Mùa xuân anh ra đi còn em thì nhớ mãi
2021-02-14 01:30
Tác giả:
TUYẾT HẠ
blogradio.vn - Xuân đã về, nắm tay anh dạo bước, ngắm nhìn dòng người tấp, người chọn hoa, các bạn trẻ tranh thủ lưu giữ kỷ niệm, bên kia còn có các bạn họa sĩ trẻ đang vẽ dạo, nhìn sang anh, nước mắt lưng tròng. Thời gian của anh không còn dài, tiếc cho anh, buồn cho tôi. Mùa xuân ấy anh ra đi, mang theo bao sự tiếc nuối, anh mang tia hy vọng sống cuối cùng của mẹ anh, mộ anh được đặt dưới vườn hoa cải trắng. Tôi ôm mẹ anh, sau bao ngày tỏ ra mạnh mẽ chúng tôi òa khóc, khóc cho người ra đi, khóc thương người ở lại.
***
“Chào em? Em muốn vẽ gì?”.
Vẽ gì? Vẽ gì ư? Cô gái ôm bao niềm hy vọng cho lần thi tuyển làm MC, vừa bị loại khỏi vòng cuối, buồn, thất vọng.
“Hãy vẽ Em trong em lúc này”.
Đôi chút thắc mắc, nhưng anh bắt tay vào vẽ tôi ngay, vị khách hàng đặc biệt. Bức tranh ấy sau khi hoàn thành thật đẹp, nét buồn của thiếu nữ 20, buồn nhẹ nhàng, thần thái toát lên niềm hy vọng trong ánh mắt, anh nắm bắt thật tài hay chúng mình có duyên.
Chúng tôi quen nhau từ khi ấy, anh một chàng họa sĩ. Ở anh phảng phất nỗi u sầu, mái tóc buộc để dài, dáng người thư sinh, đi đâu cũng khoác ba lô, để thuận tiện cho sở thích vẽ của anh.
Anh có một phòng tranh, đủ mọi độ tuổi tới, có những cô cậu mới chập chững lớn, những người đã trưởng thành, có cả những người tóc đã hoa râm, dường như chỉ bày tỏ nỗi lòng, tâm tư thật, thì tranh anh vẽ ra như nỗi lòng của người tri kỷ. Tôi yêu anh từ dạo ấy, mỗi khi có thời gian là theo chân anh, lang thang khắp chốn, nghe anh cảm nhận cuộc đời qua tranh.
Tôi là cô bé trường y, nhưng lại đam mê dẫn chương trình, mà tôi chỉ mê dẫn truyện, ngâm thơ khi không được chọn thì tôi lại xin chân chạy việc cho nhà đài, để gần chạm hơn tới ước mơ.
Lần ấy gần dịp Tết, tôi xin bố mẹ về quê anh, quê anh nghèo lắm, đi trên con đường đất bụi, qua cánh đồng, những bác nông dân đang dắt trâu cày ruộng, mấy đứa trẻ chân đất chơi chun. Cuộc sống yên bình, bỏ xa phố thị đông đúc.
Nhà anh mái lá đơn sơ, bố anh mất sớm, chỉ còn mẹ. Lần đầu gặp mẹ anh, tôi ngỡ như mình là con gái mẹ. Mẹ chăm sóc, yêu thương và tôi ngập tràn hạnh phúc. Ban ngày tôi cùng mẹ anh cắt lá dong, ngâm gạo nếp, gói bánh tét bánh chưng. Tối đến bên bếp lửa, ngồi canh nồi bánh anh mang cây sáo ra thổi, nghe anh thổi sáo, tôi hứng khởi.
“Em ngâm thơ nhé”.
Xoa đầu tôi, anh cười lớn.
“Hát thôi được không em?”.
Mặt phụng phịu, tôi như kiểu bị chọc quê, nên giận dỗi. Anh dỗ dành.
“Hát đi, để có sức coi nhà”.
Tôi véo tay anh, tiếng cười vang khắp nhà, mẹ anh cười phúc hậu.
Sau cùng tôi cũng hát, anh thổi sáo đệm nhạc cho tôi, anh thích nhạc Trịnh, tôi ngân nga ca khúc “Diễm xưa”.
“ … Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em nhớ những vết chim di
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Để người phiêu lãng quên mình lãng du…”
Hai tâm hồn đồng điệu, tôi tựa vai anh, anh nói tôi nghe về anh, về tuổi thơ, về dự định tương lai, trong tương lai ấy có tôi.
Anh nói về khó khăn từ khi bố anh mất, lúc bố mất a mới lên 10 tuổi, bố anh bị bệnh nặng lắm, đường lên huyện lúc ấy còn khó khăn, cũng không có tiền mà theo chữa bệnh. Anh kể trong sự tiếc nuối, anh mong anh không theo di truyền từ bố, để được sống lâu hơn, thực hiện được những dự định từ nhỏ, được chăm mẹ lúc về già. Anh hôn lên trán tôi.
