Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa hè xanh đầu tiên

2023-07-29 02:10

Tác giả:


blogradio.vn - Nhớ khi lần đầu tiên được làm cô giáo dạy Văn cho các em nhỏ, cảm giác vừa run lại vừa tự hào biết mấy.

***

Mới về đến đầu ngõ, em gái đã réo ầm ĩ:

- Chị ơi, em chuẩn bị tham gia chiến dịch mùa hè xanh đấy! Mà chị biết năm nay sinh viên trường em đi đâu không? Vân Canh nhé! Đặc biệt hơn nữa là đúng địa điểm cách đây 10 năm chị và anh đã từng lên tình nguyện đó. - Em nói bằng giọng điệu thật hào hứng khiến cảm xúc về mùa hè xanh đầu tiên của tôi lại ùa về xao động.

Ngày đó, tôi cũng như em, cô sinh viên năm nhất bây giờ. Nhưng nếu giờ em hoạt bát, nhanh nhẹn, dạn dĩ thì ngày đó, tôi vốn trầm tính, ít bạn bè và khá chậm chạp, chỉ biết sáng lên giảng đường nghe thầy giảng bài, chiều lên thư viện “gặm” hết cuốn sách này đến cuốn sách khác. Chẳng hiểu sao, cậu bạn cùng lớp lại đăng kí tên tôi trong chuyến đi tình nguyện hè ấy. Lỡ rồi... sao nỡ từ chối. Thế là với tâm lí tò mò, bỡ ngỡ, tôi chuẩn bị hành trang cho hai tuần với rất nhiều cảm xúc: hồi hộp, phấn chấn và cả lo lắng, sợ sệt.

Chuyến xe chở hơn 30 sinh viên với đủ các khoa trong trường từ từ rời bánh. Những gương mặt vừa quen vừa lạ cười nói vui vẻ có, im lặng, trầm tư có. Chúng tôi lên đường đến điểm tình nguyện vào một sáng hè mưa rơi tí tách. Gần một tiếng đồng hồ, xe bon bon qua những đường phố, đường huyện rồi bắt đầu rẽ vào đường liên xã, liên thôn ngoằn ngoèo, khúc khủy. Hai bên đường cây cối um tùm, tươi mát. Tạm xa không khí ồn ã tiếng còi xe, tạm xa dòng người đông đúc nơi phố thị, chúng tôi bắt đầu cảm nhận được hương núi rừng thơm thoảng, thanh mát qua màu xanh cây lá cùng đất trời trong vắt. Mưa vẫn rơi nhẹ. Những hạt mưa bé nhỏ, mềm mại, nhảy nhót tiếp nối nhau đậu xuống lá cây cối bên đường mát lịm. Qua cửa kính, từng giọt mưa bé li ti phủ lên da thịt tôi mát lạnh. Cảm giác thấy thú vị biết mấy khi được ngắm mưa núi rừng.

Chúng tôi, mỗi sinh viên tình nguyện ngày ấy khoác lên mình chiếc áo màu xanh của Đoàn, đội trên đầu chiếc mũ tai bèo. Những khuôn mặt rạng rỡ, tươi sáng như hoa hướng dương buổi sáng cứ thế hòa vào âm điệu, ca từ bài hát Hành trình tuổi 20 đầy hào hứng: Hành trình tuổi hai mươi, chúng ta vẫn còn nhớ/ Một đoạn đường chông gai, hiến dâng cho ngày nay/ Hành trình tuổi hai mươi, qua núi cao sông dài/ Từ mọi miền quê hương về đây chung bài ca”. Không khí rộn rã, vui nhộn của mọi người trên xe khiến tôi dần hòa nhập. Cậu bạn nhìn tôi mỉm cười trìu mến. Biết tôi bỡ ngỡ vì lần đầu tiên gia nhập đoàn tình nguyện, cậu liên tục trò chuyện, giới thiệu tôi với mọi người. Bài hát, tràng vỗ tay và cả nụ cười, ánh mắt trao nhau đã dần kéo tôi ra khỏi vẻ rụt rè, khép nép vốn có.

