Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu còn duyên nhất định sẽ trở về

2017-05-19 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Mỉm cười soi gương, chải lại mái tóc, đánh chút son, Thu đi ra ngoài. Cô yêu biển và không vì buồn phiền ai mà từ bỏ sở thích dạo biển đêm. Nếu hắn hiểu ra, và thật sự là duyên của nhau, nhất định một ngày không xa, nơi chốn cũ sẽ lại có hai người ngồi lặng lẽ bên nhau.

***

Thu lặng lẽ rút những nhánh hoa hồng đã héo khô cho vào bịch. Tính ra đã gần một tháng kể từ ngày cô vui vẻ, hạnh phúc khi nhận được lẵng hoa ấy. Lúc đó nó tươi tắn, rực rỡ bao nhiêu thì giờ trông nó thảm hại bấy nhiêu. Hoa như người, hoa tàn úa, nhăn nhúm đáng thương như lòng Thu ngay lúc này vậy!

Thu không xinh, chỉ được nụ cười tươi thường trực trên môi khiến người đối diện cảm thấy dễ gần. Cô hiền, đúng ra là chưa bao giờ gây mích lòng ai cả. Từ thời đi học, nếu bạn bè xưng hô “tao - mày” với nhau thì trong từ điển ngôn ngữ của Thu chưa bao giờ có những danh xưng đó. Đến nỗi bạn thân của cô từng nói: nghe tiếng “tao - mày” sẽ thấy thân thiết hơn nhưng cô cũng chẳng thể thay đổi được. Đi làm, hằng ngày nghe bao nhiêu chuyện thị phi, người này nói xấu người kia, cô cũng chẳng bao giờ buồn góp lời.

Nếu còn duyên nhất định sẽ trở về

Cuộc sống của Thu đơn giản lắm. Ngoài thời gian đến cơ quan, đêm đến, cô đọc sách, nghe nhạc bolero hoặc dạo dọc bờ biển nếu thấy ở phòng trọ quá bức bối. Thỉnh thoảng cô dùng văn thơ để gởi gắm những cảm xúc của mình. Cuối tuần về với ba mẹ vì nhà chỉ cách thành phố cô đang sống khoảng tầm 50 cây số. Và cô hài lòng với sự bình yên có phần lặng lẽ đó!

Thế rồi cuộc sống của Thu bị xáo trộn khi hắn xuất hiện. Hắn khác hẳn những chàng trai cô từng biết bởi sự chững chạc và đặc biệt là… ít nói. Sẽ chẳng có cơ hội gặp gỡ nếu anh đồng nghiệp với nhiệm vụ giao công văn không được luân chuyển sang bộ phận khác và nếu Thu cứ ngồi im ở văn phòng không tự nguyện nhận cái công việc kia. Chân ướt chân ráo, mồ hôi nhễ nhại, cô vừa tìm đường vừa lo lắng không biết sẽ gặp ai để giao cho xong đống giấy tờ, lịch tết trên tay. Tìm đúng phòng và gặp đúng người nhưng trời xui thế nào tình cờ cô gặp thêm cả hắn - cái tên cao dong dỏng, hơi gầy với đôi kính cận dày cộm. Chẳng biết hắn ta tên gì, làm gì, chỉ biết cô bị vẻ điềm đạm của hắn cuốn hút. Trong lúc mọi người xôn xao giới thiệu qua lại và trêu chọc, cô ngượng ngùng đến mức tai cứ ong ong chẳng nghe được gì. Sự nhạy cảm hay giác quan của một cô gái thích quan sát khiến cô tự tin khẳng định trước mặt những người có mặt tại phòng lúc đó rằng: hắn ta chưa có vợ! Rồi hắn chủ động xin số điện thoại của Thu khi biết cả hai cùng quê.

