Lời yêu lặng lẽ
2023-07-01 02:30
Tác giả:
Ngọc Khánh
blogradio.vn - Người ta nói Kiên bị tâm thần. Mảnh bom ghim trong hộp sọ đã làm tâm trí của chàng trai Hà Thành lanh lợi nhất trở nên rối loạn. Người nhà Kiên mất hết rồi, trong trận bom phố Khâm Thiên năm 72. Còn Kiên, anh không phải vào trại, vì đã có người bảo lãnh chăm sóc cho anh. Đó là một người phụ nữ trẻ, lạ mặt nhưng cũng rất thân thuộc, một người có lẽ Kiên không quen, nhưng lại cả đời lặng thinh chăm lo anh cho đến tận ngày đầu bạc. Không chồng con, không bao giờ nói yêu anh, dù rằng cô biết anh là ai, nhưng Kiên lại không biết cô.
***
Nắng hạ đỏ gắt. Gió nồng cuốn theo cái oi bức mà thổi bùng lên nghìn đốm lửa trên cành phượng. Kiên đạp xe băng qua Hồ Gươm. Anh cố gắng đi sát bên lề, dưới những lùm cây xanh để tránh nóng. Tấm lưng Kiên đã ướt sũng mồ hôi từ bao giờ.
Dừng lại trước hàng kem Tràng Tiền, Kiên gạt chân chống và bước xuống. Anh mỉm cười hỏi cô gái đang ngồi vắt vẻo trên yên sau.
- Vẫn như cũ nhé.
Cô bạn của anh gật đầu. Cô đưa tay áo dài trắng muốt lên thấm nhẹ những giọt nước đang lấm tấm nơi gò má đỏ. Trên đầu cô đội chiếc mũ cối của Kiên, và có thể nói rằng chừng nào còn Kiên, tóc cô vẫn sẽ mãi đen mượt óng ả chứ chẳng bao giờ phải hung cháy.
Không để cô chờ lâu, Kiên rất nhanh đã mang ra hai cây kem vani mát lạnh.
- Của Khuê đây. Chắc phải đứng ăn ngay kẻo kem chảy hết nhỉ. Kiên thở phào.
Hè năm nay quả thật nóng hơn hẳn mọi năm. Kiên thầm ước phải chi mình được nhập ngũ ngay lúc này, có thể sẽ lên chiến khu, sẽ xung phong ở tuyến Trường Sơn, hoặc bất cứ nơi nào, miễn là không phải ngồi yên ở thủ đô trong lúc cả nước đang sôi sục cuộc kháng chiến.
Sau khi giải nhiệt bằng những cây kem ngọt, Kiên đưa Khuê trở về trường Chu Văn An. Giờ nghỉ trưa sắp hết, tiết học quốc phòng sẽ bắt đầu sớm thôi, và như mọi lần, thầy hiệu trưởng lại nhiệt tình khích lệ tinh thần các học sinh khối 12 viết đơn tham gia hoạt động Cách mạng. Còn chưa đầy mười phút trước khi trống trường vang lên.
Kiên nháy mắt với Khuê. Khuê hiểu ý, cũng lặng lẽ cười đáp lại. Cả hai không ai bảo ai mà tự đi tìm một góc vắng người phía sau toà thư viện. Ngồi bệt xuống thảm cỏ, Kiên nắm lấy tay Khuê, hồi hộp.
Lá đơn của Kiên gửi đi đã lâu, chắc sắp được duyệt và triệu tập đi rồi.
Cô không nói không rằng, chỉ khẽ dụi bàn tay nhỏ của mình lên nước da thô ráp ấy. Quay sang nhìn Khuê chăm chú, Kiên hỏi.
- Kiên đi. Khuê…đừng chờ Kiên nhé.
Đôi mắt tròn của Khuê buông lỏng, hàng mi rủ xuống như trĩu nặng một nỗi niềm. Tựa đầu vào vai Kiên, Khuê buồn buồn di ngón trỏ, viết vào lòng bàn tay anh hai chữ tại sao,
Kiên thở dài, anh cười gượng.
- Chiến tranh mà? Ai biết ngày mai mình ra sao. Nhưng Kiên còn có trách nhiệm với non sông. Khuê còn có thanh xuân của người con gái. Khuê hiểu không?
Cô lắc đầu, chỉ viết đáp lại anh "Khuê cũng sẽ đi. Sẽ sống dũng cảm như Kiên, nơi Khuê nằm lại là tiền tuyến."
Kiên ngỡ ngàng nhìn cô. Ánh mắt của cô vẫn kiên định như vậy, trong veo và sắc bén. Dường như linh hồn của cả một thời đại đang nằm yên trong đáy mắt cô gái tiền phương ấy.
