Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khoảng cách nào chia rẽ đôi ta?

2021-08-30 01:30

Tác giả: Cỏ hoa


blogradio.vn - Mình yêu trong chóng vánh và dường như thiếu động lực để bước tiếp. Những rào cản về văn hóa vùng miền, về khoảng cách địa lý và niềm tin, sự kết nối.

***

Tháng 8 năm ấy anh đón em tại sân bay giữa đêm khuya với nụ cười tươi rói. Với gần hai tiếng đồng hồ đường bay đã đưa chúng mình đến gần với nhau sau những ngày dài nhung nhớ. 

Vào ngày gặp nhau định mệnh đó, chúng mình trúng tiếng sét ái tình anh nhỉ. Anh và em hút vào nhau như thỏi nam châm. Mọi thứ diễn ra chóng vánh, em hoàn toàn bị động và được dẫn dắt bởi tình yêu của anh.  Giữa biển đảo Cù Lao Chàm, ánh mắt dịu dàng anh nhìn em đã nói lên tất cả. Những cử chỉ ân cần và chu đáo của anh làm trái tim em không ngừng nhảy nhót. Maruda Hoa là biệt danh anh tặng em, liên quan đến một vị thần trong văn hóa Chăm - làm anh mê đắm, lĩnh vực liên quan mà anh đang làm việc. Em đặt biệt danh cho anh là SuSu, giống như quả Su Hào đáng yêu, vì anh tên là Nguyễn Anh Hào.

Chúng ta vẫn giữ liên lạc sau khi trở về nơi ta thuộc về. Tình yêu thể hiện qua những tin nhắn, những cuộc gọi thâu đêm. Những bài hát gởi qua radio, những câu thơ anh viết tặng em. Yêu xa là những khi chỉ cần tin nhắn và điện thoại đủ để cảm thấy an lòng mà bước tiếp.

Có những khi nước mắt rơi vì em nhớ anh, vì mong gặp anh. Anh nói yêu và nhớ em, nhưng anh chưa hề nói trở về gặp em. Đôi lúc em hoang mang và hoài nghi tình cảm mà anh dành cho em? Nhưng trái tim em không thể ngưng nghĩ về anh nữa rồi. Buổi sáng thức dậy việc đầu tiên em làm là cầm điện thoại đọc tin nhắn của anh, buổi tối mong những giây phút được nghe giọng nói êm ái của anh rồi chìm vào giấc ngủ. Cứ như thế, đủ bình yên để em tiếp tục bước.

Vào ngày trời oi ả Hội An, em nhận được điện hoa anh gởi với tấm thiệp viết tay gói gém những cảm xúc thương yêu. Em quyết định sẽ gặp anh tại Hà Nội - nơi anh gắn bó và sinh sống. Để làm gì em cũng không rõ nữa? Nhưng em muốn gặp lại anh và muốn sáng tỏ thứ tình cảm mà bấy lâu không rõ ràng giữa chúng mình.

Mùa thu ấy vượt gần 1000 km, em đến bên bên anh sau chuỗi ngày đợi mong.  Anh đưa em đi thăm nhiều nơi như đã hẹn, chiều hồ Tây lộng gió in bước chân cả hai. Nụ hôn đầu đời em trao anh, e ấp và thẹn thùng…

Hồ sen khi ấy gần tàn, nhưng anh vẫn đưa em đến vì lời hứa “Anh sẽ đưa em đi thăm hồ sen Hà Nội”.  Bàn tay anh nắm lấy anh nắm lấy tay em, giữ chặt mãi không buông, tạm quên đi những rối ren còn lại giữa chúng ta. Anh và em đang tận hưởng những giây phút tuyệt vời, bỏ lại sau lưng những câu hỏi còn bỏ ngỏ: “Em và anh rồi sẽ thế nào? Anh có dự định công việc ở Đà Nẵng không?”

