Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu cuộc đời là một vở kịch, hãy là đạo diễn thật xuất sắc và diễn viên chính thật tài năng

2019-06-17 08:25

Tác giả: Liên

blogradio.vn - Đời người là một vở kịch, mỗi người lại là mỗi vở kịch khác nhau, nhưng lại chung một điểm. Vở kịch đời bạn thì bạn nên là đạo diễn và kiêm luôn cả diễn viên chính chứ đừng để ai biến bạn thành diễn viên phụ thậm chí là quần chúng trong chính vở kịch đời mình.

***

Có ai đó đã từng nói, nhân sinh tựa như một cốc trà, vơi cũng tốt mà đầy cũng tốt. Nhưng tại sao con người lại chỉ muốn cốc trà đó đầy mà không hề muốn vơi? Phải chăng là do sự ích kỉ của mỗi cá nhân con người? Hay phải chăng là do lòng tham không đáy của mỗi chúng ta?

Bạn có từng nghĩ đến việc cốc trà đó cứ đầy như vậy thì trà trong cốc sẽ có ngày sánh ra ngoài, hoặc tệ hơn, nó sẽ đổ hết mà không còn sót lại giọt nào. Có thể lắm chứ, cuộc sống của bạn cũng vậy mà, sẽ có những lúc trong tay bạn chẳng còn gì, bạn trắng tay, bạn thất bại trong cuộc chơi với đời.

Trà trong cốc đổ hết đồng nghĩa với việc bạn chẳng còn gì, đồng nghĩa với việc bạn đứng giữa hai sự lựa chọn: hoặc là bắt đầu tích lũy để nước đầy như cũ, hoặc là buông xuôi tất cả.

Nếu như được hỏi ý kiến của nhiều người, tôi tin chắc đại đa số họ sẽ chọn lựa sự lựa chọn đầu tiên. Nhưng nói là một chuyện, làm lại là một chuyện khác. Có thể lúc được hỏi bạn chẳng nghĩ đến một ngày mình sẽ rơi vào hoàn cảnh đó nhưng đến lúc rơi vào rồi có chắc bạn sẽ làm như bạn đã nói?

Tất cả chỉ là sự suy đoán của bản thân mà chẳng hề có căn cứ nào. Nhưng vấn đề đặt ra là tại sao bạn lại luôn muốn cốc của mình đầy mà lại không hề muốn nó vơi? Lí do là do bản thân mỗi người đều ích kỉ như nhau, nghe thì có vẻ khó tin và nực cười đấy nhưng đó là sự thật.

Mỗi chúng ta ai cũng có sự ích kỉ, ai cũng có lòng tham nhưng quan trọng là bạn có kiểm soát được sự ích kỉ và lòng tham của mình hay không?

Có một số ít người làm được điều này, còn lại thì đều bị cuốn theo vòng của sự tham lam và ích kỉ. Cơm áo gạo tiền, danh lợi phù du và những giấc mơ làm giàu phi thực tế, tất thảy những điều đó làm con người thay đổi. Ai cũng có sự tham lam, ai cũng có sự kỷ vị nhưng có những người bị những điều đó làm cho thay đổi, có người lại không.

Chúng ta oán trách ai đó đã thay đổi quá nhiều mà không nhận ra rằng chính bản thân mình cũng đã thay đổi. Chúng ta nói ai đó quá tham lam mà không biết rằng sâu trong chúng ta cũng có sự tham lam tương tự như họ. Chúng ta luôn trách mọi người, trách rằng cuộc đời không ưu ái với chúng ta mà bản thân ta lại không tự cố gắng. Cốc trà đó nếu trà quá nhiều thì sẽ bị sánh, chúng ta oán trách quá nhiều mà bản thân không chịu cố gắng thì kết quả cũng chẳng khá hơn là bao. Tại sao không nhẫn nhịn một tí, kiên nhẫn một tí, cố gắng một tí và cảm thấy vừa đủ một tí. Có lẽ nếu làm được như vậy thì cuộc sống của chúng ta sẽ tốt hơn rất nhiều.

Đời người là một vở kịch, mỗi người lại là mỗi vở kịch khác nhau, nhưng lại chung một điểm. Vở kịch đời bạn thì bạn nên là đạo diễn và kiêm luôn cả diễn viên chính chứ đừng để ai biến bạn thành diễn viên phụ thậm chí là quần chúng trong chính vở kịch đời mình.

Khi yêu một ai đó chúng ta luôn phô ra những điểm ưu tú nhất của bản thân mà không lộ ra những khuyết điểm. Cho đến khi đã tiếp xúc một khoảng thời gian, bản chất dần dần lộ diện thì chúng ta lại cho rằng họ thay đổi. Đó chính là sai lầm, con người ai chả thay đổi nhưng điều mà bạn nhìn thấy chưa chắc đã là con người thật của họ. Bạn trách họ thay đổi nhưng lại không hiểu rằng bạn chỉ đang tiếp xúc trực tiếp và chân thực hơn thế giới của họ và con người họ mà thôi.

Bạn cần đặt mình vào vị trí của người khác thay vì đứng đó chỉ trích họ, bạn cần yêu cần hưởng thụ vừa đủ thay vì quá tham lam đòi hưởng tất cả. Sự tham lam đó chỉ khiến bạn thêm mệt mỏi và đánh mất đi chính mình mà thôi. Hãy cảm thấy vừa đủ và hài lòng với cuộc sống vốn có của bạn thay vì thèm thuồng một cuộc sống giàu có về vật chất.