- Khuê cũng đi xung phong thật đấy ư?
Khuê bình thản gật đầu. Cô tiếp tục ghi lại trên tay Kiên "Khuê xung phong vào đội du kích. Đã viết đơn, bằng chính máu trích trên đầu ngón tay Khuê. Kiên ạ, Khuê bị câm. Như vậy dù giặc có bắt được, chúng cũng sẽ chẳng thể ép Khuê khai lấy một lời. Muốn nghe Khuê nói, hãy cứ dỏng tai lên mà nghe giọng thét của họng súng trên vai Khuê."
Lúc này đây, Kiên rùng mình. Một tình yêu say mê và choáng ngợp, một hào khí của lí tưởng anh hùng đã bóp nghẹt trái tim Kiên. Anh xúc động ôm chặt cô vào lòng, run run nhắn nhủ:
- Khuê giỏi lắm. Hứa với Kiên đi, Khuê, mình sẽ sống sót trở về vì nhau nhé?
Khuê gục mặt trong lồng ngực Kiên, khúc khích cười. Cô viết nốt những lời cuối trước khi quay lại tiết học "Vâng thưa đồng chí. Nhất định là vậy."
Tháng chín ấy, mỗi người một ngả, Kiên tạm chia xa Khuê để lên đường đi chiến khu biền biệt.
Những năm sau đó là cả một thời kì chiến tranh ác liệt không ngừng leo thang. Bom đạn dội xuống như muốn tận diệt con người. Tiểu đội của Kiên sau nhiều trận đánh thập tử nhất sinh đã dần tan tác. Kiên chuyển từ đơn vị này sang đơn vị kia, hành quân từ Bắc chí Nam, đi B rồi lại về Tây Nguyên đất đỏ. Ngày hoà bình lập lại, Kiên được đặt chân tới đất thủ đô sau hơn bảy năm xa nhà chinh chiến.
Người ta nói Kiên bị tâm thần. Mảnh bom ghim trong hộp sọ đã làm tâm trí của chàng trai Hà Thành lanh lợi nhất trở nên rối loạn. Người nhà Kiên mất hết rồi, trong trận bom phố Khâm Thiên năm 72. Còn Kiên, anh không phải vào trại, vì đã có người bảo lãnh chăm sóc cho anh. Đó là một người phụ nữ trẻ, lạ mặt nhưng cũng rất thân thuộc, một người có lẽ Kiên không quen, nhưng lại cả đời lặng thinh chăm lo anh cho đến tận ngày đầu bạc. Không chồng con, không bao giờ nói yêu anh, dù rằng cô biết anh là ai, nhưng Kiên lại không biết cô.
Anh đã sống vài chục năm sau bằng thần kinh ngờ nghệch của một người mất trí. Tất nhiên anh sống chung với người phụ nữ kia. Nhưng phần lớn cuộc đời Kiên chỉ chìm đắm trong hoang tưởng về quá khứ loạn lạc. Kiên la hét và lại cười đờ đẫn, không nhận thức, hoàn toàn giống như một đứa trẻ bị giam cầm trong thân thể trưởng thành.
Ngày cô mất vì căn bệnh ung thư, người ra kẻ vào lo tang ma rất bận. Hầu hết là họ hàng hay xóm giềng mà thôi, và họ những tưởng gã tâm thần người phụ nữ này đã nuôi suốt mấy năm đằng đẵng sẽ chẳng đủ tỉnh táo để hay chuyện gì đang xảy đến. Có lẽ hắn vẫn sẽ cứ ngồi trên bậc thềm, cười ngốc nghếch giữa tiếng nhạc đám tang thê thảm.
Nhưng không. Cả ngày hôm đó, Kiên tựa lưng bên cỗ quan tài lạnh ngắt. Anh khóc, gào thét và giãy giụa. Không ai biết vì sao. Chính anh cũng không biết vì sao những giọt nước mắt cứ thế ầng ậc tuôn ướt đẫm ngực áo. Đâu đó trong thần trí điên loạn của Kiên, anh nhận ra mình đã mất đi một nửa sự sống.
Sau hôm ấy, Kiên đêm ngày nằm lì ôm mô đất nghi ngút khói hương. Đến một buổi chiều tà nọ, anh cũng đi theo cô sang bên kia. Nhưng chỉ tiếc rằng cho tới giây phút cuối, Kiên vẫn chưa biết cô là ai.
© Ngọc Khánh - blogradio.vn
Xem thêm: Làm Sao Đây Khi Trót Yêu Đơn Phương?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.








