Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mình vẫn nắm tay đi qua mọi sóng gió cuộc đời

2017-12-01 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Bình yên đi qua những năm tháng của cuộc đời, bớt đi vài phần sóng gió, bớt nghe vài lời bàn tán của thiên hạ, sống cùng nhau hạnh phúc một hạnh phúc thầm lặng giữa thành phố ồn ào, hào nhoáng và xô bồ. Cùng nhau trưởng thành, cùng nhau vui buồn, hạnh phúc và cùng nhau già đi.

***

blog radio, Mình vẫn nắm tay đi qua mọi sóng gió cuộc đời

Hà Nội, mùa đông lại về rồi anh à, chẳng biết nên viết từ đâu khi nhắc về anh, về những tháng ngày ta còn mải miết bên nhau đi kiếm tìm hạnh phúc.

Chúng ta quen nhau cũng vào một ngày đông lành lạnh hanh hao như hôm nay anh nhỉ? Lúc đó em của anh mới chỉ là cô sinh viên năm hai, anh cũng mới chỉ là một anh nhân viên bình thường. Gặp nhau là một cái duyên tình cờ hay cố ý đến bây giờ vẫn chẳng ai chịu thừa nhận với nhau. Và chúng ta yêu nhau tự lúc nào cũng chẳng ai còn nhớ nữa. Chỉ là cảm mến, thương thương rồi thành yêu vậy thôi.

Bốn năm bên nhau cùng một thành phố, sống cùng dưới một bầu trời đất khách, số lần gặp nhau cũng đều đặn như vậy. Bình lặng yêu nhau, yên lặng tìm hiểu, lo lắng và thương mến nhau đến lạ lùng. Anh trầm tĩnh và sống tích cực, bao dung với một cô gái tưởng chừng lạnh lùng và cứng rắn nhưng thật chất đã trải qua nhiều niềm đau như em. Bên anh từng ấy tháng ngày em thoải mái là cô gái bé nhỏ, hay nũng nịu, hay khóc nhè và tự cho phép mình yếu đuối bất kỳ khi nào có anh hiện hữu. Anh nhẫn nại, chia sẻ và cố gắng hiểu em - những điều em cho là khó khăn với những người con trai theo đuổi em trước đó. Em thường nghĩ rằng có lẽ do anh lớn tuổi nên anh nhường nhịn và tĩnh lặng hơn em. Nhưng sau tất cả cho tới gần đây em chợt nhận ra: tuổi tác thật chất chẳng quyết định điều đó mà là ở tình yêu của anh dành cho em không đơn thuần chỉ là yêu chiều mà còn là “thương - thấu hiểu - tôn trọng”. Một thứ tình yêu nhẹ nhàng, bình dị nhưng kéo dài.

Đó là những tháng ngày ta còn yêu nhau. Ta đã học được cách yêu nhau bình dị và bình yên tới vậy. Giờ đây, khi anh đã là người đàn ông của đời em - em cũng là người phụ nữ của riêng anh. Trên gương mặt ấy thêm mấy phần lạnh lùng, nơi đáy mắt thêm vài phần nghiêm nghị thì khi trước mặt em anh vẫn cười dịu dàng như vậy, giọng nói trầm hơn mang hơi hướng yêu chiều. Anh vẫn chẳng bớt đi chút nào tình yêu dành cho em thì phải, có chăng khả năng săn sóc và thương yêu lại thêm mấy phần ngọt ngào mà thôi.

Sau 6 năm bên nhau em và anh đã trải qua đủ cung bậc cảm xúc của con người hay chưa anh nhỉ? Em chỉ nhớ vài mốc khó khăn của chúng ta: Bố em ốm ngay khi em mới ra trường còn chưa có việc làm, những ngày mà tâm trí em bất ổn khóc hoài mà chẳng nhận ra ai, ngày ta gần cưới nhau sau bao tháng ngày yêu thương trầm lặng rồi sóng gió lại đến khi người thân cận nhất của anh cũng ốm nặng, ngày ta cưới nhau em sáng là cô dâu mặc váy cưới chiều đeo khăn tang mà chẳng hiểu điều gì đang xảy tới với mình... Và giờ đây khi đang là hưởng niềm vui là mẹ em lại đang lo lắng không ngừng về con của chúng ta. Nhìn đâu cũng là lo lắng và sóng gió đã và đang tới, mỗi lần lại mang một hình dáng một nỗi buồn khác nhau. Nhưng một điều chưa bao giờ khác trong những giây phút khó khăn ấy em luôn có anh bên cạnh, luôn vững vàng cùng em đi qua mọi khó khăn ở mỗi bước ngoặt cuộc đời. Anh không xuất thân cao quý, chẳng đẹp trai phong trần... anh trước em chỉ đơn thuần là người đàn ông mạnh mẽ, ấm áp.

