Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hẹn gặp lại em ở một cuộc đời khác ít nỗi buồn hơn

2019-05-27 08:30

Tác giả: Lâm Oanh


blogradio.vn - Cô gái của tôi đã biết bao nhiêu lần em khóc, giữa đêm khuya phòng trống em nấc tiếng nghẹn lòng. Bao nhiêu giọt đắng em rơi là bấy nhiêu lần tim tôi đau nhói, phải buồn biết bao nhiêu em mới khóc một mình. Thế mà từ bao giờ em đã không còn khóc nữa. Chỉ là nụ cười ấy buồn quá, nét buồn vương vấn mắt môi em. Em đã học được cách che giấu những nỗi buồn, che giấu mọi người ;ại chẳng giấu được tôi.

***

Gửi những cô gái luôn một mình mạnh mẽ, yêu và thương!

Luôn là ở vị trí ấy, phía sau em, lặng lẽ tôi nhìn bóng lưng một cô bé - người con gái tôi chẳng một lần đối diện, chỉ mãi ở phía sau ngắm nhìn cả cuộc đời.

Tôi đã ngắm em từ những ngày em còn bé, tóc cắt ngang vai cùng lũ bạn tung tăng đến trường. Tôi đã thấy em sống trọn những ngày tuổi nhỏ, trải đau thương, nuốt đắng mắt môi cười.

Tôi ngắm em ngày em vào trường mới, dáng thướt tha tà áo trắng em cười. Em đã sống hết một phần tuổi trẻ, xây kỉ niệm và vun đắp tương lai.

Tôi ngắm em những ngày vui em cười thật rạng rỡ. Lại ngắm em những lúc buồn vụn vỡ. Cô gái của tôi đã biết bao nhiêu lần em khóc, giữa đêm khuya phòng trống em nấc tiếng nghẹn lòng. Bao nhiêu giọt đắng em rơi là bấy nhiêu lần tim tôi đau nhói, phải buồn biết bao nhiêu em mới khóc một mình.

Thế mà từ bao giờ em đã không còn khóc nữa. Chỉ là nụ cười ấy buồn quá, nét buồn vương vấn mắt môi em. Em đã học được cách che giấu những nỗi buồn, che giấu mọi người ;ại chẳng giấu được tôi.

Hôm nay, tôi lại đứng ngắm nhìn em ở đó, ngay phía sau bóng lưng em nhỏ bé. Dáng em gầy, đôi vai em nho nhỏ, một mình em em gánh cả bầu trời, một mình em em gánh cả cuộc đời giông tố.

Tôi ngắm em, cô gái trước mắt tôi, vẫn đứng đó một mình hiên ngang và bất khuất, dẫu trong em là muôn nỗi muộn phiền, là sầu thương là tủi hờn vạn lối, dẫu cuộc đời em chẳng phải màu hồng, chẳng đủ đầy cũng chẳng được vẹn nguyên. Em đã tự đứng lên sau bao nhiêu lần vấp ngã, cuộc đời xô dúi dụi vào những nẻo chông gai.

Em của tôi, cô gái đã không còn biết khóc, mạnh mẽ bên ngoài, yếu đuối bên trong. Em đứng đó, chẳng dựa vào ai cả, một mình một thế giới riêng em.

Nhưng em ơi, em chẳng một mình. Phía sau em còn có tôi lắng nghe em những thì thầm trong gió. Xoa dịu em nhưng chẳng chạm bàn tay.

Và em ơi, xin lỗi vì chẳng thể, đi bên em trong suốt cuộc đời này. Chỉ có thể từ phía sau hẹn ước: "Hẹn gặp lại em ở một cuộc đời khác ít đau đớn hơn". Cuộc đời ấy tôi sẽ vẽ màu hồng, một cuộc đời vẹn nguyên và đầy đủ. Tôi nhất định sẽ cùng em đi hết đoạn đường dài, sẽ nắm tay em mãi mãi chẳng buông lơi. Và em ơi còn một điều tôi muốn nói, tôi sẽ thay em gánh hết cả bầu trời chỉ mong em một đời bình an vui vẻ, sống là em là em chân thật nhất - em tôi.

© Lâm Oanh – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Đêm cho nỗi buồn rơi xuống vực sâu

Lâm Oanh

Bản thân càng giỏi thêm một phần. Càng ít đi một câu cầu xin người khác.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

back to top