Học đường - Lời thương, lời giận
2026-03-23 15:30
Tác giả:
Mai Hoàng Phú
blogradio.vn - Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
***
Tít… tít… tít…
Âm thanh thông báo rung khẽ nơi đầu giường kéo tôi lưng chừng ra khỏi giấc ngủ nướng của một buổi sáng chủ nhật. Ngoài kia, nắng đã len qua khe cửa, mỏng như một dải lụa vàng. Tôi dụi mắt, với tay lấy chiếc điện thoại, phần thưởng nhỏ mẹ cho mỗi cuối tuần để “xả hơi” sau những ngày học tập.
Như thường lệ, tôi lướt TikTok, Facebook… Những tin giải trí luôn khiến tôi thích thú. Tôi vẫn tự nhận mình là “đứa con của showbiz”, nên những bản tin thời sự thường chỉ lướt qua rất nhanh.
Nhưng hôm nay thì khác.
Một dòng tiêu đề đập vào mắt tôi: “Nam sinh lớp 12 ở Thanh Hóa bị bạn đâm tử vong.”
Tôi khựng lại. Không hiểu sao, ngón tay tôi không thể lướt tiếp. Có lẽ vì mới đây thôi, lớp tôi cũng vừa xảy ra một vụ xích mích. Hai bạn đánh nhau… chỉ vì một ánh mắt. Nghe qua thật nhỏ nhặt. Nhưng nghĩ kỹ lại, tôi chợt thấy lòng mình chùng xuống.
Tại sao chúng ta, những học sinh cùng ngồi chung lớp, từng nói cười với nhau lại có thể quay lưng nhanh đến vậy? Chỉ trong khoảnh khắc, tình bạn có thể hóa thành giận dữ.
Là một học sinh, tôi phần nào hiểu được. Đôi khi đó là cái tôi cá nhân quá lớn. Đôi khi là một câu nói vô tình chạm vào nỗi tự ái. Cũng có khi là những rung động non nớt của tuổi học trò khiến cảm xúc trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.

Nhưng… mọi lý do đều trở nên quá nhỏ bé trước hai chữ “tử vong.”
Nghĩ đến đó, tôi bỗng thấy thương cho câu chuyện ở lớp mình, và cũng thấy sợ cho những phút nóng giận bồng bột của tuổi học trò.
May mắn thay, sau vụ việc vừa rồi, thầy cô Ban giám hiệu, cô chủ nhiệm và cô giám thị đã kịp thời gặp gỡ hai bạn cùng phụ huynh để trao đổi, tháo gỡ khúc mắc. Nhìn cách thầy cô kiên nhẫn lắng nghe, tôi chợt hiểu ra một điều: Mâu thuẫn giữa học sinh là điều khó tránh. Nhưng cách chúng ta giải quyết mâu thuẫn mới là điều quan trọng.
Nếu chúng ta biết nói ra thay vì nắm đấm. Biết lắng nghe thay vì đối đầu. Biết dừng lại một nhịp trước khi hành động… Có lẽ nhiều chuyện đau lòng đã không xảy ra. Tuổi học trò của chúng ta, quãng thời gian áo trắng, đẹp nhưng cũng rất mong manh. Thanh xuân vườn trường chỉ đi qua một lần, không thể tua lại. Vì vậy, tôi mong rằng mỗi chúng ta hãy tập nghĩ trước khi nóng giận, tập nói lời tử tế, và tập kiểm soát cảm xúc của mình trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào.
Tôi tin rằng, nếu mỗi học sinh biết dịu lại một chút, lắng nghe nhiều hơn một chút, và yêu thương thêm một chút… thì sân trường của chúng ta sẽ luôn là nơi của tiếng cười, không phải của nước mắt.
Bởi vì: Một lời nói tử tế có thể ngăn một trận đánh. Một cái nắm tay có thể cứu một tình bạn.
© Mai Hoàng Phú - blogradio.vn
Xem thêm: Mong Bạn Được Sống Một Đời Rực Rỡ | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.






