Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một chút tia nắng, một ánh vì sao

2022-01-12 01:25

Tác giả: Ethereal


blogradio.vn - Thế nhưng tôi không ngờ được rằng, nếu cơn gió ấy cùng với những vạt nắng xuyên qua, nó sẽ để lại trong tim tôi những vấn vương khó tả, có thể là cố tình, cũng có thể là vô tình.

***

Đã có bao giờ bạn thích một người mà người ấy còn chẳng biết bạn là ai chưa ?

Đúng vậy, đó chính là câu chuyện của tôi, của những nhành hoa trên sân trường, của những cánh lá bàng chực chờ rơi. Ở một khoảnh khắc nào đó, tôi đã tưởng chừng câu chuyện này vừa thật long lanh, những cũng vừa thật đầy những tủi thân.

Đó là những ngày dạo bước trên tà áo dài, dưới những mùa nắng gay gắt dẫu bầu trời nhiều mây, đôi khi lộng tiếng gió. Có lẽ sẽ thật tình cờ biết mấy mà những phút giây loài người nhẹ nhàng lướt qua nhau bỗng nhiên chạm vào những ánh mắt. Tôi đã nghĩ rằng mỗi câu chuyện luôn nhận ra nó là một câu chuyện khi mà ta, những nhân vật trong ấy, vương vấn một ánh mắt nào đó. Tôi cũng vậy, với một cô gái mới lớn và còn chút bé bỏng như tôi, thì dòng người ngang dọc qua nhau chỉ là những cơn gió mùa thu mỗi ngày vẫn tạt qua làn tóc tôi, không nhẹ, cũng không quá mạnh, chỉ đủ để ta cảm nhận thấy. Thế nhưng tôi không ngờ được rằng, nếu cơn gió ấy cùng với những vạt nắng xuyên qua, nó sẽ để lại trong tim tôi những vấn vương khó tả, có thể là cố tình, cũng có thể là vô tình.

Anh lướt qua tôi vào một chiều nắng gần 5 giờ. Hẳn rằng vì vậy mà giờ đây tôi thấy những giờ nắng như thế thật đẹp đẽ và yên bình biết bao. Anh trên chiếc sơ mi trắng, với làn tóc đen ngả nâu hơi rối lướt qua tôi, đúng vậy, anh cũng vội vã thế thôi, nhưng những dòng người ngược xuôi tan về, chẳng có gì khác biệt. Sự ấn tượng nào đó làm tôi suy nghĩ về một người xa lạ như anh, như những bức thư tình sắp viết ra nhưng lại chẳng biết viết gì, tâm trí tôi đầy vương vấn nhưng hoàn toàn trống rỗng. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh, anh có thấy tôi không, tôi cũng chẳng biết nữa.

Anh có tin vào nhân duyên không ? Tôi thì tin đấy, chẳng hiểu bằng phép nhiệm màu nào đó, tôi lại cứ vô tinh nhìn thấy anh. Vài khung cảnh trên sân bóng đá, vài hình ảnh trên canteen, hay cả trên hành lang. Thật buồn cười làm sao, nhưng khi vô tình nhìn thấy nụ cười anh, tôi đã nghĩ rằng anh đang cười với tôi. Cũng thật buồn cười làm sao, khi giờ đây ở  bất cứ đâu tôi cũng mong chờ sẽ nhìn thấy anh ở đó. Nhân sinh gửi gắm cho ta vài cuộc hẹn, vài người biết, vài cuộc gặp lại là sự vô tình. Tôi cũng chẳng biết nữa, nhưng vào những giây phút mong chờ ấy tôi sao có thể lại vừa vui mừng vừa tiếc nuối, như một nhành hoa đón nắng mai, nhưng nắng vốn dĩ sẽ đến lại không đến, thế là hoa ủ rũ, dù đủ nước, đủ gió, nhưng thiếu chút nắng, hoa không vui được.

