Khi yêu xa ai cũng cần bình yên lâu bền
2017-11-22 01:30
Tác giả:

Không biết đã mấy lần vào đến trang này rồi lại thoát ra, kể cả những status Facebook, Zalo viết rồi lại hủy. Anh không thích em viết những trạng thái buồn hay bi quan về tương lai. Và em đã không viết thật. Nhưng từ lúc xa nhau em cũng không còn hào hứng viết những trạng thái nhí nhảnh khoe tình cảm mặn nồng nữa rồi. Có lẽ là do chúng ta đã bước vào công việc, một công việc yêu cầu hạn chế thế giới ảo trên mạng kia, hay đó là dấu hiệu của một sự xót xa đang dần dần bào mòn tình yêu ngày xưa mang màu hồng vui vẻ.
Đối với chúng ta bây giờ, Facebook kia vẫn làm tròn vai trò tấm màn nhung che chắn cho tình yêu dần dần nhiều mâu thuẫn. Nhưng đằng sau đó là những lần cãi vả, những đêm em quay lưng cắn chặt môi không để tiếng khóc thành lời vì giận anh. Những chuyện chẳng nghĩa lý gì mà lại trở thành nguyên nhân mâu thuẫn. Em lại dần dần sinh ra tính nóng nảy bất cần, còn anh thì ngày một thờ ơ. Chúng ta khẳng định với nhau tình cảm không hề thay đổi, và em cũng tin như vậy. Nhưng sự thật là cách đối xử của ta với nhau đã khác rồi. Em nghi hoặc nhiều hơn, khó chịu nhiều hơn và cáu gắt với mọi người, bất cứ điều gì cắt ngang mỗi khi chúng ta đang trò chuyện. Em cứ hay so sánh bây giờ anh đã khác, anh không còn lãng mạn, không còn ngọt ngào năn nỉ em mỗi lúc mình giận nhau. Nhưng chính tận con tim em cũng nhiều lần lên tiếng trách bản thân em cũng là người thay đổi.
Bây giờ, với em và cả với anh, chúng ta cần hai chữ "bình yên" cho hiện tại và cho những ngày còn xa nhau phía trước. Vì yêu em, anh đã dành trọn biết bao thời gian và công sức. Vì yêu em, anh đã từ bỏ biết bao cuộc vui và những giờ phút nghỉ ngơi để chạy đến bên em. Thế nhưng, em khao khát bình yên hơn cả những chiếc hôn da diết mỗi lúc gặp nhau....
Anh à, em cần bình yên thôi. Không cãi vã, không khóc lóc lúc xa nhau, lòng không dậy sóng mỗi khi anh nói cười cùng cô bạn đồng nghiệp khác. Bởi vì nếu không đủ bình yên thì làm sao mình vượt qua được những ngày yêu xa trước mắt hả anh?

Thật ra giữa những người yêu nhau luôn có một sợi dây liên kêt vô hình, nó có niềm tin và sự mặn nồng trong đó, và nó có một độ dài nhất định. Sợi dây chỉ đủ dài bằng khoảng cách giữa chúng ta. Lúc gần nhau thì nó quấn quanh cả hai ta ấm áp, lúc xa nó lại bị kéo căng, run rẩy, mỏng manh. Càng xa càng lo sợ, càng xa càng áp lực lên sợi dây liên kết, giống như mỗi giọt nước mắt em rơi là nhỏ lên đó chút nặng nề, như sợi cước cứa vào trong lòng. Chẳng biết trong lòng nơi nào là của tình yêu, mà sao những lúc nhớ nhau lại thấy đau đến vậy.
Rồi sẽ phải tiếp tục trải qua những lúc nhớ nhau cồn cào khó tả, những lúc anh nói rằng cố gắng tuần sau anh qua, em chỉ dạ mà trong lòng đầy tức tối. Nhìn lại nhận ra từ lúc yêu xa có lúc nào mình thật sự bình yên. Sau tất cả cũng bởi vì mình không gần nhau được, nên những tin nhắn mặn nồng thành vô nghĩa, nên nỗi nhớ dày vò lấn át hết cả lời hứa gần nhau. Em cần gần nhau yên bình qua ngày tháng, đâu cần gì âu yếm vội vội vàng vàng.
Sau tất cả, em điềm tĩnh lại, tự nói với mình chỉ cần anh còn trọn vẹn yêu em. Gạt qua những lần chau mày vì nhìn tin nhắn ngọt ngào mà không cảm nhận được mùi hương của anh quanh quẩn, em nhủ mình rằng "yêu xa - không cần nồng nhiệt, chỉ cần bình yên."
© Nguyễn Thị Ngọc Lan – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết CHỈ MUỐN YÊU NHAU BÌNH YÊN THÔI. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.






