Dù thế nào bố mẹ vẫn luôn muốn tốt cho chúng ta
2023-06-26 05:10
Tác giả:
yangni
blogradio.vn - Bạn đừng như tôi, dù bố mẹ có nói gì thì cũng chỉ muốn tốt cho bạn, đừng cãi lời họ để rồi những lời xin lỗi dẫu có xoa dịu trái tim của bố mẹ thì trái tim nơi bạn vẫn âm ỉ mãi những vết cào dại dột của tuổi 16 ấy.
***
Tôi sống trong một gia đình không quá khá giả song cũng không đến nỗi nghèo khổ nhưng vì muốn giúp đỡ cho bố mẹ khoản tiền nho nhỏ mà tôi đã đánh mất hơn hai triệu bạc mà mồ hôi xương máu bố mẹ tôi vất vả lắm mới kiếm được.
16 tuổi, một độ tuổi đáng lẽ ra tôi phải học, học cho thành tài, học cho rạng danh bố mẹ thì tôi lại đánh mất mình để rồi làm cho bố mẹ lo lắng, buồn lòng. Dạo gần đây, tôi có kiếm việc làm ở nhiều trang mạng xã hội khác nhau, và kiếm được một bài đăng tìm người gõ đề cương nhận tiền lương trong ngày, thế nhưng ngay từ khi "người lạ" đó trả lời tin nhắn hỏi việc của tôi đã lộ ra sơ hở song tôi lại cứ nghĩ rằng mình sắp kiếm được tiền rồi mà không để ý lỗ hổng vô lý đó. Để rồi, giờ đây tôi ôm mặt khóc vì những tội lỗi sai lầm ngu ngốc của mình.
Công việc nôm na thế này, tôi là người kiểm duyệt đơn và cần phải trả trước tiền đơn hàng đó và khi thanh toán thành công sẽ nhận được tiền vừa bỏ ra và tiền hoa hồng, nhưng phải hoàn thành liên tiếp từ ba đến sáu đơn hàng mới được rút tiền. Tôi đã đi vay mượn bạn bè, đến cả bố mẹ tôi nhưng lại không cho bố tôi biết tôi đang làm việc cho "bầy sói hoang", mẹ tôi can ngăn tôi nhưng tôi vẫn cứng đầu. Khi tham gia làm việc, tôi mới biết được đơn hàng đó sẽ cao lên dần dần đến số tiền mà đối với một đứa học sinh như tôi là quá sức, tôi mới hỏi "người lạ" đó thì "họ" lại nói rằng.
- Ôi, đơn hàng cao thế á, cộng tác viên mới như em phải nhận đơn như thế, chị cũng hiếm thấy, tình hình bây giờ chị không biết phải làm sao cả. Lúc đấy tôi mới ngớ người rằng mình đã "phá" tiền thay vì kiếm tiền. Tôi chỉ biết ôm mặt mà nức nở khóc mặc dù tôi đã cố gắng bình tĩnh nhất có thể để giải quyết vấn đề đang xảy ra song câu chuyện không thể cứu vãn được nữa, mới phút trước tôi khăng khăng với mẹ mình rằng tôi sẽ kiếm lại ngay thôi, không mất gì đâu mà giờ đây tôi lại bước những bước chân nặng nề để xin lỗi bố mẹ tôi vì đã cả gan làm mất số tiền hơn hai triệu đồng mà với tôi hiện tại là quá lớn.- Con xin lỗi bố - Tôi bứt rứt, khóc.
Mẹ tôi như đoán trước được.
- Đó, mẹ đã nói rồi mà, oan lắm sao mà khóc, đã nói người ta lừa theo đường dây rồi mà.
Bố tôi ngơ ngác
- Chuyện gì, nói bố nghe.
Tôi chẳng biết phải nói như thế nào nữa khi tôi đã gây ra chuyện tày trời như thế, tôi cũng phải tường thuật lại mọi chuyện cho bố tôi nghe.
Bố tôi bất lực nói rằng.
- Coi đó là bài học nhỏ đi, ra đời còn nhiều chuyện lớn hơn thế nữa cơ.
Sau đó, bố quay sang mắng mẹ tôi.
- Mình biết như thế rồi còn không nói nó, lúc nó mượn tiền tôi thì sao nói ra.
Rồi tôi khóc to hơn.
- Bố đừng mắng mẹ, tại con hết, con cãi lời mẹ.
Bố tôi ngán ngẩm nói.
- Trên đời không cho không ai cái gì đâu, bố làm mồ hôi sôi nước mắt còn không được nhiều tiền như thế. Thôi được rồi, coi như bài học mà nhớ đến suốt đời, ra đời còn nhiều chuyện hơn thế nữa đấy con ạ. Sau này muốn làm gì thì cũng phải nói cho bố mẹ và cũng đừng bao giờ cãi lời người lớn.
Dẫu biết là câu nói của bố tôi ai cũng từng được nghe qua, thậm chí là được bố mẹ dạy dỗ, tôi cũng thế, cũng luôn tưởng mình thấu hiểu chuyện đời song chuyện ngày hôm nay đã tát thật đau vào mặt tôi để tôi thức tỉnh trước những chuyện như thế này, để biết rằng mình còn non, xanh, còn nhiều điều chưa hiểu hết về thế giới này.
Bạn đừng như tôi, dù bố mẹ có nói gì thì cũng chỉ muốn tốt cho bạn, đừng cãi lời họ để rồi những lời xin lỗi dẫu có xoa dịu trái tim của bố mẹ thì trái tim nơi bạn vẫn âm ỉ mãi những vết cào dại dột của tuổi 16 ấy.
© yangni - blogradio.vn
Xem thêm: Định Mệnh Đưa Hạnh Phúc Đến Bên Em
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chờ đến khi thôi chờ
Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.
Tôi là ai trong sự khác biệt?
Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.
Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp
Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.
Con ước ba mẹ đừng già đi
Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.
Ngồi giữa ngày yên
Nhân thế phù sinh mấy đoạn dài. Bước chân mỏi gió phủ sương vai. Có khi lặng tiếng nghe tim thở Mới biết trong mình vẫn có mai.
Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?
Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.
Mùa Xuân của Mẹ
Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.








