Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mệt rồi, chỉ muốn quay về với tuổi thơ an yên

2019-07-24 01:15

Tác giả: Ngân Mint


blogradio.vn - Phố thị đã lên đèn, tôi vẫn cứ miên man, giá như những giọt nắng rơi đầy trên cửa sổ còn vương mãi, tôi sẽ đứng lại trong vài khoảnh khắc để quay về với thế giới bình yên thưở đầu.

***

Những chiều hoàng hôn buồn rơi trên phố thị, tôi lặng người tựa lưng vào cửa sổ để những hoang hoải trải dài trên tóc, trên vai, trên những mảnh tâm hồn chưa thành hình, bơ vơ trước lưng chừng tuổi trẻ. Bấy giờ là gần cuối hè, trời trong xanh bàng bạc, đám bạn của tôi đã về quê cả rồi, cả gian phòng chìm trong im bặt. Cái không khí cô tịch nhanh chóng xâm nhập vào lòng, gợi bao nỗi nhớ cố hương da diết khôn nguôi. Tôi bỗng chốc muốn mình bé lại, đi về với những lời ru của mẹ.

Nơi phố thị xa xôi, thật khó để tìm thấy những đồng nội xanh rì ngọn cỏ, trên cao lộng gió cả một khoảng trời. Thời thơ dại, tôi theo đám bạn đi thả diều, từ đầu chiều nắng đổ cho đến khi hoàng hôn xa mờ khuất bóng.  Những đứa trẻ háo thắng coi bầu trời là một cuộc đua, còn con diều như tuấn mã, kéo dây va vào nhau, cắt gọn. Có đứa mếu máo, có đứa đắc ý, hồi ấy bọn tôi xem bầu trời là một điều gì đó bí ẩn và xa lạ, mà những cánh diều ấy có lẽ là những ước mơ đơn thuần và ngây ngô nhất. Năm đầu xa quê, lên thành phố.

Hè tôi vẫn dắt mấy đứa em họ đi thả diều dọc các cung đường vắng, chỉ là những mảng trời bị chia cắt bởi các tòa nhà cao tầng, những tiếng ồn ào vang vọng khiến tôi không còn cảm giác tự do, lâng lâng như chú chim chích năm nào trên đồng nội mênh mông nữa. Hóa ra chính chúng tôi của ngày xưa cũng là những con tuấn mã bị buộc dây cương trên thảo nguyên số phận. Lớn rồi, tôi mới hiểu, hiểu rồi lại càng khó chấp nhận.

Mệt rồi, chỉ muốn quay về với tuổi thơ an yên

Tôi lại gác tay lên cửa sổ nhớ những giọt nắng chiều tà rớt trên mái ngói nhà bên cạnh, nhớ những hàng dừa nối tiếp nhau sau các dãy nhà. Mỗi chiều ngập đầy ráng đỏ, nhớ cái con kênh bốn mùa xanh thẳm, đầy cua càng béo nịch và nhớ cả cái mái hiên nhà bà rộng sân phơi. Rằm tháng bảy, bà tôi gác cái chõng ra sân, đám trẻ con vây quanh, bà chỉ lên những ngôi sao ganh nhau sáng lấp lánh trên dải nhung mùa hạ, kể những câu chuyện xa xôi. Tôi hay ngồi xa xăm, mơ về chàng Trương Chi, về thằng cuội trên vành trăng vàng óng lấp lánh, lấp lánh như một giấc mộng cổ tích.

Tôi thiếp đi thoảng theo hương thiên lí nhè nhẹ, yên bình như nước chảy qua tay. Tôi biết rằng bầu trời mình theo đuổi không bao giờ chỉ là cái mảng xanh nhỏ hẹp bên góc sân nhà bà, tôi đi ra thành phố, gặp nhiều người, nỗ lực làm thêm, bầu trời của tôi rộng hơn rất nhiều, nhưng bầu trời ấy nào đâu xanh mãi. Những ngày mưa giăng ngập lối, những cơn mưa bất chợt làm tôi gục ngã, khắc khoải khôn nguôi , những dối lừa, lòng tham và sự đố kị khiến tôi không khỏi u sầu. Lúc ấy tôi lại chỉ muốn quay về với mảnh trời ngày thơ ấu,  nhỏ nhoi nhưng ngập đầy hạnh phúc, một thứ hạnh phúc đơn sơ mà hoàn mĩ.

Phố thị đã lên đèn, tôi vẫn cứ miên man, giá như những giọt nắng rơi đầy trên cửa sổ còn vương mãi, tôi sẽ đứng lại trong vài khoảnh khắc để quay về với thế giới bình yên thưở đầu. Có đôi khi, chính mình cũng phải bé lại, để xoa dịu mảnh đất cằn cỗi mang tên trưởng thành trong tim, bé lại để tự nói với lí trí rằng: "Mệt rồi, chỉ muốn quay về với an yên", bé lại để tin rằng một ngày nào đó bạn sẽ trở về, trở về trong hơi ấm tình quê.

© Ngân Mint – blogadio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Giá có thể trốn phố về quê

Ngân Mint

"Chúng lý tầm tha thiên bách độ, Mạch nhiên hồi thủ, Na nhân khước tại, Đăng hoả lan san xứ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

back to top