Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên

2019-05-31 08:25

Tác giả: Ngân Mint


blogradio.vn - Để tìm bình yên từ vỉa hè cuộc sống, đôi khi ta phải sống lắng lòng lại. Lắng lòng không phải cái cớ cho sự ì ạch, trễ nãi và thụ hưởng, lắng lòng để tự cho mình cơ hội được quan sát cuộc sống một cách tỉ mẫn. Để nhận ra cầu vòng khuất dạng sau những ngày giông bão, để nhận ra tình người vẫn như những hạt bụi vàng lấp lánh, để nhận ra ngày một ai đó từ chối, bỏ lại bạn giữa cơn mưa thì phía sau vẫn có một cánh ô đang đứng đợi bạn quay lại.

***

Tôi đã đi qua cái tuổi háo thắng như chú ngựa hoang thèm khát thảo nguyên rộng lớn, cũng đã qua những tranh đua, truy tiền trục lợi, vấp ngã, tổn thương và gắng gượng. Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên.

Thói đời, người ta đi tìm bình yên ở những con đường khác nhau, những cách thức, cắt nghĩa khác nhau. Có người cho rằng bình yên là khi sống một cuộc đời sung túc, xe sang, nhà đẹp, không phải lo nghĩ đến từng bữa ăn, từng chiếc áo mỗi khi trời đổ rét. Cũng có kẻ lãng mạn hơn, khẳng định bình yên là khi mua một căn nhà bên đồi, sáng uống trà nóng, tự tay cắt tỉa một vài cây hoa, tối ngắm trăng sao, cuộc sống hoàn toàn thoát tục. Thật ra dạng thức tồn tại của bình yên cốt không nằm ở chỗ nhà đẹp, xe sang, sống ẩn dật, người ta thấy những lối sống ấy tĩnh tại bởi vì chúng làm tim họ an yên và không vấy bẩn như những giọt sương đêm. Thế đấy, bình yên là một loại cảm giác, loại nhận thức, tim cảm thấy an nhàn thì đó là bình yên.

Mà cũng có khi, những xúc cảm an yên ấy được tìm thấy từ những điều bình dị của cuộc sống.

Bình yên là khi mỗi sáng thức giấc không phải tính toán, tị hiềm, không phải khoác một chiếc mặt nạ mệt nhoài để nhìn cuộc sống. Bạn thức dậy sớm một chút, đọc một cuốn sách, ngắm nhìn dòng người tấp nập trên phố, cảm thấy tâm hồn rạo rực âm thanh của cuộc sống. Chính lúc đó, ta học cách mở lòng để đón nhận những mảnh ghép không hình sắc của cuộc sống, để nhận ra mỗi một ngày mới bắt đầu cũng là một loại đặc ân.

Bình yên là khi ta mỉm cười với một ai đó, thật lòng cảm ơn, thật lòng xin lỗi, thật lòng cho đi, thật lòng đối đãi. Có thể trong một hoàn cảnh nào đó, những gì bạn nhận lại chỉ là tổn thương, dối lừa, khước từ. Nhưng hãy tin rằng, tình yêu thương là điều duy nhất còn tồn tại và làm cho người gần người hơn, tình yêu thương sẽ trở thành điểm tựa để ta tìm về sau những bão giông. Đó là bình yên, một thứ bình yên tại tâm.

Bình yên là khi chầm chậm thích một người, cùng họ đi hết thanh xuân cuồng nhiệt từ khi bắt đầu cho tới khi kết thúc. Có thể mối tình ấy câm lặng, bạn chỉ như một diễn viên lẳng lặng và mờ nhạt mà ngang qua cuộc đời họ. Nhưng đến sau này, mỗi khi lục lại ngăn khoa kí ức, bạn sẽ nhận ra chầm chậm cùng ai đó trải qua thanh xuân cũng cũng là quá trình tự học cách trưởng thành, tự học cách kiên cường và cũng tự học cách bao dung. Bình yên trong tim đôi khi được gọi tên bằng phong vị của hoài niệm và kí ức.