Đây là những ngày bên nhau dịu dàng. Nhưng cũng là lúc trong em và anh nhìn nhận lại tất cả. Anh không đủ mạnh mẽ để tiếp tục? Em cũng vậy. Anh với một sự nghiệp chớm nở ở miền Bắc, em với công việc đã bắt đầu ổn định ở miền Trung. Mình yêu trong chóng vánh và dường như thiếu động lực để bước tiếp. Những rào cản về văn hóa vùng miền, về khoảng cách địa lý và niềm tin, sự kết nối.

Có những đêm em khóc và suy nghĩ liệu anh có vì em mà làm lại từ đầu ở Đà Nẵng? Và liệu em có thể từ bỏ hết những gì đã xây dựng nơi đây để theo anh?  Tất cả những điều này em phải đối diện với anh trong những ngày cuối ở bên nhau.

Buổi tối chở em ra phi trường, anh tặng em món quà kỉ niệm (bây giờ em vẫn giữ món quà ấy).  Khi em chuẩn bị lên máy bay, anh chạy đến ôm chầm em từ phía sau, giữa chốn đống người. Lời cô tiếp viên vang lên, em bước đi vội vã với dòng nước mắt trên má.

Em trở về với tâm thế của một đứa thất bại, không dám mạnh mẽ đối diện với tình yêu đầu đời vừa nhom nhén. Em trách anh sao không quyết đoán và rõ ràng hơn nữa, để em tin về phía anh mà bước tiếp.

Ba tháng sau!

Một hôm tình cờ lướt facebook anh, em đã phát hiện điều gì đó bất ổn. Anh tặng hoa cho một cô gái với những lời lẽ yêu thương. Trái tim em tan nát, vụn vỡ. Đây là câu trả lời rõ ràng nhất, em muốn trốn tránh coi như chưa từng đọc những dòng kia. Và khi đó những ngày dài em sống lê lết với tâm trạng tồi tệ.

Em không trách anh, anh cần tình cảm để sưởi ấm trong mùa đông lạnh giá miền Bắc mà em thì quá xa. Mình lạc mất nhau từ đây, anh à!

Bằng tất cả nghị lực em sốc dậy tinh thần, cuộc sống không chỉ có tình yêu trai gái, em còn ba mẹ và các em.  Em sẽ đi tìm một mảnh ghép khác phù hợp...

Trong em vang vọng lời hứa thuở nào của tụi mình

- Sau này khi có con anh sẽ đặt tên ở nhà là Maruda, em nhé.

- Con em sẽ tên SuSu, dù là gái hay trai, anh à.

Em bất giác mỉm cười, ngay từ đầu chẳng phải em và anh đã biết trước kết cuộc? Có chăng là cả hai không đủ lý trí để vượt qua sức cám dỗ của ái tình mà thôi.

© Huỳnh Thị Kim Hoa - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Replay Blog Radio: Duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Cỏ hoa

Việc của ta là sống tốt, mọi chuyện trời xanh tự khắc an bài!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trăm năm bên nhau

Trăm năm bên nhau

Đôi mắt, tôi đang nhìn về phía trước và đang nhìn mọi người bằng chính đôi mắt trên trang giấy trắng của tôi ngay lúc này.

Niềm vui trọn tim anh

Niềm vui trọn tim anh

Ai cũng khen anh Cường, họ nói đúng là cha nào con nấy, là họ nói đến cái tâm của hai ba con anh Cường. Ba mất rồi giờ đến lượt con cũng mang hết tâm huyết và công sức để cuộc sống được sống thêm ý nghĩa và cuộc đời có thêm nhiều tình người rộng mở hơn.

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Bạn đang che giấu cảm xúc?

Có những khoảng thời gian, chỉ cần chạm nhẹ vào kí ức cũng khiến chúng vụn vỡ. Dù có cố lờ đi thế nào thì vết thương trong tim vẫn ở đó, cảm xúc hỗn loạn ấy khiến bản thân rơi xuống khe vực bóng tối.

Ở lại hay ra đi

Ở lại hay ra đi

Ngắm nhìn anh - người thiếu niên em thương Cất lên khúc ca ấy Cùng hào vào mơ mộng em của em

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

back to top