Sẽ chẳng có gì nếu hắn ta quên bẵng và không nói chuyện với Thu. Nhưng hắn đã gọi. Tính mơ mộng, yêu văn chương nên khi nghe hắn nói lúc trước hắn cũng có viết truyện ngắn, cô thấy ngày càng hứng thú với anh chàng này. Xưa giờ luôn có suy nghĩ sẽ lấy một người đàn ông hơn mình tầm chục tuổi trở lên để sau này có thể đuổi kịp chồng khi nhan sắc tàn phai, cộng thêm kinh nghiệm từ những phụ nữ đã có gia đình khuyên rằng: chồng càng lớn tuổi sẽ càng chững chạc, biết chiều vợ nên Thu không lấy gì làm thất vọng khi hắn nói hơn cô gần 20 tuổi và bảo cô gọi hắn là chú! Nhưng cũng có sao đâu, chẳng phải cách đây hơn ba mươi năm, họa sĩ Trần Văn Cẩn lúc đó 60 tuổi mới kết hôn với cô sinh viên mới ra trường ở tuổi 25 hay họa sĩ Trịnh Cung ở tuổi 70 cũng kết hôn với nhà thơ trẻ Phương Lan thuộc thế hệ 8x và vẫn sống với nhau hạnh phúc đấy sao. Hàng ngày Thu vẫn thấy nhiều câu chuyện tình yêu không phân biệt tuổi tác như thế nên tuổi của hắn không khiến cô lăn tăn suy nghĩ.

Nếu còn duyên nhất định sẽ trở về

Những lời trêu đùa gán ghép từ đồng nghiệp cả hai phía đã khiến cô tủm tỉm cười mỗi khi nghĩ đến. Có lần cô vui đến tận ngày hôm sau khi hắn không phản đối và còn muốn cùng cô thực hiện cái ý tưởng điên rồ: dầm mưa! Cô vòi vĩnh muốn được cõng suốt những mùa mưa và hắn nhẹ nhàng bảo sẽ biến điều ước của cô thành sự thật. Mặc dù ngay sau đó lo hắn sẽ bị cảm nên cô viện lý do để hoãn việc làm chỉ có ở những “kẻ phát rồ” mà thôi. Điều làm cô thích thú là hắn cũng lãng mạn và sẵn sàng chiều cô.

Lần đầu cùng hắn dạo biển, nơi lồng ngực cô nghèn nghẹn khi nghe hắn tâm sự với giọng xa xăm: “15 năm rồi anh mới quay lại nơi đây!”. Biến động gì khiến cuộc sống của hắn - một người lớp văn, đương nhiên đã từng đầy chất lãng tử, mơ mộng trở nên đìu hiu, trống trải, cô quạnh, khô cằn và nhạt nhẽo như thế? Cô muốn hiểu về hắn, về những ngóc ngách bí ẩn nơi tâm hồn của con người ấy. Hắn ít nói, cực kỳ ít nói. Có hôm sau một lúc huyên thuyên cô đột ngột dừng lại để nghe tiếng mình như còn vọng lại đâu đấy trong khoảng không.

Quay sang hắn, cô hỏi: “Hình như em nói nhiều quá đúng không?”. Hắn chỉ lắc đầu và cười. Nụ cười hiền và mang sự dịu dàng, ấm áp đến khó tả. Thay vì như những cặp đôi bây giờ, quen nhau chứ chưa nói yêu nhau đã kéo nhau đi hàng quán hay tư tưởng phóng khoáng hơn là vào thẳng nhà nghỉ, cô và hắn lặng lẽ ngồi bên bờ biển mỗi lần gặp nhau. Đơn giản là ngắm trăng hay dõi mắt theo một chú chim nhỏ chạy sát chân sóng nhặt nhạnh những sinh vật trôi dạt từ biển. Cô yêu sự bình dị ấy!

Nếu còn duyên nhất định sẽ trở về

Dường như càng ngày cô và hắn càng xích lại gần nhau bởi sự im lặng mà chỉ riêng hai người mới hiểu. Cô nghĩ về hắn nhiều hơn. Mỗi khi thấy một bài báo chỉ phương thuốc hay chữa dạ dày, trị đau đầu, mất ngủ, người đầu tiên cô nghĩ đến là hắn. Có lần hắn đau đầu, đôi tay cô run run xoa bóp vùng trán và thái dương cho hắn. Tự nhiên cô thấy thương hắn đến nao lòng! Cảnh đàn ông vò võ đơn độc một mình suốt ngần ấy năm. Ăn uống qua loa, quần áo tự giặt giũ lấy, đi công tác xa phải tự mình sắp xếp, gói ghém đồ đạc, những lúc trái gió trở trời, đau ốm không có bàn tay phụ nữ chăm sóc… Trong cô nhen nhóm một giấc mơ về những bữa cơm tự tay nấu cho hắn khi nghe hắn nói có dịp sẽ ghé thăm phòng mình. Và cô bắt đầu mơ về một tương lai sẽ đắp xây nên cùng hắn: một ngôi nhà nhỏ và những đứa con đáng yêu! Lúc rảnh rỗi, hắn sẽ đèo cô về quê, quãng đường sẽ vui và gần hơn nếu có người đi cùng.Trong những lúc lặng lẽ hàng giờ bên nhau như thế, tâm trí Thu luôn hướng về giấc mơ đó! Dù rằng cả hai chưa một lần thổ lộ tâm tư và hắn nghĩ gì cô cũng chẳng thể nào đoán được.