Để tìm bình yên từ vỉa hè cuộc sống, đôi khi ta phải sống lắng lòng lại. Lắng lòng không phải cái cớ cho sự ì ạch, trễ nãi và thụ hưởng, lắng lòng để tự cho mình cơ hội được quan sát cuộc sống một cách tỉ mẫn. Để nhận ra cầu vòng khuất dạng sau những ngày giông bão, để nhận ra tình người vẫn như những hạt bụi vàng lấp lánh, để nhận ra ngày một ai đó từ chối, bỏ lại bạn giữa cơn mưa thì phía sau vẫn có một cánh ô đang đứng đợi bạn quay lại.

Bình yên không nằm ngoài tầm với nếu ta biết chậm lại để kiếm tìm và đổi thay!

© Ngân Mint – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

25 tuổi rồi, cũng đủ lớn để biết những điều này rồi chăng?

Ngân Mint

"Chúng lý tầm tha thiên bách độ, Mạch nhiên hồi thủ, Na nhân khước tại, Đăng hoả lan san xứ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

“Em đã đánh rơi tình yêu. À không, chúng ta đều đã đánh rơi tình yêu. Anh biết không vì thiếu can đảm trong cuộc đời, mà chúng ta đã vụt mất nhau rồi đấy. Nhưng em sẽ không như năm ấy, sẽ không còn là một cô nhóc rụt rè. Em nhất định sẽ nói cho người đó biết em yêu người đó. Còn bây giờ anh hãy thật hạnh phúc, hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi”.

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên.

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Và cô đơn từ lúc nào khiến chúng ta có thể gồng lên mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối một cách không ngờ. Nhưng rồi một lúc nào đó chúng ta sẽ hiểu được, thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình. Bởi yêu thương mới có thể lắng nghe tiếng lòng của mình mà vỗ về kể cả khi không có ai bên cạnh.

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Mảnh đất này là nơi hắn sẽ thương nhớ rất nhiều. Nhưng cũng đã từng là nơi hắn muốn chạy trốn, chạy trốn những ký ức đau buồn cứ ám ảnh trong tâm trí. Có thể những mảnh đất hắn đã từng gắn bó ồn ào, náo nhiệt hơn nhưng cuối cùng con người vẫn muốn trở về nơi gần gũi nhất. Và với hắn chẳng đâu bằng quê hương.

Một thời yêu thương

Một thời yêu thương

Giờ thì đôi mắt bồ câu Còn trong tiềm thức biết đâu mà tìm.

Phố không anh buồn lắm

Phố không anh buồn lắm

Anh còn không về mau Cho em nguôi nỗi nhớ.

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Soi mình trong gương, chải lại mái tóc, tô chút son lại thấy mọi thứ rất xanh, rất nhẹ lòng. Vậy nên, đừng kỳ vọng vào ai, đừng trao cho ai cái quyền được làm đau mình mình và đừng tự mình dày vò mình thêm lần nào nữa. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Ngày tôi đi học, tâm trạng của tôi thì vui ơi là vui còn mẹ tôi lại buồn. Lúc đó thầm nghĩ chắc là không còn ai để sai bảo hay la mắng.

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy để em là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo đòi anh thứ này thứ kia. Hãy để em là một cô bé thích hờn dỗi chỉ để anh vỗ về an ủi, không phải em muốn tình cảm của chúng ta tệ đi mà thứ em muốn là sự nhường nhịn, yêu chiều và tình cảm anh dành cho em cơ. Hãy để em là một cô gái yếu ớt, cần vòng tay của anh ôm ấp khi ngoài kia quá nhiều bão giông, dù là cái ôm vội cũng đủ khiến em an lòng.

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không ngừng ước mong giữa chúng tôi có một sợi dây nào đó buộc lại và giá như năm ấy tôi có thể can đảm hơn để nói thật lòng mình “Thanh xuân năm ấy tớ đã từng thích cậu, rất thích”.

back to top