Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi yêu xa ai cũng cần bình yên lâu bền

2017-11-22 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Anh à, em cần bình yên thôi. Không cãi vã, không khóc lóc lúc xa nhau, lòng không dậy sóng mỗi khi anh nói cười cùng cô bạn đồng nghiệp khác. Bởi vì nếu không đủ bình yên thì làm sao mình vượt qua được những ngày yêu xa trước mắt hả anh?

***
blog radio,  Khi yêu xa ai cũng cần bình yên lâu bền

Viết cho những cuối tuần không gặp nhau...

Không biết đã mấy lần vào đến trang này rồi lại thoát ra, kể cả những status Facebook, Zalo viết rồi lại hủy. Anh không thích em viết những trạng thái buồn hay bi quan về tương lai. Và em đã không viết thật. Nhưng từ lúc xa nhau em cũng không còn hào hứng viết những trạng thái nhí nhảnh khoe tình cảm mặn nồng nữa rồi. Có lẽ là do chúng ta đã bước vào công việc, một công việc yêu cầu hạn chế thế giới ảo trên mạng kia, hay đó là dấu hiệu của một sự xót xa đang dần dần bào mòn tình yêu ngày xưa mang màu hồng vui vẻ.

Đối với chúng ta bây giờ, Facebook kia vẫn làm tròn vai trò tấm màn nhung che chắn cho tình yêu dần dần nhiều mâu thuẫn. Nhưng đằng sau đó là những lần cãi vả, những đêm em quay lưng cắn chặt môi không để tiếng khóc thành lời vì giận anh. Những chuyện chẳng nghĩa lý gì mà lại trở thành nguyên nhân mâu thuẫn. Em lại dần dần sinh ra tính nóng nảy bất cần, còn anh thì ngày một thờ ơ. Chúng ta khẳng định với nhau tình cảm không hề thay đổi, và em cũng tin như vậy. Nhưng sự thật là cách đối xử của ta với nhau đã khác rồi. Em nghi hoặc nhiều hơn, khó chịu nhiều hơn và cáu gắt với mọi người, bất cứ điều gì cắt ngang mỗi khi chúng ta đang trò chuyện. Em cứ hay so sánh bây giờ anh đã khác, anh không còn lãng mạn, không còn ngọt ngào năn nỉ em mỗi lúc mình giận nhau. Nhưng chính tận con tim em cũng nhiều lần lên tiếng trách bản thân em cũng là người thay đổi.

Bây giờ, với em và cả với anh, chúng ta cần hai chữ "bình yên" cho hiện tại và cho những ngày còn xa nhau phía trước. Vì yêu em, anh đã dành trọn biết bao thời gian và công sức. Vì yêu em, anh đã từ bỏ biết bao cuộc vui và những giờ phút nghỉ ngơi để chạy đến bên em. Thế nhưng, em khao khát bình yên hơn cả những chiếc hôn da diết mỗi lúc gặp nhau....

Anh à, em cần bình yên thôi. Không cãi vã, không khóc lóc lúc xa nhau, lòng không dậy sóng mỗi khi anh nói cười cùng cô bạn đồng nghiệp khác. Bởi vì nếu không đủ bình yên thì làm sao mình vượt qua được những ngày yêu xa trước mắt hả anh?

blog radio,  Khi yêu xa ai cũng cần bình yên lâu bền

Thật ra giữa những người yêu nhau luôn có một sợi dây liên kêt vô hình, nó có niềm tin và sự mặn nồng trong đó, và nó có một độ dài nhất định. Sợi dây chỉ đủ dài bằng khoảng cách giữa chúng ta. Lúc gần nhau thì nó quấn quanh cả hai ta ấm áp, lúc xa nó lại bị kéo căng, run rẩy, mỏng manh. Càng xa càng lo sợ, càng xa càng áp lực lên sợi dây liên kết, giống như mỗi giọt nước mắt em rơi là nhỏ lên đó chút nặng nề, như sợi cước cứa vào trong lòng. Chẳng biết trong lòng nơi nào là của tình yêu, mà sao những lúc nhớ nhau lại thấy đau đến vậy.

Rồi sẽ phải tiếp tục trải qua những lúc nhớ nhau cồn cào khó tả, những lúc anh nói rằng cố gắng tuần sau anh qua, em chỉ dạ mà trong lòng đầy tức tối. Nhìn lại nhận ra từ lúc yêu xa có lúc nào mình thật sự bình yên. Sau tất cả cũng bởi vì mình không gần nhau được, nên những tin nhắn mặn nồng thành vô nghĩa, nên nỗi nhớ dày vò lấn át hết cả lời hứa gần nhau. Em cần gần nhau yên bình qua ngày tháng, đâu cần gì âu yếm vội vội vàng vàng.

Sau tất cả, em điềm tĩnh lại, tự nói với mình chỉ cần anh còn trọn vẹn yêu em. Gạt qua những lần chau mày vì nhìn tin nhắn ngọt ngào mà không cảm nhận được mùi hương của anh quanh quẩn, em nhủ mình rằng "yêu xa - không cần nồng nhiệt, chỉ cần bình yên."

© Nguyễn Thị Ngọc Lan – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CHỈ MUỐN YÊU NHAU BÌNH YÊN THÔI. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

Hạ đưa ai về

Hạ đưa ai về

Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.

back to top