi trong mớ hỗn độn của không gian, là những âm thanh chật chội ngoài cuộc đời quá giang vào đôi tai nhỏ của mình. Chúng theo về đâu? Chúng về theo ngõ cô đơn một phương trời thăm thẳm, những ngõ đường hiu hắt thấm ướt lạnh nỗi buồn. Chuyến xe cảm xúc ì ạch lăn trên ngọn dốc cao đỉnh đầu sự giải tỏa, chở chẳng nổi những phiền muộn để về trạm an yên. Niềm vui thì cứ như chuyến xe cấp tốc thoáng vụt đi mất hút! Chỉ có những nỗi buồn là chầm chậm lăn bánh lên dốc cao, để một cá thể phải gặm nhấm rồi cảm nhận từng vết đau trong thâm tâm đang rách nhàu.

Tôi ngồi với đêm nghe tiếng thời gian khẽ, mình chỉ là một góc ban công với khoảng lặng mái hiên của cuộc đời. Chỉ có thể là những dòng suy nghĩ cứ lượn lờ như vạt khói thuốc đắng, cứ quanh quẩn ở những câu chuyện buồn. Tại sao ta cứ phải là cuốn phim quay chậm cứ lặp lại những khoảnh khắc vui buồn, ta đang xem chính mình, ta gặp lại năm tháng ấy rồi biến nó thành chiếc đồng hồ báo thức, reo vang rồi đánh thức như một trách nhiệm của sự đời nhớ mãi những chuyện gì đã qua.

Tôi chẳng biết hỏi ai, cái màu thanh xuân ấy hiện lên sắc gam gì? Màu trong suốt của buổi bình minh đầu ngày đang tỏa hơi lạnh bởi màn sương giăng xuống còn lúng liếng trên từng tán cỏ xanh, nhưng nó cũng ấm áp bởi tia nắng cười chào ngày thật lung linh huyền ảo? Hay là màu của hoàng hôn đang cháy rạn ngoài khoảng rộng xa ngái để về trong những ngõ nhớ với thiên thu tiếng gọi, hay chỉ đơn giản là màu đen của bóng đêm mà nổi bật nhất là từng ngọn đèn, hay là những vì sao tinh tú ở tít phía trời xa? Có lẽ tôi thuộc về màu này! Chắc chắn là như vậy. Bởi đêm là những cảm xúc lên ngôi như từng lớp sóng to nhỏ thét gào ngoài trùng dương! Tôi ngồi chênh vênh trong thẳm vực tình ái, tôi đối diện với những nỗi buồn đen đặc tựa chiếc ly cà phê không có đường. Chúng trôi vào tôi thật đắng! Đắng như cuộc tình tựa cây đời phút chốc làm củi hóa tro than.

Tình yêu có vị gì, chẳng ai biết? Chỉ biết nó tồn tại nhiều trong thước phim đầy tình cảm lãng mạn, hay là những bài thơ ca tỏ lòng với câu từ chan chứa, mang sắc thái trữ tình khu vườn mộng bướm hoa. Cũng có thể là những tiểu thuyết xây dựng nên câu chuyện làm hấp dẫn người đọc, đưa hồn người tới vòm trời man mác khoảng thần tiên. Song, dù bất cứ tác phẩm tình yêu nào cũng đều được chiết ra từ cuộc sống thiết thực. Nàng Chức Nữ đắm say tiếng tiêu của chàng Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải cho thiên đình - Ngưu Lang say mê nàng dẫn tới bỏ bê chuyện chăn trâu mà đến điện Ngọc Hư! Trời bắt phạt chia cắt người đầu sông - người cuối sông Ngân Hà, mỗi năm gặp một lần vào đêm của tháng bảy, cầu Ô Thước bắt ngang. Có phải tình yêu đã xuất phát từ truyện cổ tích ấy! Tôi chẳng biết! Nếu đúng vậy thì chẳng phải tình yêu đã có ngang trái ở ngay từ đầu rồi đấy sao? Tình yêu ngắn gọn chỉ có hai từ duy nhất, nhưng nó lại là một đề tài của muôn thuở mà không bút mực nào trên đời này có thể viết hết được những khái niệm về yêu.

Có một nơi của bình yên sao đẹp đến thần kỳ! Đó là miền của sự cô đơn chưa bị đánh thức của ban mai mà bước vào khu vườn của tình ái. Nó tự do như cánh chim tung cánh bay lửng trời. Nó cũng là mùi nước ngọt trong veo dưới đáy giếng, chưa bao giờ chảy ra biển cả để dung hòa chuyển đổi thành vị mặn. Tôi gọi đó là khoảng tuổi ngọc với tâm hồn hoa cỏ, thơm ngát nhất khu vườn, vạn nẻo đường là những giấc mơ đầy sắc màu tươi sáng. Thích một ai đó rồi ủ mộng vào thanh xuân, bỗng nghe hương dìu dịu phả lên màu tuổi trẻ xuân thì. Đẹp lắm khi chưa thuộc về ai đó! Vẫn là một đóa hoa rực rỡ nổi bật nhất trên cánh đồng giữa thảo nguyên xanh.

Khi yêu rồi thì con đường của ngõ đi là những sỏi đá gập ghềnh đang hiện diện dưới đôi chân bé nhỏ. Có khi là nỗi chờ sẽ hóa thành rêu phong bám lấy tảng đá ẩm. Tôi thồ hồn qua những ngả thương nhớ, thấy trước mắt mình là những tàn phai còn sót lại của cuộc tình quan san, nhưng với ai kia chỉ là một khoảng trắng vô hình chẳng có gì tồn đọng trong ngần bao năm ấy. Đó là những con người rất tài giỏi, họ buông bỏ quá nhẹ nhàng, họ chẳng cần nghĩ ngợi hay còn chút lưu luyến khi một mình nhớ lại. Đấy, thế mà có không ít người họ gánh cả một núi kỷ niệm, rồi nhồi nhét hàng vạn dư âm vào tận tâm tư, để buồn, để nhớ, mà chẳng quên bao giờ. Phải chăng ta đang làm khổ với chính bản thân mình? Tôi ngồi trong mớ hỗn độn với suy tư rối nhùi, nghe cơn mưa âm thầm qua phố vắng.

© Quang Nguyễn - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Quang Nguyễn

Người kể chuyện

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top