Thu không thuộc kiểu người nhõng nhẽo hay đòi hỏi vì cô nghĩ chẳng ai muốn suốt ngày cứ phải chạy theo một cô gái đỏng đảnh khó chiều. Với cô, hắn không vồ vập quan tâm cũng không ngọt ngào phô trương như những chàng trai khác. Nói đúng hơn hắn hơi vô tâm! Cô chẳng mấy khi trách hờn ai, nhất là với những người mình có cảm tình hay yêu thương thì càng không nên gây khó dễ. Ấy vậy nên dẫu hắn có mất tích cả tuần không liên lạc, Thu vẫn chỉ lặng lẽ xem hắn có truy cập facebook không. Cô mặc định hễ hắn có vào mạng xã hội cũng đồng nghĩa hắn khỏe. Hôm nào hắn không online là cô lại thấy nóng ruột, lo lắng. Và như một thói quen không đừng được, cô chủ động nhắn tin hỏi han xem hắn thế nào. Lễ tình nhân cô mong từ hắn một lời chúc mà cũng không thấy. Rồi cô tự mắng mình: Người ta có nói yêu thương gì đâu mà đợi chờ!

Ngày 8/3, hắn xuất hiện cùng một lẵng hoa hồng rất đẹp. Thu như người đi trên mây, cái cảm giác tưởng chừng đã được khẳng định trong một mối quan hệ khiến cô cả đêm lâng lâng không ngủ được. Và cô mang vẻ mặt rạng rỡ, hạnh phúc ấy đến cả mấy hôm sau. Rồi cô đau, sốt, ho cả tuần vẫn không đỡ dù đã tống biết bao nhiêu thuốc vào dạ dày. Cô khao khát được hắn quan tâm nhưng chẳng thấy đâu. Cô lại tự an ủi: Vì công việc thôi mà, người ta còn không có thời gian để tự chăm sóc bản thân nữa. Thế là cô đợi!

Nếu còn duyên nhất định sẽ trở về

Nhưng rồi sự hi vọng trong Thu có phần rệu rã. Một tuần, rồi hai tuần, hắn vẫn im lặng. Đúng ra là hắn với bộn bề công việc cũng chẳng có thời gian để gặp cô. Mà giả sử có đi nữa hắn cũng không thể biết cô mong đợi điều gì. Thời đại công nghệ, một tin nhắn chỉ tốn vài giây sao lại khó khăn đến thế? Sự dùng dằng không rõ ràng ấy khiến cô mệt mỏi, day dứt. Rất nhiều lần cô muốn được nói hết lòng mình và nghe hắn nói dù chỉ một lần về tình cảm của hắn. Thế là cô bắt đầu suy nghĩ, phải chăng cô đã sai khi từ đầu không biết điểm dừng. Đáng lý ra cô không nên có bất kỳ liên hệ nào với hắn bởi hắn quá phức tạp! Cô tự trách đã không nhìn xuyên suốt một con người và cuộc sống của họ. Mọi chuyện cũng không quá rắc rối nếu hắn ta như mong ước giản đơn ban đầu của cô: một người bình thường. Thế nhưng không! Mơ ước gắn bó cùng một người ngày đi làm, tối về với vợ con của cô ngay từ đầu đã có trở ngại. Và trong cô có điều gì đó nghẹn đắng. Muốn được sẻ chia, quan tâm hắn lại sợ sự nồng nhiệt của mình khiến người ta xem thường. Bởi lẽ đàn ông thường sẽ làm những việc ấy. Mà giả sử hắn ta là một người với công việc cũng làng nhàng, vừa phải như đa phần những chàng đang cưa cẩm cô, có lẽ cô sẽ chẳng ngại ngần chạy đến xem hắn thế nào, ăn uống ra sao,… Nhưng với hắn, cô không thể! Hắn ta giữ chức cán bộ phó một cơ quan lớn. Mặc cảm sợ thiên hạ cho rằng Thu ham cái danh của hắn khiến cô chùng lại. Ai sẽ tin rằng cô đến với hắn là sự chân thành, là tình cảm thật sự? Thế nên cô bắt đầu thưa hỏi thăm và tạo khoảng cách. Hắn cũng im lặng sau ngần ấy thời gian cô lặng im.

