Dối lòng để thấy bình yên trước những kỷ niệm
2016-10-31 01:30
Tác giả:
Kỉ niệm, rồi cuối cùng cũng trở thành quá khứ cả thôi. Chẳng có gì là tồn tại mãi mãi. Cũng chẳng có gì tốt đẹp khi yêu thương dựa trên sự thương hại. Tất cả, dù có đậm sâu đến đâu thì theo thời gian nó cũng phai nhòa cả thôi. Mạnh mẽ hay yếu đuối thì vẫn phải tiếp tục bước đi. Vui hay buồn thì cuối cùng vẫn phải tự mình vượt qua tất cả.
Yêu thương đến, đôi tay lại chưa kịp nắm thì đã phải vội vàng buông. Không có bắt đầu nhưng tất cả lại đột ngột kết thúc. Để rồi khi nỗi nhớ đong đầy, ta lại thản nhiên như đã quên. Ta đã yêu, đã thương như những gì bản thân muốn nhưng chỉ là yêu, là thương từ một phía mà thôi.
Chẳng biết vì sao nó lại hình thành, chẳng biết vì sao lại là người chứ không phải ai khác. Nhưng yêu thương không có sự mù quáng, yêu không phải là lúc nào cũng giữ người mãi ở bên ta. Ta yêu người nhưng ta chọn cách lìa xa, chọn cô đơn một mình hơn là ở bên người không yêu ta. Chỉ đơn giản ta muốn bảo vệ mình trước những tổn thương mà thôi. Lí trí cho ta biết ta đang làm phiền người thôi. Dừng lại ở một thời điểm thích hợp, lặng lẽ rời xa người là tất cả những gì ta có thể làm cho người.
Nhưng đó cũng là yêu. Vì yêu nên ta cố nén nỗi đau của mình, vì yêu nên chọn buông tay để người có hạnh phúc của riêng mình. Lặng lẽ nhìn người từ phía sau, yêu thương trong âm thầm thì đó cũng là một cách mà ta yêu.

Lý trí quá mạnh mẽ và biện luận thật sắc bén, nhưng con tim lại quá yếu mềm, cứ nhói, cứ đau khi nhìn người. Chẳng có lúc nào ta không nghĩ về người. Người ở trong tâm trí ta mọi lúc. Khiến ta có cố gắng bao nhiêu vẫn không thể nào quên được. Người bước vào tim ta, đánh cắp trái tim ta và mang cả những yêu thương của ta đi. Còn lại mình ta với những khoảng trống trong tim, đau nhói trong từng nỗi nhớ, giọt nước mắt lại thêm một lần nữa đọng trên khóe mi, cay xé.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi hối hả. Mưa thật lâu và nặng hạt giống như mưa đang giúp ta rửa trôi đi hết những niềm đau. Tiếng mưa rơi trên mái hiến như muốn lấn ác hết mọi suy nghĩ. Từng giọt thi nhau va vào đất rồi tan biến, đến khi từng giọt nhỏ bé đó ngấm cả vào đất, nó không còn là giọt mưa nữa mà đã là những vũng nước lớn. Đôi khi nó cũng đủ sức để nhấn chìm cả một con đường. Nỗi nhớ cũng giống mưa. Ta nhớ người trong từng những kỉ niệm nhỏ nhặt như giọt mưa. Nỗi nhớ cứ thế, dâng lên từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây cho đến lúc vỡ òa trong thế giới của ta. Những cảm xúc ngày ta yêu vẫn nguyên vẹn nhưng bây giờ, chỉ thấy khoảng trống vô định trong tâm hồn lạnh giá. Thả tâm hồn tan theo những cơn mưa, thả nỗi nhớ đi đến nơi xa để mong nó đừng bao giờ quay về nữa. Nhưng nỗi nhớ của ta trung thành quá, nó lại chẳng chịu đi mà cứ vấn vương và cứ ở lại ôm lấy cả tâm hồn ta.
Để vơi đi nỗi nhớ người, ta lại tự tạo ra một thế giới mới trong tưởng tượng của ta. Ở thế giới đó, ta hạnh phúc biết bao, một thế giới mà người sẽ không bỏ rơi ta dù ta có nói gì đi nữa. Ở thế giới đó, ta được là chính ta, được cười khi vui, khóc thút thít như một đứa trẻ khi buồn và người sẽ đến lâu nước mắt cho ta, cho ta mượn bờ vai khi mệt mỏi như người đã từng làm. Cũng chỉ là người, ở cả thực tại và trong tưởng tượng, chỉ khác nhau, thế giới ta tại ra, người sẽ không bao giờ bỏ rơi ta như ở hiện tại. Rồi sau tất cả, ta mệt nhoài với những tổn thương, ta lại ngủ quên trên những nỗi nhớ thật đầy.

Bỗng nhiên, ta lại muốn trốn đi đâu đó thật xa để tìm một khoảng trời chỉ có sự bình yên mà thôi. Bỏ mặc tất cả những vội vả, bon chen của hiện tại. Tránh xa cái thế giới ồn ào và tấp nập kia để tìm một sự yên tĩnh trong tâm hồn. Mỗi ngày, ta cứ thức dậy và chạy đua với thời gian, chạy theo những thứ hi vọng xa xôi, mãi tìm kiếm một bóng hình giữa phố xá đông người. Để rồi đến cuối cùng, ta vẫn chỉ là một kẻ cô đơn, lang thang như kẻ không nhà, lạc lõng một mình giữa phố thị chật chội. Ta bỗng nhiên lạc lối ngay trên con đường quên thuộc của riêng ta mà chính ta cũng không nhận ra điều đó.
Với ta bây giờ, khi mọi thứ trong ta chẳng có gì là quan trọng, ta lại thấy lòng dửng dưng, lại thản nhiên lạ lùng. Chẳng có nỗi đau nào là tồn tại mãi mãi. Chỉ có những người mãi cố chấp không chịu buông bỏ. Cứ ôm lấy nó dù biết nó chứa đầy gai nhọn và sẽ làm tổn thương ta. Biết cầm lấy ta sẽ đau, biết rằng giữ lại thì vết thương lại chồng chất vết thương, vậy mà cuối cùng ta chẳng đành lòng buông. Giữ một bóng hình đã xa cũng như cố chấp nắm mãi lưỡi dao bén dù bàn tay ta đã rướm máu. Yêu thương chân thành, làm sao nói buông là có thể buông, nói quên là có thể quên dễ dàng như thế. Chỉ là ta đang tự dối lòng để mọi chuyện đi qua mà thôi.
© Mèo Ú – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Chúng ta ai cũng có câu chuyện của riêng mình
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