blog radio, Mình vẫn nắm tay đi qua mọi sóng gió cuộc đời

Lại một mùa đông nữa đang tới gần, một mùa đông lạnh lẽo và khô cằn. Em chỉ mong rằng tình yêu hai ta vẫn thế bình an, ấm áp và san sẻ thêm chút tình thương cho thành viên đang dần hiện hữu trong gia đình ta. Chúng ta vẫn thường ngày tỉnh dậy nhìn thấy nhau đầu tiên vào mỗi sáng, nhẩn nha đưa nhau tới công ty làm việc, cùng nhau ăn cơm trưa... Sau ngày dài chốn công sở lại cùng nhau về nhà, cùng nhau nghĩ sẽ ăn gì và làm gì tối nay. Những ngày nghỉ cuối tuần có thể cùng nhau xem một bộ phim, nghe một bản nhạc, cuộn tròn trong chăn ăn bắp rang và thủ thỉ về những dự định tương lai. Bình yên đi qua những năm tháng của cuộc đời, bớt đi vài phần sóng gió, bớt nghe vài lời bàn tán của thiên hạ, sống cùng nhau hạnh phúc một hạnh phúc thầm lặng giữa thành phố ồn ào, hào nhoáng và xô bồ. Cùng nhau trưởng thành, cùng nhau vui buồn, hạnh phúc và cùng nhau già đi.

Một cuộc sống tưởng chừng tẻ nhạt, đơn giản nhưng chỉ có những người đã trải qua và nhìn thấy quá nhiều buồn thương mới biết trân quý. Tình yêu bình dị, hạnh phúc đơn giản chỉ như vậy. Nhẹ nhàng, thanh nhã nhưng lâu bền tựa hương sen tỏa ngát giữa bùn lầy.

Em từng rất thích một bài hát có tựa đề rất nhẹ nhàng "Mình yêu nhau yêu nhau bình yên thôi". Đôi lúc em tự hỏi liệu rằng có bao nhiêu cô gái ngoài kia sẽ thích một cuộc tình như anh và em. Vẫn đang mỉm cười bình lặng tiếp tục nắm tay đi qua mọi sóng gió cuộc đời.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CHỈ MUỐN YÊU NHAU BÌNH YÊN THÔI. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, vui vẻ.

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Nếu có ai hỏi rằng, tôi có hạnh phúc không. Tôi sẽ nói rằng: “Tôi hạnh phúc”. Cho dù, tôi không được coi trọng hay ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn đang hạnh phúc về những điều tôi làm, về những điều mà tôi cảm nhận về cuộc sống này. Còn bạn thì sao?

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Cú va chạm ấy khiến giày cao gót em bị mất đi phần đế, đôi chân em cũng không trụ vững mà ngã vào anh. Lồng ngực rộng lớn ấy hầu như ôm gọn cả thân hình bé nhỏ của em, ôm trọn cả cuộc đời còn lại của em, thật trớ trêu!

Đừng sợ tuổi hai mươi

Đừng sợ tuổi hai mươi

Tôi quyết định bước sang tuổi hai mươi với tinh thần như thế, sợ hãi nhưng không chùn bước, vô thường nhưng không vô vọng. Tôi ấp ủ nuôi nấng một tâm hồn tràn đầy niềm tin, cố gắng không cuốn theo vòng xoay không dứt ngoài kia. Tôi sợ tuổi hai mươi như người bệnh sợ thuốc đắng, dẫu vậy, thuốc đắng đến đâu cũng phải uống, sợ đến mấy cũng phải trải qua.

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

“Long ỷ này là do Hoàng hậu dùng mệnh nàng đổi lấy, trẫm ngồi trên Long ỷ mỗi một ngày đều là ân tình của Hoàng hậu.”

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái nghành y? Khoác trên mình màu áo bác sĩ

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ, cái nôi mà họ đã sinh ra và lớn lên ấy vẫn luôn đau đáu trong tâm trí của họ. Bao nhiêu ký ức tuổi thơ cứ ùa về mỗi khi nhớ đến quê hương, chẳng biết giờ này mẹ đang làm gì, cha đang đi đâu?

Nha Trang ngày về

Nha Trang ngày về

Có lẽ tôi trốn tránh hay không muốn tạo ra cơ hội để đến nơi này mà mãi tận đến nay sau gần mười năm tôi mới về thăm phố phường, thăm trường xưa và để hoài niệm về người xưa tình cũ.

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Đơn giản chỉ là mỗi người đi qua cuộc đời của bạn, luôn là một cuốn hồi ức riêng biệt, không trùng lặp với bất kì ai. Nên giữ lại, nên nhớ, nên quên, hay để chính những nhớ, quên nhắc mình nhớ lại những tháng ngày sau, cảm thấy thật may mắn khi thanh xuân đã trải qua những ngày như thế.

Vì em còn thương người cũ

Vì em còn thương người cũ

Dù anh còn rất yêu em. Nhưng, em còn thương người ấy nhiều quá, em luôn nhắc về người ấy, về sự quan tâm của người ấy, em đâu quan tâm đến cảm xúc của anh lúc đó như thế nào đâu, nhiều chuyện em làm, em nghĩ đó là vô tư, nhưng với anh, đó là những tổn thương không thể nào bù đắp.

back to top