Chúng tôi đến nơi cũng là lúc mưa đã tạnh, nắng bắt đầu chói chang trên từng sắc lá, gió núi lao xao gọi. Đón chúng tôi là bản làng của người Ba Na, với nét cười tươi rói. Những đứa trẻ nhìn chúng tôi bằng ánh mắt tò mò, đáng yêu và ngộ nghĩnh. Và rồi, chỉ một lát sau, những màu áo xanh tình nguyện đã hòa cùng các em trong tiếng cười rộn rã và sự gần gũi thương thiết.

Sau màn chào hỏi đậm đà nghĩa tình, chúng tôi nhanh chóng chia nhóm, ổn định nơi ở và bắt đầu với công việc của mình. Chúng tôi được đặc cách dùng hai phòng học của trường tiểu học để ngủ và sinh hoạt. Tôi được trò chuyện, được hiểu và biết thêm nhiều bạn mới; được trải nghiệm nhiều điều. Đến với những người lao động nghèo khổ nơi đây, tôi mới thấu hết nỗi lo toan cơm áo gạo tiền của những mảnh đời cơ cực, mới thấy tình cảm yêu thương, chia sẻ là thiêng liêng cao quý nhường nào.

Nhớ những buổi dọn vệ sinh xóm núi, phát hoang, đắp lề đường, hình ảnh cô bé đen nhẻm, gầy xương, có mái tóc vàng hoe, rối tung nhưng nụ cười tỏa nắng lon ton theo chúng tôi cùng làm khiến tôi vô cùng xúc động. Nhớ những ngày giúp người dân bản dựng nhà, trời nắng như lửa đốt, ai nấy mồ hôi nhễ nhại, đầm đìa nhưng lòng nhiệt huyết, xông xáo và nụ cười chẳng bao giờ tắt trên môi. Nhớ khi lần đầu tiên được làm cô giáo dạy Văn cho các em nhỏ, cảm giác vừa run lại vừa tự hào biết mấy. Rồi những đêm liên hoan, đốt lửa trại, giao lưu văn nghệ và tặng quà cho các gia đình chính sách, gia đình neo đơn trong bản, những món quà tuy nhỏ nhưng chất chứa biết bao tình thương và niềm hi vọng. Nhớ những trưa ngồi dưới gốc cây bàng tám chuyện, những đêm khuya thủ thỉ chuyện ma. Nhớ khi chân ta chẳng may dẫm gai, bạn đã cõng ta suốt đoạn đường dài. Nhớ những con người hiền như đất bên những ngôi nhà đơn sơ, nghĩa tình, bên bữa cơm đạm bạc mang phong vị của làng bản, rừng núi.

Thật trùng hợp khi chuyến đi tình nguyện năm ấy lại trùng với dịp kỉ niệm ngày thương binh liệt sĩ. Ấn tượng nhất với tôi có lẽ là được đoàn cán bộ xã đưa đến nghĩa trang của huyện để làm lễ dâng hương tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ. Bên cạnh những bia mộ có tên thì rất nhiều, rất nhiều những bia mộ vô danh. Khói nhang thơm thoảng, đọng lại trong tôi những cảm xúc khó tả. Chúng tôi thắp nén nhang với tấm lòng thành kính và biết ơn sâu sắc những thế hệ cha anh đi trước đã không tiếc máu xương để đổi lại hòa bình cho dân tộc, để hôm nay thế hệ chúng tôi được sống trong yên vui, hạnh phúc.

Ngày đoàn chúng tôi chia tay bản làng, những món quà là câu thơ, bài hát, hay bông hoa rừng thay lời người đi kẻ ở cứ mãi da diết, bùi ngùi. Xe chầm chậm lăn bánh, hương rượu cần say đắm vẫn như thơm nồng thoang thoảng.

Mười năm rồi, nhưng mỗi lần hè đến, mỗi lần có ai đó nhắc đến mùa hè tình nguyện, tôi lại nhớ và cảm ơn cậu bạn đã giúp tôi có được những trải nghiệm đặc biệt đầu tiên như thế.

© Xanh Nguyên - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

30 Tuổi Chưa Có Gì Là Kẻ Thất Bại l Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top