Thật gói gọn làm sao khi niềm vui mỗi ngày của tôi là được nhìn thấy anh dù trong giây phút. Tôi đã từng vui như một đứa trẻ được mẹ cho một que kẹo mỗi khi đi chợ về, nhảy cẫng lên, cười thật tươi, à chỉ ở trong lòng thôi, mỗi khi tôi thấy anh ở đâu đó. Nhưng lạ thật, dù như thế nhưng tôi lại sợ mình sẽ đến gần anh, như những tia nắng thật ấm áp biết bao, nhưng càng đến gần lại càng nóng nực, thậm chí bỏng tay. Vì thế, tôi đành nhìn anh từ xa, mỗi ngày, qua mỗi tháng, nhưng tôi biết rằng thời gian không vĩnh cửu, rồi anh sẽ đi xa, nhưng những buổi chiều sập tối, bóng tối vây quanh và rồi tôi chẳng thấy tia nắng nào nữa.

Có lẽ anh sẽ là một kỷ niệm gì đó ở tôi, những kỷ niệm mà mình tôi giữ lấy.

***

Tôi chưa bao giờ gặp cô gái nào như thế trước đây. Em tỏa sáng, nhưng không phải như những thứ đèn lấp lánh, em huyền diệu như những ánh sao mà tôi trông ngóng. Thật đáng tiếc làm sao vì đời người không cho ai tất cả, tôi thật sự chán ghét mình đã không một lần dũng cảm nói với em một câu chào, chỉ có thể nhìn em nở một nụ cười, liệu em có nhìn thấy? Đúng vậy, em với tôi là hai người xa lạ, hẳn rằng em chẳng biết tôi là ai, vốn dĩ giữa dòng người tấp nập đã va vào mắt em, tôi chỉ như một hạt nắng trong vô vàng buổi chiều.

Lần đầu tiên, em - một cô gái tóc dài xõa ngang vai, một tà áo trắng lướt qua, thế nhưng sao ánh mắt em làm tôi không ngừng suy nghĩ. Tôi đã từng nghĩ em là một vì sao trên trời, tôi chả biết sao lại thế, nó thật long lanh, thật kỳ diệu, cũng như em và ánh mắt em vậy. Xin lỗi, đáng lẽ là một người con trai, tôi nên nói lời chào, dù vô lý trong hoàn cảnh đó, nhưng ít ra tôi có thể nhận lấy nụ cười của em.

Có những lúc vô tình thấy em, thế mà chưa lần nào tôi đủ dũng cảm nói một lời làm quen, cũng chưa dám đến gần em. Đúng vậy, em như những vì sao, em thật xa vời, tôi muốn bắt lấy nhưng chẳng biết làm sao cả, chỉ có thể đứng nhìn, bất lực.

Chưa bao giờ tôi lại sợ khi những cánh phượng sẽ nở hoa đến vậy. Chỉ trong một lúc nào đó, tôi nghĩ đến mình sẽ không được nhìn thấy hình ảnh của cô gái nhỏ nhắn ấy nữa. Từ một lúc nào đó, em như một niềm vui mỗi ngày của tôi trong cuộc sống tẻ nhạt này, cũng từ lúc nào đó, tôi lại trông ngóng hình bóng em rồi thất vọng nếu em chẳng đến. Nhưng biết làm sao được, em chẳng biết tôi là ai trong cõi đời này cả, như một vì sao từ trên cao nhìn xuống thấy vô vàn con người.

Có lẽ em sẽ trở thành một ký ức đẹp của tôi, mà chỉ tôi luôn giữ lấy.

***

Hôm nay sau những tiết học mệt mỏi, buổi chiều mọi người vội vã tan về, vài tiếng nói cười, vài lời nói đùa, vài cuộc hẹn nhỏ. Có hai người lướt qua nhau, nhìn vào ánh mắt, rồi khi lướt qua, cả hai đều mỉm cười, chẳng biết vì sao. Như là một tia nắng và một vì sao, họ đẹp đẽ theo cách của họ nhưng không phải ai cũng nhìn thấy, thế nhưng chúng lại không bao giờ giao nhau, cứ thế lướt qua.

© Ethereal - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 448: Chuyện tình xế ôm

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.

Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp

Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp

Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.

Con ước ba mẹ đừng già đi

Con ước ba mẹ đừng già đi

Nếu với người khác, có lẽ họ sẽ sợ hôn nhân nhưng với con thì ba mẹ đã truyền cho con biết bao sự yêu thương và niềm tin vào tình yêu. Đâu phải, hai người yêu thương nhau rất nhiều mà chắc chắn sẽ chung sống cùng nhau đến suốt cả cuộc đời này đâu. Con chỉ mong ba mẹ luôn bình an và khỏe mạnh là con cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

back to top