Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mảnh đất của những dấu chân xưa

2017-01-10 00:35

Tác giả:


blogradio.vn - Cà phê sẽ ngọt hơn nếu cho thêm sữa nhưng không ai nói nó sẽ không còn đắng nữa – giống như tình yêu, như cuộc đời, như chính trái tim nhỏ bé này, lâu lâu vẫn tự vỗ về mình bằng những lời an ủi, niềm tin... nhưng ai dám khẳng định nó không còn thấy xót xa?

***

Mảnh đất ấy, nơi tôi từng qua, từng in dấu chân và có một khoảng nào đó, tôi biết một khoảng nào đó chơi vơi trong tâm hồn mình, tôi vẫn còn ghi dấu những yêu thương về nó! Tôi từng tin nơi ấy sẽ là quê hương thứ hai của cuộc đời mình, là nơi sớm tối đi về hay những buổi hoàng hôn nắng phai sẽ có ai đó đợi mình với cái nắm tay nhẹ nhàng nhưng bình yên lắm. Tôi đã từng tin, từng đợi chờ với miền đất ấy và con người ấy, đã rất lâu rồi!

Tôi nhớ con đường dài chở tôi về nơi ấy với những cánh đồng bát ngát hai bên đường, những dãy phố, đoạn đường và con sông hiền hòa trong nắng mai. Tự bao giờ tôi yêu nó tưởng chừng như tôi thuộc về mảnh đất ấy. Có những thứ cảm xúc chẳng thể diễn tả nổi, chỉ biết là vậy thôi.

Ngày đầu tiên bước chân về nơi ấy, trời trong lắm, nắng vàng rải trên đại lộ nhưng trong gió vẫn còn se lạnh của những ngày đầu năm. Lúc ngồi trên ô tô trong lòng cứ chộn rộn, vừa vui mừng vừa lo lắng và cũng có chút gì đó tự mãn mang theo. Tôi không biết liệu khi bước chân xuống xe, khoảng trời nơi ấy, mọi thứ xung quanh có đón nhận tôi, bao bọc tôi hay tôi sẽ chỉ là kẻ lãng du dừng chân lại đó trong phút chốc mà thôi... Những cảm xúc đầu tiên về miền quê ấy là vậy, bao năm rồi nhưng tôi vẫn cảm nhận được nó đang hiện hữu ở đâu đó trong trái tim mình – có lẽ những niềm đau và hạnh phúc đã từng tôi đặt ở một nơi sâu lắm nên đôi lần ai đó nhắc đến hay chính mình chạm vào thì mới thấy nỗi nhớ ùa về...

Mảnh đất của những dấu chân xưa

Tôi nhớ con đường lát đá rêu phong trong cái buổi chiều hoàng hôn tràn đầy, ai đó nói cười, ai đó gọi tên mình để rồi thanh âm ấy rơi vào không gian mênh mang chưa một lần hồi đáp. Tôi nhớ con đường quanh co, hai bên bao la chỉ cỏ dại, phía xa xa là những ngọn núi nhấp nhô, những cánh chim bay về tổ, ai đó dắt mình vào những phút thênh thang như thế, bao lâu rồi, có khi chẳng cần lục lọi trí nhớ để biết chính xác là ngày nào, năm nào, chỉ biết dịu ngọt quá đỗi nên bao lâu, bao xa thì vẫn cứ tin, vẫn mỉm cười vì đã từng hạnh phúc, từng chân thành như thế.

Tôi ở đó chẳng đủ lâu nhưng tôi không quên những con phố dài trong buổi sớm trong lành và hàng bánh cuốn nằm sâu trong góc phố, có lẽ chỉ những người dân ở đó mới biết về nó. Có đôi lần thấy nhớ quán cà phê nhỏ, ai đó ngồi trước mặt hí hoáy khuấy đều cà phê và sữa. Cà phê sẽ ngọt hơn nếu cho thêm sữa nhưng không ai nói nó sẽ không còn đắng nữa – giống như tình yêu, như cuộc đời, như chính trái tim nhỏ bé này, lâu lâu vẫn tự vỗ về mình bằng những lời an ủi, niềm tin... nhưng ai dám khẳng định nó không còn thấy xót xa?

Tôi vẫn nhớ những đường tàu chạy ngoằn ngoèo phía sau nhà, những đêm dài nghe tiếng tàu qua, mỗi buổi chiều rơi đắm mình trong cái thứ ánh sáng bảng lảng ấy, nhìn thật sâu, thật sâu trong ánh mắt tự hỏi lòng mình có dối gian...có những khoảng không gian nhuốm màu thời gian – bỗng dưng thấy chân mình tê dại không bước nổi như bị mắc kẹt giữa lý trí và trái tim.



Có lần tôi trở lại nơi ấy trong ngày mưa tầm tã, bỗng thấy chênh vênh trong những bản tình ca xưa. Con phố dài tấp nập với những khuôn mặt lạ lẫm, con đường lặng lẽ dấu đi những bước chân... Có đôi lần tôi thấy mình lạc bước nơi ấy nhưng rồi tôi vẫn yêu, vẫn quay lại lần nữa, lần nữa... Vì tình yêu chẳng bao giờ có lý do – yêu đơn giản chỉ là yêu!

Cho đến một ngày, khi tôi lặng lẽ rời khỏi nơi chốn ấy, lần cuối ngẩng mặt nhìn lên bầu trời...những đám mây xám xịt với cơn mưa phùn rả rích, phố lem nước mưa, ô cửa kính cạnh chỗ tôi ngồi nước mưa cứ lăn, lăn xuống nhạt nhòa, ai đó chỉ cách tôi có một lớp kính thôi, cách nhau chỉ vài bước chân và ai biết đó là ngăn cách cho cả cuộc đời.

Lâu lắm rồi tôi không còn trở lại và cũng không chắc sẽ dành dịp nào đó để quay về. Nhưng tôi biết, trong ký ức của mình còn mãi một Tôi của xa xưa, còn mãi một Nơi chốn tôi từng thuộc về!

© Đặng Huyền – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Năm tháng đi qua chỉ còn kỷ niệm ở lại


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

back to top