Món quà đó, có phải là chính cậu không?
2021-07-18 01:25
Tác giả:
Hải Vũ
blogradio.vn - Cậu ấy nói khi ngày ấy đến, sẽ có người đưa cho tôi một món quà, chỉ chiếc chìa khóa này mới mở ra được. Đã từng vừa cười, vừa khóc ôm chiếc chìa khóa trong suốt nửa năm, tôi thật muốn hỏi một câu “Món quà đó, có phải là chính cậu không?”.
***
Một đứa trẻ bị bắt nạt, gia đình gặp biến cố, lại còn không biết cách đối nhân xử như tôi thì khi ấy, cậu quả thật như cái tên, là “Nhật”, là mặt trời, cũng là ánh nắng của tôi. Cho nên đứa trẻ dại khờ này năm 15 tuổi mang món đồ trân quý nhất đem tặng cho cậu, lần đầu tiên biết nói ra lời thương của mình. Không ngoài dự đoán bị từ chối, tôi buồn cười nhớ lại mình đã đọc nhiều lần bức thư của cậu trong nước mắt, mà đến giờ chỉ còn nhớ, hình như ngày ấy cậu đã gọi tôi là phù thủy bạch tuộc, cũng là chữ ký ngốc nghếch của chính tôi trên bức thư tình năm nào.
Chúng ta học cùng một lớp học thêm. Những tuần đầu tiên cứ mãi dõi theo bóng lưng của cậu cười nói cùng bạn bè mình, tôi đột nhiên muốn cùng họ làm bạn, để rồi được quang minh chính đại bước đến bên cạnh cậu, là một phần làm nên nụ cười ấm áp ấy. Cho nên chúng ta cuối cùng cũng trở thành bạn cùng bàn, những viên kẹo và chiếc bánh quy nhỏ, những mẩu chuyện rầm rì kể cho nhau nghe nơi bàn học ở góc lớp, làm cô gái 16 tuổi thêm một lần quyết tâm tỏ tình. Cái xoa đầu cùng với lời từ chối ngày ấy làm tôi không phân biệt được nhịp đập mạnh mẽ đến nhói đau là vì ấm áp hay vì tổn thương.
Không tự biết nhịp tim đập loạn của mình là vì quá thích cậu, cũng không biết rằng khi đó, cậu đã có người mình thương. Ở tuổi 17 và ba năm đơn phương, tôi không khỏi ghen tị với cô bé được cậu bảo vệ trong vòng tay của mình. Tôi chủ động tránh xa cậu, đè nén tình cảm của mình để bản thân không trở thành kẻ phá hoại. Tôi ngây thơ cứ nghĩ, cậu yêu rồi thì sẽ đi cùng cô ấy đến cuối đời. Mãi đến khi cậu cùng cô bé ấy chia tay, gặp lại cậu trong sân trường giờ giải lao, cậu bày tỏ.
"Mình độc thân rồi".
Những lời ấy làm tôi sống lại nhiệt huyết muốn theo bước chân cậu, cùng sóng vai nhau bước tiếp trên quãng đường còn lại. Lần này cậu không từ chối nữa, cũng không nói đồng ý, chỉ là trong buổi tiệc chia tay bạn bè cũ, cho tôi một chút dựa dẫm, để mặc tôi ngủ trên vai cậu, rồi đặt lên trán tôi một nụ hôn rất nhẹ. Nhiều năm qua, tôi thật sự muốn nói ra điều này, rằng tôi đã giả vờ ngủ đấy.
Có lẽ là một loại trực giác, cũng có lẽ là tôi không đủ kiên nhẫn chờ đợi thêm nữa, tôi tỏ tình cùng cậu lần thứ 4. Khi ấy mang theo nôn nóng cùng xúc động, tôi càng không ngờ đến đó là lần cuối cùng chúng ta còn gặp mặt. Mọi thứ dường như trở về ngày đầu tiên chúng ta biết nhau, nụ cười ấm áp nhẹ nhàng của cậu vẫn vẹn nguyên, chỉ nhiều thêm một lời khẳng định tối nghĩa.
“Lần này, cuộc đời này, chúng ta không thể đến được với nhau”.
Cậu mất vào ngày mà bầu trời ảm đạm, để rồi tối đến những đám mây đen che khuất ánh trăng và vạn sao mà với tôi, ngày ấy tựa như ngày mặt trăng không còn được chiếu sáng bởi mặt trời. Người khác nói tôi khờ dại chưa hiểu chuyện tình yêu, bạn bè nói tôi dại khờ mãi nhớ người đã khuất, gia đình chẳng hề hay biết. Tôi dường như đã đem toàn bộ kiên nhẫn của một cuộc đời này, chỉ dành riêng cho cậu.
Tôi là đứa trẻ hứng thú với điều gì cũng chỉ được vài ngày, nhiều nhất là vài tháng. Là đứa trẻ ích kỷ, không biết quan tâm đến người xung quanh. Là đứa trẻ ngu ngốc, dễ dàng tin lời dèm pha cùng bàn tán của người đời. Mà đứa trẻ ấy, trong 4 năm đơn phương một người, được người kia bảo hộ quá tốt đến nỗi không cần phải tỏ ra trưởng thành, để rồi khi người nọ rời đi, thật nhiều gai nhọn từng chút một xuyên phá vòng bảo vệ đâm vào lòng tôi, mới khiến tôi lớn lên trong phút chốc.
Tôi chợt nhận ra cậu ấy đã biết mình chẳng sống được bao lâu, cũng được nghe lại những lời mà cậu ấy dặn dò bạn bè đừng nói với người cậu ấy thương. Tận lúc cậu hoàn toàn không còn trả lời tôi thật nhanh mỗi khi tôi nhắn tin, không còn có thể đi ngang nhà cậu mà vô tình gặp mặt, tôi mới biết. Biết cậu lén lút bỏ vào cặp tôi những viên kẹo khi thấy tôi không được bạn bè chia quà vặt, biết cậu vẫn hay để ý tôi trong những buổi học thêm, biết cậu có hẳn một hộp quà đầy những món đồ tự tay cậu làm, nhưng rồi không đem tặng. Biết có một người sau khi hôn tôi một cái, dù chỉ là trên trán thôi, lại âm thầm về nhà vui vẻ nhiều ngày.
Tôi vẫn luôn muốn nói với người khác, không phải tôi đơn phương cậu ấy. Tôi mới là người được yêu. Nhưng tôi chẳng thể nào chứng minh được điều đó. Cậu ấy chỉ tặng cho tôi một món quà duy nhất, món quà tôi vẫn luôn mang theo giữ bên mình cho đến tận bây giờ. Một chiếc chìa khóa rất lạ.
Cậu ấy nói khi ngày ấy đến, sẽ có người đưa cho tôi một món quà, chỉ chiếc chìa khóa này mới mở ra được. Đã từng vừa cười, vừa khóc ôm chiếc chìa khóa trong suốt nửa năm, tôi thật muốn hỏi một câu “Món quà đó, có phải là chính cậu không?”.
© Hải Vũ - blogradio.vn
Xem thêm: Cảm ơn anh vì đã sống thật hạnh phúc
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.





