Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta vẫn đôi lần vụt mất một bàn tay giữa dòng người

2019-01-30 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Chúng ta vẫn đôi lần vụt mất tay giữa dòng người lãnh đạm của thành phố vội vàng, chen chúc, đôi lần bước những bước ráo hoảnh khắp những ngõ vắng sáng đèn và cũng đôi lần trốn chạy cô đơn.

***

Thành phố bốn mùa như một gã còi cõm đi đếm nỗi cô đơn, hoang hoải và triền miên không dứt. Còn ta quanh năm chênh vênh giữa những Neverland mị hoặc của riêng mình.

Em hay bảo với tôi rằng, em thích ngắm phố đêm. Em có thể bỏ hàng tiếng đồng hồ chỉ để ngắm những dòng xe rong ruổi khắp phố, cho đến khi những ánh neon phù hoa mờ nhòe rồi vỡ vụn trước mắt để chìm vào một cõi tịch liêu sâu hoắm của đêm trường. Em có thể ngồi luyên thuyên với tôi về những đóa quỳnh trên cái gác ban công nhà đối diện, rằng mỗi đêm, giữa những vụn trăng bạc của thành phố, chúng sẽ bung tỏa mĩ lệ nhất, rồi tàn lụi trước lúc bình minh, hình như chúng cũng chất chứa những nỗi riêng tư tĩnh tại mà u hoài, mãi mãi!

Chúng ta vẫn đôi lần vụt mất một bàn tay giữa dòng người

Tôi đưa em về nhà, vẫn một chiều hoàng hôn nắng rớt trên vai, em ngồi sau không cảm nói, cả hai rơi vào im bặt, thinh không. Tôi vẫn đôi lần tự vấn: Liệu em có bao giờ thấy chênh vênh giữa những lằn ranh không hình hài của thành phố, của tâm hồn và của chuyện chúng mình? Em không biết, tôi không biết, tình ta cứ thế rơi vào quên lãng, hư vô.

Chúng ta vẫn đôi lần vụt mất tay giữa dòng người lãnh đạm của thành phố vội vàng, chen chúc, đôi lần bước những bước ráo hoảnh khắp những ngõ vắng sáng đèn và cũng đôi lần trốn chạy cô đơn. Tôi nghĩ mình đã để những nỗi buồn mình, buồn người rớt rất sâu vào lòng, đến độ mỗi khi đêm về, tôi sợ phải đối diện với một tôi thứ hai khác - lững khững và cô độc. Rồi mấy mùa của thành phố, đêm hạ rả rích dế kêu hay mùa đông ngõ vắng, ta vẫn sẽ trở thành những gã đếm cô đơn, chỉ tiếc rằng ta không còn đi cùng nhau nữa, tất cả rồi sẽ chìm trong những miền xa xôi của thành phố, được khóa lại bởi những đêm không tàn úa, như một điệu valse của hoài niệm.

© MInt Mint – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy chỉ em cách quên anh

Hãy chỉ em cách quên anh

Ai đó thương một thành phố vì ở đó có người họ thương. Vậy còn em, làm sao đủ dũng cảm để quên được Hà Nội và cả anh?

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đôi khi chúng ta cũng cần rời bỏ thực tế, vượt qua rào cản của bản thân, bỏ qua những khuôn khổ của cuộc sống để bay bổng tự do. Cuộc sống không đủ dài cho sự do dự, chúng ta cứ mãi lo cho suy nghĩ của người này hay vì lí do kia mà gượng ép bản thân rồi vô tình một ngày kia đã đánh rơi giấc mơ của mình.

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Cô bước đi khi trời đã xế chiều, xe cộ vẫn tấp nập nhưng lòng cô lại buồn không thôi. Mất đi anh một phần quan trọng của cuộc đời cô và cô đã có quá nhiều năm chìm mình trong sự mất mát ấy. Nhưng có lẽ ở một nơi bình yên xa xôi nào đó, anh cũng mong cô được hạnh phúc. "Anh cũng mong em được hạnh phúc đúng không. Em hứa mình sẽ không khóc nữa".

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh, có tin vào lời hứa của anh đâu. Chỉ là từng ấy năm qua, em vẫn chưa gặp ai khiến tim em loạn nhịp như anh thôi.

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Và bạn à, tuổi trẻ là của bạn, cuộc đời là của bạn. Bạn hãy nhớ chỉ có bạn mới là người có thể hoàn toàn quyết định cuộc đời ấy. Cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn nên mạnh mẽ lên thôi.

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Năm tháng sau này đi qua những cuộc chơi Ta mới thấy được bản thân lớn lên từng chút một Đi qua nửa đời người ta chẳng còn dại dột Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi.

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Trưởng thành là khi nào? Làm sao để biết mình đã trưởng thành hay chưa? Thật khó để trả lời những câu hỏi như thế. Trưởng thành chưa bao giờ có một giới hạn độ tuổi nhất định cả. Còn bản thân em mà nói thì thời điểm em biết mình trưởng thành thực sự về cả mặt thể chất lẫn tinh thần là sau khi chúng ta chia tay nhau, một khoảng thời gian rất lâu sau đó.

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em sẽ lại bắt đầu tập quên anh thật sự. Em sẽ xóa số anh, chặn facebook của anh. Em sẽ cố để quên anh dù biết là rất khó. Em sẽ quên anh, không nhớ, không nhắc tới anh. Đây sẽ là lần cuối em nghĩ về anh, khóc cho anh. Người đã từng yêu anh.

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Bạn và tôi rồi cũng sẽ đi hết chặng đường dài mang tên “Hai mươi tám”. Dù vui hay buồn, dù ổn định hay chênh vênh cuối cùng tôi vẫn mong rằng chúng ta cứ vui vẻ đón nhận.

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Cũng vì vội vàng mà tôi đã bỏ qua một điều còn chưa hỏi Nhịp sống bộn bề, đôi chân mệt mỏi, đến khi nào mới dừng lại để thấy nhau?

back to top