Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu cuộc đời là một vở kịch, hãy là đạo diễn thật xuất sắc và diễn viên chính thật tài năng

2019-06-17 08:25

Tác giả: Liên


blogradio.vn - Đời người là một vở kịch, mỗi người lại là mỗi vở kịch khác nhau, nhưng lại chung một điểm. Vở kịch đời bạn thì bạn nên là đạo diễn và kiêm luôn cả diễn viên chính chứ đừng để ai biến bạn thành diễn viên phụ thậm chí là quần chúng trong chính vở kịch đời mình.

***

Có ai đó đã từng nói, nhân sinh tựa như một cốc trà, vơi cũng tốt mà đầy cũng tốt. Nhưng tại sao con người lại chỉ muốn cốc trà đó đầy mà không hề muốn vơi? Phải chăng là do sự ích kỉ của mỗi cá nhân con người? Hay phải chăng là do lòng tham không đáy của mỗi chúng ta?

Bạn có từng nghĩ đến việc cốc trà đó cứ đầy như vậy thì trà trong cốc sẽ có ngày sánh ra ngoài, hoặc tệ hơn, nó sẽ đổ hết mà không còn sót lại giọt nào. Có thể lắm chứ, cuộc sống của bạn cũng vậy mà, sẽ có những lúc trong tay bạn chẳng còn gì, bạn trắng tay, bạn thất bại trong cuộc chơi với đời.

Trà trong cốc đổ hết đồng nghĩa với việc bạn chẳng còn gì, đồng nghĩa với việc bạn đứng giữa hai sự lựa chọn: hoặc là bắt đầu tích lũy để nước đầy như cũ, hoặc là buông xuôi tất cả.

Nếu như được hỏi ý kiến của nhiều người, tôi tin chắc đại đa số họ sẽ chọn lựa sự lựa chọn đầu tiên. Nhưng nói là một chuyện, làm lại là một chuyện khác. Có thể lúc được hỏi bạn chẳng nghĩ đến một ngày mình sẽ rơi vào hoàn cảnh đó nhưng đến lúc rơi vào rồi có chắc bạn sẽ làm như bạn đã nói?

Tất cả chỉ là sự suy đoán của bản thân mà chẳng hề có căn cứ nào. Nhưng vấn đề đặt ra là tại sao bạn lại luôn muốn cốc của mình đầy mà lại không hề muốn nó vơi? Lí do là do bản thân mỗi người đều ích kỉ như nhau, nghe thì có vẻ khó tin và nực cười đấy nhưng đó là sự thật.

Mỗi chúng ta ai cũng có sự ích kỉ, ai cũng có lòng tham nhưng quan trọng là bạn có kiểm soát được sự ích kỉ và lòng tham của mình hay không?

Có một số ít người làm được điều này, còn lại thì đều bị cuốn theo vòng của sự tham lam và ích kỉ. Cơm áo gạo tiền, danh lợi phù du và những giấc mơ làm giàu phi thực tế, tất thảy những điều đó làm con người thay đổi. Ai cũng có sự tham lam, ai cũng có sự kỷ vị nhưng có những người bị những điều đó làm cho thay đổi, có người lại không.

Chúng ta oán trách ai đó đã thay đổi quá nhiều mà không nhận ra rằng chính bản thân mình cũng đã thay đổi. Chúng ta nói ai đó quá tham lam mà không biết rằng sâu trong chúng ta cũng có sự tham lam tương tự như họ. Chúng ta luôn trách mọi người, trách rằng cuộc đời không ưu ái với chúng ta mà bản thân ta lại không tự cố gắng. Cốc trà đó nếu trà quá nhiều thì sẽ bị sánh, chúng ta oán trách quá nhiều mà bản thân không chịu cố gắng thì kết quả cũng chẳng khá hơn là bao. Tại sao không nhẫn nhịn một tí, kiên nhẫn một tí, cố gắng một tí và cảm thấy vừa đủ một tí. Có lẽ nếu làm được như vậy thì cuộc sống của chúng ta sẽ tốt hơn rất nhiều.

Đời người là một vở kịch, mỗi người lại là mỗi vở kịch khác nhau, nhưng lại chung một điểm. Vở kịch đời bạn thì bạn nên là đạo diễn và kiêm luôn cả diễn viên chính chứ đừng để ai biến bạn thành diễn viên phụ thậm chí là quần chúng trong chính vở kịch đời mình.

Khi yêu một ai đó chúng ta luôn phô ra những điểm ưu tú nhất của bản thân mà không lộ ra những khuyết điểm. Cho đến khi đã tiếp xúc một khoảng thời gian, bản chất dần dần lộ diện thì chúng ta lại cho rằng họ thay đổi. Đó chính là sai lầm, con người ai chả thay đổi nhưng điều mà bạn nhìn thấy chưa chắc đã là con người thật của họ. Bạn trách họ thay đổi nhưng lại không hiểu rằng bạn chỉ đang tiếp xúc trực tiếp và chân thực hơn thế giới của họ và con người họ mà thôi.

Bạn cần đặt mình vào vị trí của người khác thay vì đứng đó chỉ trích họ, bạn cần yêu cần hưởng thụ vừa đủ thay vì quá tham lam đòi hưởng tất cả. Sự tham lam đó chỉ khiến bạn thêm mệt mỏi và đánh mất đi chính mình mà thôi. Hãy cảm thấy vừa đủ và hài lòng với cuộc sống vốn có của bạn thay vì thèm thuồng một cuộc sống giàu có về vật chất.