Sự vừa đủ sẽ làm cho bạn sống thoải mái hơn và hạnh phúc hơn. Cuộc sống của bạn như một cốc trà, nhạt nhẽo thì sao mà đậm đà thì sao, đầy thì sao mà vơi thì có gì khác biệt, cái quan trọng ở đây là do cách nhìn và cách sống của bản thân bạn mà thôi. Cuộc sống của bạn cũng như một bầu trời, xanh trong thì sao mà đen tối thì sao, nắng ráo thì sao mà mưa giông thì có gì khác biệt, cái quan trọng là sau tất cả điều đó bạn vẫn cảm thấy hạnh phúc là được.

Mọi điều xảy ra đều chẳng ai đoán trước được nên hãy cứ an nhiên mà sống, trọn vẹn tận hưởng từng ngày mà bạn còn tồn tại. Đừng để tâm nhiều đến những chuyện không phải của mình mà cũng đừng vì những chuyện vốn dĩ chẳng là gì mà khiến mình đau khổ. Cuộc sống là của bạn, do bạn tự định đoạt cuộc đời mình, vì thế hãy lựa chọn những gì bản thân bạn muốn.

Chúc bạn trở thành một đạo diễn xuất sắc và một diễn viên chính tài năng trong chính vở kịch đời mình!

© Phạm Quỳnh Liên – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cuộc sống này đã đủ mệt rồi, đừng mãi day dứt chuyện quá khứ

Liên

Đừng gồng mình lên để trưởng thành, nó sẽ tự đến khi bạn hạnh phúc với bản thân mình nhất.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta chỉ là người cũ từng thương

Chúng ta chỉ là người cũ từng thương

Ngày mai rồi sẽ khác, cô của ngày mai sẽ bình tĩnh sống, sẽ lại chỉnh chu, nhẹ lòng, gói nhẹm những giọt nước mắt tối nay, bước lên tòa để gấp lại trang sách đã mối mọt. Chỉ đêm nay thôi, ngày mai cô và hắn đã là người dưng ngược lối.

Biết bao lâu mới có thể buông bỏ đoạn tình cảm này

Biết bao lâu mới có thể buông bỏ đoạn tình cảm này

Cho dù sau này có xảy ra bất cứ điều gì, chúng ta không còn là chúng ta của năm tháng bồng bột ấy, chúng ta sẽ yêu một người bằng tất cả nuối tiếc của năm tháng ấy, thì em vẫn sẽ mãi chẳng thể nào quên được, hình dáng mình năm đó đã từng vì một người mà kiên trì đến như vậy!

Những chênh vênh không lối thoát của tuổi 20

Những chênh vênh không lối thoát của tuổi 20

Là cô đơn chọn ta, hay là ta chọn cô đơn, cũng chẳng để tâm. Nhiều lúc cũng muốn làm một thứ gì đó khiến bản thân vui hơn một chút, làm một thứ gì đó khiến bản thân có thể buông bỏ những ưu tư, muộn phiền. Nhưng mãi cũng chỉ là suy nghĩ, tâm tư mà thôi.

Ngày không anh

Ngày không anh

Dù trời vẫn trong, con nước vẫn xanh Mà sao không anh lòng em dậy sóng.

Cuộc đời này gặp nhau đã là một cái duyên

Cuộc đời này gặp nhau đã là một cái duyên

Cuối cùng em cũng đã có thể biết: đó là cảm giác thích một người như thế nào? Hoa sẽ nở khi đủ nắng, đủ gió, đủ yêu thương.

Trưởng thành rồi người ta chỉ muốn có một tình yêu bình yên

Trưởng thành rồi người ta chỉ muốn có một tình yêu bình yên

Anh cũng đang dần khác, không còn bùng cháy với tình yêu như tình đầu dang dở, mà anh lại dần thích một chút gì đó được gọi là cảm giác bình yên nơi em mang lại.

Hóa ra con trai cũng thích 'lén lút' vào xem Facebook người mình thầm thương

Hóa ra con trai cũng thích 'lén lút' vào xem Facebook người mình thầm thương

Không khác gì con gái, con trai cũng âm thầm vào Facebook người kia xem hôm nay cô ấy làm gì, đi đâu, có chụp hình làm duyên hay không. Kẻ đơn phương luôn lặng lẽ dõi theo người họ thầm yêu.

Giá như thanh xuân trở lại để ta có đủ can đảm nói lời thương

Giá như thanh xuân trở lại để ta có đủ can đảm nói lời thương

Giá như thanh xuân có thể quay trở lại, giá ta dám một lần can đảm để thốt ra những lời yêu đó thì có lẽ bây giờ mọi chuyện đã khác rồi. Phải không anh?

7 bí quyết 'bên nhau trọn đời' cho các cặp đôi

7 bí quyết 'bên nhau trọn đời' cho các cặp đôi

Trên thế giới 7 tỉ người gặp được nhau đã là chuyện khó, thương và bên nhau còn là chuyện khó hơn.

Em ơi đừng buồn nữa

Em ơi đừng buồn nữa

Em ơi, đừng khóc nữa Mạnh mẽ mà đứng lên

back to top