“A mong mùa xuân nào cũng có em ngồi bên bếp lửa và chúng ta sẽ có những thiên nhỏ, hứa với anh”.
Nép vào anh, tôi cười mà khóe mi ướt, tình yêu đầu đời tôi trao anh.
Anh hỏi tôi về dự định tương lai và khuyến khích tôi theo đuổi đam mê, anh còn chỉ cho tôi những khuyết điểm, em yêu thơ, thích nhạc trữ tình, em đam mê kể chuyện, nhưng ở em thiếu một nốt trầm và cảm giọng đọc hay thôi chưa đủ, phải đọng lại mới chạm tới trái tim. Có lẽ vì thế, mà các cô chú khi thi tuyển đều nói tôi, giọng hay nhưng chưa đủ thuyết phục.
Mùa xuân năm ấy, tôi theo chân anh đi khắp mọi nhà, ở đây lì xì là những phong bao ít thôi để lấy may vậy mà bọn trẻ cười tươi híp mắt. Ở đây, giá trị không nằm ở giá tiền, mà ở tấm lòng.
Cảnh quê được anh khắc họa vào tranh, đẹp, đượm tình người. Anh vẽ một bức tôi đang ngắm hoàng hôn. Là tấm đầu tiên anh vẽ tranh màu, cuộc sống như bừng tỉnh sau cơn ngủ dài. Cả anh, cả tranh đều có sự sống mới, không còn nét u sầu như vẫn thấy.
Ngày nắng, ngày mưa, hè về, đông sang chúng tôi luôn dành thời gian cho nhau, tên tuổi anh đã nhiều người biết tới, phòng tranh của anh đông hơn rất nhiều, chỉ có một điều là vẫn đủ lứa tuổi tới vẽ tranh.
Tôi bước đầu đã chạm tới ước mơ, buổi đầu tiên tôi được dẫn chương trình “Tình khúc cho nhau”, người đầu tiên tôi nghĩ tới là anh, tôi chạy như bay tới khoe với anh, anh còn vui hơn tôi nữa. Anh cõng tôi chạy trên vỉa hè, anh hét lớn. Tôi vui quá cũng không để ý tới những người đi đường, rồi bỗng anh đứng lại thở, mặt anh tái, anh lảo đảo rồi ngã xuống đất, ngất đi.
Mắt tôi tối lại, tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh được đưa cấp cứu, cầm trên tay tờ kết quả xét nghiệm. Bác sĩ nói anh bị khối u ác tính, giờ đã chuyển sang giai đoạn cuối rồi, cần thông báo cho người nhà, tai tôi ù đi, tôi chết lặng.
Giờ đây nhìn anh đang cắm ống thở, nằm bất động. Anh của tôi, không có anh tôi biết sống sao, còn mẹ anh, còn bao dự định của chúng tôi, sao anh nỡ. Rồi anh tỉnh lại, nhìn mẹ, nhìn tôi anh cười. Anh biết bệnh của mình nhưng đã giấu đi. Anh hỏi về buổi dẫn chương trình đầu tiên của tôi, tôi im lặng đầu trống rỗng, tôi đâu còn tâm tư nghĩ tới chuyện ấy nữa. Anh cầm tay tôi.
“Hãy để anh được thấy em trên sân khấu một lần”.
Ánh mắt tin tưởng ấy, tiếp cho tôi động lực, đêm ấy mỗi khi tới lượt tôi ra dẫn khán phòng đều im lặng, mọi người như hòa vào điệp khúc tình yêu dang dở, dang dở như chuyện tình tôi. Có lẽ nó đúng vào thời điểm, nên cảm xúc chân thật, giọng tôi cũng trở nên có cảm xúc hơn, nhìn anh tôi hiểu lời anh đã nhận xét.
Xuân đã về, nắm tay anh dạo bước, ngắm nhìn dòng người tấp, người chọn hoa, các bạn trẻ tranh thủ lưu giữ kỷ niệm, bên kia còn có các bạn họa sĩ trẻ đang vẽ dạo, nhìn sang anh, nước mắt lưng tròng. Thời gian của anh không còn dài, tiếc cho anh, buồn cho tôi. Mùa xuân ấy anh ra đi, mang theo bao sự tiếc nuối, anh mang tia hy vọng sống cuối cùng của mẹ anh, mộ anh được đặt dưới vườn hoa cải trắng. Tôi ôm mẹ anh, sau bao ngày tỏ ra mạnh mẽ chúng tôi òa khóc, khóc cho người ra đi, khóc thương người ở lại.
© TUYẾT HẠ - blogradio.vn
Xem thêm: Yêu nhưng không dám nói lời yêu l Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.