Sự vừa đủ sẽ làm cho bạn sống thoải mái hơn và hạnh phúc hơn. Cuộc sống của bạn như một cốc trà, nhạt nhẽo thì sao mà đậm đà thì sao, đầy thì sao mà vơi thì có gì khác biệt, cái quan trọng ở đây là do cách nhìn và cách sống của bản thân bạn mà thôi. Cuộc sống của bạn cũng như một bầu trời, xanh trong thì sao mà đen tối thì sao, nắng ráo thì sao mà mưa giông thì có gì khác biệt, cái quan trọng là sau tất cả điều đó bạn vẫn cảm thấy hạnh phúc là được.

Mọi điều xảy ra đều chẳng ai đoán trước được nên hãy cứ an nhiên mà sống, trọn vẹn tận hưởng từng ngày mà bạn còn tồn tại. Đừng để tâm nhiều đến những chuyện không phải của mình mà cũng đừng vì những chuyện vốn dĩ chẳng là gì mà khiến mình đau khổ. Cuộc sống là của bạn, do bạn tự định đoạt cuộc đời mình, vì thế hãy lựa chọn những gì bản thân bạn muốn.

Chúc bạn trở thành một đạo diễn xuất sắc và một diễn viên chính tài năng trong chính vở kịch đời mình!

© Phạm Quỳnh Liên – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cuộc sống này đã đủ mệt rồi, đừng mãi day dứt chuyện quá khứ

Liên

Đừng gồng mình lên để trưởng thành, nó sẽ tự đến khi bạn hạnh phúc với bản thân mình nhất.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sài Gòn thật đẹp và tôi thật cô đơn

Sài Gòn thật đẹp và tôi thật cô đơn

Sài Gòn thật đẹp, tôi thích Sài Gòn không phải là ở cuộc sống tấp nập hay những cao ốc, cũng không phải là ánh sáng rực rỡ mà Sài Gòn về đêm ban tặng. Mà tôi thích nó chỉ đơn giản là những lúc cô đơn tôi có thể chạy vòng quanh qua những con phố hay len lõi trong từng dòng người tấp nập. Hay thậm chí là ghé vào một quán cà phê ven đường để ngồi đó và cảm nhận về cuộc sống của mình.

 Dáng hình của yêu thương

Dáng hình của yêu thương

Tình yêu thương vốn không có dáng hình cụ thể, cũng không cân đo đong đếm được bằng những thước đo vật chất phù du. Nhưng tình yêu vẫn luôn hiện hữu xung quanh ta, bằng một cách nào đó.

Gửi anh, người đã từng thương em

Gửi anh, người đã từng thương em

Em sẽ vẫn giữ ở một góc khuất nào đó của mình về một kỉ niệm thật đẹp. Một kỉ niệm về anh - chàng trai chân thành đã từng thương em.

Anh bây giờ đã khác anh hôm qua

Anh bây giờ đã khác anh hôm qua

Anh bây giờ luôn làm mắt em cay Nỗi sợ ngày xưa anh đâu còn nhớ nữa.

Có những đoạn tình cảm đi suốt đời cũng chẳng thể nào quên

Có những đoạn tình cảm đi suốt đời cũng chẳng thể nào quên

Có những mối quan hệ sẽ dễ dàng quên đi, nhưng cũng có những mối quan hệ mà dù đi hết cuộc đời này, cũng sẽ chẳng thể nào có thể xóa nhòa. Và có những tình cảm chỉ là say nắng nhất thời, nhưng cũng có những tình cảm sẽ dai dẳng mãi trong tim.

Thứ tuyệt diệu đầu tiên mà chúng ta từng đánh mất

Thứ tuyệt diệu đầu tiên mà chúng ta từng đánh mất

Tình cảm tớ dành cho cậu rất hồn nhiên, đó là những rung động đầu đời của tớ, nó trong trẻo như sương mai. Người ta nói rằng tình yêu tuổi học trò thường là thứ tuyệt diệu đầu tiên mà chúng ta đánh mất trong cuộc đời này.

Trái tim không ngừng thổn thức khi nhớ về dư vị tuổi thơ

Trái tim không ngừng thổn thức khi nhớ về dư vị tuổi thơ

Tôi bây giờ không còn nhỏ dại, kí ức năm nào đã ngủ quên trong tiềm thức nhưng trái tim tôi vẫn không ngừng thổn thức nhớ về một thời đã qua.

Sau rất nhiều vết thương con muốn có một gia đình hạnh phúc

Sau rất nhiều vết thương con muốn có một gia đình hạnh phúc

Nhưng có lẽ một ngày nào đó gần thôi, tôi sẽ bước ra khỏi bóng hình của quá khứ để nhìn nhận những thay đổi của ba và cho mình được trọn vẹn với hai chữ gia đình mà tôi luôn ao ước. Một gia đình hạnh phúc sau rất nhiều vết thương.

Thanh xuân của tôi chính là anh ấy

Thanh xuân của tôi chính là anh ấy

Mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt cho riêng mình dù có thể phải đối mặt bão giông hay bình yên đi chăng nữa thì chắc chắn vẫn sẽ cảm động đến khắc sâu. Và thanh xuân của tôi cuối cùng lại vẫn là anh ấy.

Tình yêu ngủ yên trong lòng

Tình yêu ngủ yên trong lòng

Tôi của ngày hôm nay đã cất sâu những cảm xúc năm nào và để mọi thứ được ngủ yên. Bởi sẽ có những tình yêu chỉ cần được nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc.

back to top