Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nghề nhà giáo

2022-07-29 01:10

Tác giả:


blogradio.vn - Người lái đò gầy còm ấy đã chèo bao nhiêu chuyến đò, tôi cũng không nhớ rõ nữa. Chỉ nhớ đến những câu chuyện thi thoảng ông nổi hứng kể cho tôi nghe, những bài giải toán ông cho tôi xem, và những tiếng thở dài cùng với câu nói đầy hoài niệm "Bao giờ cho đến ngày xưa”.

***

Trời tháng mười se lạnh. Tôi vẫn nhớ như in cảnh hồi tôi còn bé, trên con xe máy Nhật đầy cũ kĩ, ông nội đưa tôi đi học và chở tôi về, bất kể nắng mưa. Ông nội chỉ là giáo viên dạy toán của một trường cấp hai tại một xã nhỏ và nghỉ hưu đã lâu lắm rồi, từ trước khi tôi biết bò, biết chạy. Tôi chỉ nhớ những năm hồi tôi còn bé, thỉnh thoảng tôi sẽ thấy vài anh chị học sinh đến thăm ông. Họ gọi ông một tiếng "Thầy".

Có lẽ đó chỉ là những cuộc gặp gỡ bất ngờ thôi, nhưng đều làm ông nội sửng sốt và vui mừng. Ông sẽ nheo mắt cố nhớ xem đó là ai, là học trò khóa nào năm nào của mình, và sẽ nở nụ cười. Nụ cười như khi nhớ về một thời xưa cũ.

Ông nội hay bảo "Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm". Vậy mà ông lại chọn sư phạm.

Ngày xưa ở đâu cũng nghèo, làm gì có tiền cho con đi học, nói chi đến việc học làm nhà giáo. Nhà ông cũng không khá giả, cả nhà có ông được học hết cấp 2, sau này thì làm giáo viên của chương trình 7+3. 

nguoi-thay-700

Thời đó học cấp 2 xong, thông qua tuyển chọn là có thể đi làm giáo viên được rồi. Ông kể về đồng lương giáo viên ngày xưa, 38 đồng 2 hào rưỡi một tháng, như tính từ người ta hay gán cho lương giáo viên, èo uột, còm cõi. Ông cứ vừa khâu quần áo, vừa kể cho tôi nghe những câu chuyện thời ông còn dạy học.

Ông ba mươi đồng, bà ba mươi đồng, lại thêm việc quần quật làm may đến khuya, mới dành dụm đủ tiền để cho bố tôi và cô tôi đi học.

Ba mươi đồng ấy là hàng giờ giảng khô cả họng, lại còn cả đối phó với đám học sinh "nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò". Ba mươi đồng ấy là những đêm thức để soạn giáo án, để rồi hôm sau gà gật trên lớp học.

 

Ông nội hay đùa, "Ông và bà làm may còn kiếm được nhiều hơn tiền lương giáo viên hồi đó." Nhưng ông vẫn dạy học, cho đến tận khi về hưu, cả khi nhà tôi đã khá giả. Có lẽ cái ông cần ở cái nghề này, không phải là vật chất, mà chỉ là những kỉ niệm mờ nhạt, những nụ cười đầy tinh nghịch của học trò mà thôi.

Ông nội hay sống trong những kỉ niệm. Ông thường kể tôi nghe về những người học sinh ông nhớ nhất trong quãng đời dạy học của ông, kể về những ngày nhà giáo hay mùng ba tết học sinh đến thăm giáo viên mà không có tiền mua quà cáp, cuối cùng được ông giữ lại nhà ăn cơm. Ông còn giữ một ít bài làm học sinh, màu giấy ố vàng và những nét chữ non nớt, nhưng ông quý tới nỗi thỉnh thoảng mới mở ra xem.

Ông nội là giáo viên nhưng ông cũng từng đi lính. Ông hay kể về những bữa cơm độn khoai sắn, hay hát những bài hát "Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây", và hay lấy những huân chương ra cho chúng tôi ngắm một cách đầy tự hào.

thay-giao

Ông nội đang làm giáo viên thì có lệnh tổng động viên cả nước. Ông thích kể cho tôi nghe về những lứa học trò của ông, có người cũng ra trận cùng thời, nhưng rồi mãi mãi đóng băng tuổi xuân của mình trên chiến trường. Ông kể về những người chiến hữu đã không còn trở lại nữa, kể về những lần hành quân liên miên vô tận tưởng chừng không có thể kết thúc.

Nhưng rồi ông lại trở về, làm một giáo viên dạy Toán bình thường ở xóm nhỏ, lại tiếp tục với đồng lương còm và những trang sách giáo khoa đã lật giở đến cũ mèm.

Ông hay bảo tôi "Làm giáo viên mệt lắm cháu ạ. Soạn giáo án, tập dượt trước khi vào lớp, thanh tra và kiểm tra, tất cả đều vô cùng áp lực. Lại thêm học trò nữa, chỉ lo rằng chúng nó không hiểu bài và không làm được bài thôi."

Nhưng tôi không thể quên được những lần ông giảng bài cho tôi, những lần ông chỉ tôi làm những bài toán khó, và chỉ cần nghe thấy câu "Cháu làm được rồi" là ông lại nở một nụ cười, và nói bông đùa rằng "Trình độ của ông chưa tụt nhỉ".

Những lúc ấy, ông như được sống lại trong không khí hồi còn dạy học, với tôi là đứa học trò duy nhất trong lớp ông dạy.

Cái nghề mà ông tôi gọi là "bán cháo phổi" ấy, ông lại rất mực quý trọng và gìn giữ. Ông cau mày và lắc đầu khi thấy những tin tức về tình trạng gian lận của học sinh hay hành xử không đúng mực của giáo viên, và càng buồn hơn khi biết được rằng nhiều học sinh, dù điểm đại học cao thực cao, nhưng vẫn thất bại trong việc vào được trường mình mong muốn.

tinh_thay_tro

Ông yêu quý trường học. Hồi trước khi tôi còn học tiểu học, khi chưa phải xa nhà cả chục cây và ông không thể đón đưa, ông rất thích đến xem trường tôi học. Mắt ông nhìn đăm đăm vào một cõi xa xôi nào đó, và đôi môi vẽ lên nụ cười đầy hoài niệm. Tới tận khi tôi phải kéo tay ông nhõng nhẽo đòi về, ông mới như tỉnh khỏi giấc mộng, sau đó nổ máy.

Ông nội hay bảo "Nghề giáo giống như chèo đò. Mỗi chuyến đò đều có khởi đầu và kết thúc, khách đi đò kẻ đến người đi. Chỉ có người lái đò là nhớ đến những vị khách của mình, dù tốt dù xấu, dù hay dù dở, đều là kỷ niệm đáng nhớ cả."

Người lái đò gầy còm ấy đã chèo bao nhiêu chuyến đò, tôi cũng không nhớ rõ nữa. Chỉ nhớ đến những câu chuyện thi thoảng ông nổi hứng kể cho tôi nghe, những bài giải toán ông cho tôi xem, và những tiếng thở dài cùng với câu nói đầy hoài niệm "Bao giờ cho đến ngày xưa”.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Điều bố muốn nói với con gái | Family Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top