Giá như hắn hiểu được cô! Giá như có một lần nào đó cả hai ngồi lại thẳng thắn nói cùng nhau tất cả thì dù sau đó mọi chuyện thế nào cô cũng sẽ chẳng nuối tiếc hay ân hận. Thu không ngại chờ đợi nhưng cô cần biết phải chờ ai, phải đợi điều gì. Mọi thứ còn có thể mập mờ nhưng riêng tình cảm phải rõ ràng!

Buông tiếng thở dài, Thu bỏ hết mớ hoa khô vào sọt rác.

Khép lại quyển nhật ký cùng những dòng thơ cuối:

“Có những nỗi nhớ chẳng thể gọi thành tên
Có những điều muốn quên nhưng trong tim vẫn khắc,
Nếu tình thật thì đừng chơi trò cút bắt,
Và cũng đừng bắt em gọi bằng chú nhé anh!”.


Mỉm cười soi gương, chải lại mái tóc, đánh chút son, Thu đi ra ngoài. Cô yêu biển và không vì buồn phiền ai mà từ bỏ sở thích dạo biển đêm. Nếu hắn hiểu ra, và thật sự là duyên của nhau, nhất định một ngày không xa, nơi chốn cũ sẽ lại có hai người ngồi lặng lẽ bên nhau. Mãi mãi…

© Thụy Du – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Lại sắp vào tháng 12 rồi đấy, cuối mùa cúc rồi. Năm nay, cúc nở đẹp lắm Họa Mi à. Anh có ghé bà cụ ở ngã tư đường để mua vài bó cắm ở phòng. Đông năm nay lạnh như mọi năm, đôi lúc lại lất phất mưa phùn nữa. Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều.

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn tháng 12 vì đã cho tôi những buổi sáng tốt lành, được ngắm nhìn người thân và những người tôi thương yêu tươi cười vui vẻ. Cảm ơn đã mang đến cho tôi nhiều niềm vui và không ít thử thách. Cảm ơn vì đã cho tôi một mùa đông thật ấm áp.

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em Yêu như cách tôi thấy em trên nền đồng xanh ngắt

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu Khoảng trời tôi nhìn qua khung cửa sổ Chở che tôi suốt mười hai năm học Khoảng trời trong vắt màu xanh ngọc Đẹp như tuổi thiên thần của tôi.

Thương về miền Trung

Thương về miền Trung

Con người miền Trung nơi đây thật thà chất phát, yêu thương lẫn nhau và nhiệt tình với du khách gần xa.

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Đông đã về. Gió vẫn thổi xuyên qua những mảnh tôn trước hiên nhà. Nhớ lại ánh nhìn đầu tiên tôi gặp, nhớ lại khoảng thời gian trước đây tôi và cậu chơi thân với nhau, tôi lại ước gì lúc đó đừng ngước lên nhìn ánh mắt ấy. Giá như không nhìn thì trong tôi đã không đầy sự phức tạp như thế này. Nhưng mỗi khi nhắc tới hai chữ “giá như” thì có lẽ đã quá muộn rồi. Năm 17 tuổi, tôi chưa thích ai nhiều đến thế. Còn cậu chưa biết ai thích cậu nhiều đến vậy?

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

W.G.Sebald, nhà văn Đức nổi tiếng chuyên viết về ký ức, chiêm nghiệm rằng “ký ức nằm ngủ trong chúng ta hằng tháng, hằng năm trời, lặng lẽ sinh sôi, cho đến khi thức dậy bởi một chuyện vặt nào đó”.

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Tôi đã từng hẹn hò một anh chàng vào mùa đông và chia tay vào mùa hè, chỉ vì tôi không muốn anh ấy nắm bàn tay ướt mồ hôi của tôi.

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Đã 6 năm trôi qua, tôi vẫn bồi hồi khi nhớ lại mùa hè năm ấy. Tôi của 6 năm trước chỉ là cô bé 13 tuổi còn anh cũng chỉ vừa bước vào Đại học. Tôi lúc ấy không có giữ số điện thoại cũng một bức hình của anh, tất cả những gì về anh chỉ nằm trong ký ức của tôi.

Anh sẽ đi cùng em

Anh sẽ đi cùng em

Nếu em đang muốn khóc Thì hãy báo cho anh Anh không phải dỗ dành, Giúp cho em cười được. Điều anh cần làm trước Là sẽ khóc cùng em

back to top